Sau khi trở về hào môn, phát hiện anh em nhà mình là ‘ma hoàn’ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:53:28
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ, học thì tài xế đưa đón, bữa trưa Ôn Tuyển An giám sát. Có vẻ như yêu cầu về mức chi tiêu tối thiểu cho bữa trưa của , bắt nhất định gọi món giá đủ bao nhiêu tiền thì mới chịu: "Em gầy quá , tranh thủ lúc còn thể cao thêm thì ăn nhiều , bổ sung dinh dưỡng. Sau , em cứ căn theo tiêu chuẩn mà gọi món."
Về phía Ôn Thư Nghiên, con bé đặc biệt băng qua nửa cái sân trường để mang đến cho một túi đồ ăn vặt to.
"Chị ơi, ăn nhiều !” Ôn Thư Nghiên lôi một gói đồ ăn vặt màu đỏ, với thái độ thành kính: "Em tính cