Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:54:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Càng sâu đường rừng thì càng lặng yên đến mức một tiếng động. Bóng đêm trong trẻo, vầng trăng tròn trĩnh xuyên mây mà xuất hiện, đổ xuống như sương khói, khiến mặt đất trở nên loang lổ. Đợi đến lúc vượt qua cánh rừng, họ bước một cung đường uy nghi, một loạt cây nguyệt quế trồng sát tường một cách ngay ngắn. Ánh trăng càng lúc càng ngời sáng, hòa lẫn với những ngọn đèn l.ồ.ng cung đình ở góc tường. Tất cả mái hiên cong cong cùng với bức tường màu đỏ xung quanh đều bao phủ bởi một vầng sáng.

 

Khi tới giao lộ thứ nhất của cung đường, tiểu cung nữ chợt dừng cổng cung điện trọng binh đóng giữ.

 

Cánh cửa nội cung vô cùng trang nghiêm và nặng nề. Bên tầng tầng lớp lớp cổng cung hơn mười thị vệ đang nghiêm trang trong bộ giáp bạc. Mỗi một đều phong thái hiên ngang, khí thế hừng hực. Người dẫn đầu thoáng qua tấm cung bài trong tay tiểu cung nữ, thậm chí còn chẳng dám liếc Thư Quân, đó vội vàng cung kính lùi sang hai bên, cụp mắt xuống để hai trong.

 

Họ xuyên qua hành lang dài, sâu hút.

 

Bầu khí xung quanh cũng đột nhiên đổi. Một tòa cung điện cực kỳ uy nghiêm đang sừng sững ở phía bắc.

 

Gió đêm l.ồ.ng lộng ùa ch.óp mũi của Thư Quân từ hướng, suýt chút nữa khiến nàng thở .

 

Một trăm lẻ tám bậc thềm bằng đá bạch ngọc kéo dài tới tận điện Phụng Thiên. Cứ mỗi bước , đầu gối của Thư Quân mềm nhũn một phần. Mỗi vị trí ở nơi đây đều thể hiện rõ ràng sự tôn nghiêm tối cao của bậc Đế vương.

 

Chẳng bao lâu, họ mới đến hành lang của điện Phụng Thiên. Hai tay lẫn hai chân của Thư Quân tê dại vì lạnh nhưng nàng hề nhận . Thư Quân chỉ đầu hướng về phía . Khu quan thự bao la và tráng lệ sắp xếp chỉnh tề chân như một bàn cờ, những ngôi phản chiếu, ngọn đèn mờ ảo, còn con thì càng trở nên nhỏ bé hơn.

 

Tiểu cung nữ sợ nàng lạnh nên nhẹ nhàng nhắc nhở: “Cô nương, bên ngoài lạnh lắm, mau .”

 

Thư Quân lấy tinh thần, theo nàng điện Phụng Thiên thông qua cửa điện phía . Đằng truyền đến tiếng đóng cửa, Thư Quân thế thì run rẩy. nàng vẫn kiên trì theo cung nữ bước cửa hiên.

 

Lưu Khuê cửa, mỉm vén tấm rèm màu vàng tươi hướng trong cỡ một lóng tay: “Cô nương, Thánh thượng đang đợi ở bên trong.”

 

Thư Quân Lưu Khuê với vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt tỏ vẻ bối rối: “Công công…” Nàng mở lời nghẹn ngào .

 

nàng nhất định sợ hãi khi chợt nhận Hoàng đế nên Lưu Khuê vội vàng nhỏ nhẹ an ủi nàng: “Cô nương ngốc nghếch, đừng sợ gì cả. Bệ hạ gặp , ngài hỏi gì thì cứ trả lời cái đó thôi. tuyệt đối đừng bừa nhé.”

 

Thư Quân xong thì tinh thần càng căng thẳng hơn. Nàng gạt lệ nơi khóe mắt, nghiến răng nghiến lợi bước .

 

Màn che đang buông rủ, ngăn cách hết thảy thứ ở bên ngoài.

 

 

Đồng thời cũng cắt đứt đường lui của Thư Quân.

 

Trước mặt nàng là một bức bình phong thêu hoa và chim gấm Tô Châu ba lỗ.

 

Xuyên qua lớp lụa mỏng manh, Thư Quân thấp thoáng thấy một bóng cao gầy đang giường La Hán.

 

Nàng bèn hít một thật sâu, cúi đầu vòng bức bình phong, đó chậm rãi tiến lên lập tức quỳ xuống.

 

“Thần... Thần nữ thỉnh an bệ hạ.” Thư Quân vùi đầu thật sâu.

 

Phía nhanh ch.óng vang lên tiếng động.

 

“Đứng lên .”

 

Giọng điệu bình thường, chẳng bộc lộ rõ đang vui giận.

 

Thư Quân bèn thẳng dậy nhưng dám ngước lên, nàng chỉ buộc giữ bình tĩnh.

 

“Thần nữ dám…”

 

Trong khóe mắt nàng, ngón tay của nọ đang cuộn cuốn sách , tầm mắt từ từ dừng Thư Quân, đó vẻ nghiêm túc mà hỏi nàng:

 

“Tại dám?”

 

Bùi Việt cứ nhất quyết ép nàng . Thư Quân mím môi với vẻ ảo não, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng cúi xuống.

 

“Thần nữ tại bệ hạ triệu kiến nên trong lòng cảm thấy lo sợ, nên thần nữ mới dám.”

 

 

“Ồ...” Nghe thấy lời oán trách của Thư Quân, dường như tâm trạng của Bùi Việt khá hơn một chút. Hắn chầm chậm mỉm , đặt ngón tay lên chiếc bàn nhỏ gõ nhẹ.

 

Thư Quân thu hút bởi động tác của Bùi Việt nên thoáng qua hướng của . , nhịp tim của nàng suýt chút nữa hẫng nửa nhịp.

 

Trên chiếc bàn lớn cũng chẳng nhỏ hai đồ vật khác .

 

Một chiếc khăn tay gấp thêu hoa lan ở hai mặt cùng với một cuốn sách Thế thuyết tân ngữ.

 

Thư Quân xuống một cách tê liệt.

 

Thì vẫn còn nhớ rõ.

 

Chiếc khăn tay vẫn còn dính một vệt màu đỏ sậm, đó là vết m.á.u do nàng c.ắ.n ở lầu Trích Tinh trong đêm hôm đó.

 

Còn trong cuốn sách Thế thuyết tân ngữ đang kẹp một mảnh giấy chép tay, bên ba chữ: Kẻ lừa gạt.

 

Hôm đó, Thư Quân tức giận đến mức giấy kẹp sách để trút giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-25.html.]

 

Bây giờ, chúng đều trở thành bằng chứng phạm tội của nàng.

 

Nhẹ là tội đại bất kính, còn nặng thì là tội tổn thương vua, tội nào cũng đủ để g.i.ế.c nàng vài cả.

 

Thư Quân rạp mặt đất, chỉ thút tha thút thít chứ dám lên tiếng.

 

Thấy dáng vẻ tiền đồ của nàng, Hoàng đế còn bật : “Sao nàng vẫn còn tỏ oan ức ?”

 

Thư Quân to hơn nữa, dùng cổ tay áo lau hết đến khác nhưng nước mắt cứ tuôn trào , ngăn .

 

 

“Thần nữ xấc xược nên x.úc p.hạ.m bệ hạ. Bệ hạ đại nhân đại lượng, xin hãy tha mạng cho thần nữ. Thần nữ còn phụ mẫu, còn ...” Thư Quân hoảng sợ rối rắm, chợt nhận lỡ lời nên nuốt khan: “Trong nhà thần nữ chỉ thần nữ thôi, xin bệ hạ thứ tội.”

 

Nàng hồi hộp suốt cả ngày, bây giờ tới đoạn đầu đài nên cảm xúc tích tụ lên đến đỉnh điểm, thế là Thư Quân lóc một cách bi thương vô cùng.

 

Hoàng đế nàng chọc tức đến nỗi dở dở : “Trẫm sẽ trị tội nàng ?”

 

Vành mắt đỏ hoe của Thư Quân liếc chiếc bàn nhỏ thầm nghĩ rằng: Vậy thì tại ngài bày những bằng chứng buộc tội ?

 

Hoàng đế tiểu cô nương cực kỳ ngốc nghếch , suýt chút nữa nổi giận . Nàng cũng quá yếu ớt. Sau khi lóc một lúc, hai mắt của Thư Quân sưng lên như quả đào đỏ, đôi môi thì mím , đỏ thắm và long lanh ánh nước.

 

Trong nửa năm qua, cả trong lẫn ngoài triều đều khó khăn, chật vật nên Bùi Việt thực sự bận rộn. Sau khi chuyển đến hành cung ở Thông Châu, quả thực quyết định rời xa nàng một cách triệt để . Nếu nàng thì Bùi Việt cũng ép buộc.

 

ở điện Sùng Chính, Thư Quân xông tới mặt Bùi Việt mà hề báo , khiến kịp trở tay. Hắn vốn tưởng rằng thể phớt lờ nàng. khi thấy Thư Quân cạnh khác với vẻ mặt sáng ngời và kiều diễm, nàng còn dịu dàng gọi một tiếng “Hoàng thúc” thì lòng của Bùi Việt ngập tràn phiền muộn.

 

“Nàng gả cho ?”

 

“Hả?” Hoàng đế chuyển chủ đề quá nhanh. Thư Quân kịp lấy tinh thần nên ngơ ngác , đôi mắt ngấn nước như đang bao phủ bởi lớp sương mù, dẫu ai đối diện với ánh mắt của nàng thì cũng sẽ hút hồn.

 

Đôi mắt của Bùi Việt trở nên tối sẫm.

 

Thư Quân sợ đến mức lảng tránh ánh mắt của Bùi Việt, đồng thời nghĩ cách trả lời .

 

Đã tới nông nỗi nên nhiều chuyện thể kiểm soát nữa. Việc gả cũng chẳng do Thư Quân quyết định.

 

Nàng gả thì đối phương sẽ bằng lòng ư?

 

Tâm tư của Thư Quân rõ trong đáy mắt. Đôi môi mỏng của Bùi Việt căng thành một đường thẳng.

 

Đưa đầu là đao, rụt đầu cũng là đao. Nếu trả lời thế nào thì nàng cứ dứt khoát đáp .

 

Thư Quân co ro đất, đồng thời xoa những ngón tay cứng ngắc của .

 

 

Đôi mắt của Bùi Việt lập tức rung động. Hắn sang chỗ khác, hướng ngoài cửa sổ.

 

“Bình .”

 

Đầu gối của Thư Quân đau do quỳ. Nàng chầm chậm lên: “Tạ ơn bệ hạ.” Sau đó, nàng lặng lẽ bước vài bước sang bên cạnh, cố gắng nới rộng cách, hai tay chắp bụng để tỏ vẻ thỏa đáng nhất thể.

 

Có lẽ vì quá hoảng hốt nên dáng của nàng cũng trở nên nhu mì, thở định. Nàng đó một cách mỏng manh như một đóa hoa cơn mưa ướt.

 

Trái tim của Bùi Việt mềm nhũn. Hắn bèn chỉ chiếc ghế phía Thư Quân.

 

“Ngồi .”

 

Thư Quân thực sự dám nên chỉ lén một thoáng. ánh mắt của Bùi Việt quá đỗi nghiêm túc nên nàng dám trái lời, lập tức xuống một nửa chiếc ghế bên cạnh.

 

Trong bữa ngọ thiện, nàng vốn chẳng ăn bao nhiêu. Sau đó gặp tình cảnh trong bữa cơm tối nên Thư Quân đói bụng đến mức cồn cào . mà lúc , nàng quan tâm đến việc đói , trong lòng chỉ đang nghĩ cách sống sót để khỏi điện Phụng Thiên mà thôi. Nàng để thể cầu xin Hoàng đế bỏ qua cho so đo với nàng nữa đây!

 

Tuy nhiên, Thư Quân vốn chẳng lòng quá thâm sâu nên nên thế nào để lấy lòng cả. Nàng suy nghĩ cả buổi trời nhưng vẫn nghĩ manh mối. Ngược , Thư Quân còn khỏi hoài nghi rằng: Liệu Thất gia thực sự là Hoàng đế ?

 

Đến tận bây giờ, Thư Quân vẫn dám tưởng tượng rằng: Hoàng đế đương triều trêu chọc nàng, chiều chuộng nàng và cãi với nàng.

 

, Thư Quân về phía Bùi Việt.

 

Khuôn mặt vẫn tuấn tú vô song như , đuôi lông mày hòa nhã, thoạt cảm giác sắc bén. đuôi mắt cụp xuống, bẩm sinh khí chất giận tự uy. Nàng nhớ nửa năm , Bùi Việt dỗ dành nàng học tập với dáng vẻ thuận theo và khẽ, đó lẳng lặng động viên nàng.

 

Tầm mắt của Thư Quân dần dần trở nên mơ hồ. Nàng luôn chồng Thất gia trong trí nhớ của lên nam t.ử mặt nhưng thể , bởi họ cũng chẳng giống .

 

nữa, thời gian ở Tàng Thư các cũng là một giấc mộng hoang đường. Bộ long bào màu vàng sáng y hệt một cách thể nào vượt qua . Đó là một rào cản tự nhiên, ngăn trở nàng với , đồng thời cũng c.h.ặ.t đứt một chút tình ý thể đạt mà nàng luôn giấu kín trong đáy lòng sâu thẳm.

 

Như chợt nhận chuyên chú Hoàng đế quá lâu nên Thư Quân bèn sang chỗ khác với vẻ thảng thốt, đó ghế một cách thận trọng.

 

Bùi Việt thấy nàng lùi như một con rùa nhỏ nên trong lòng mất mát. Hắn bèn khoát tay áo.

 

Lưu Khuê dẫn mấy cung nhân lượt tiến . Ba nội thị bưng hộp thức ăn tới mặt nàng. Chẳng mấy chốc, chiếc bàn vuông bày biện đầy đủ các loại cao lương mỹ vị quý hiếm.

Loading...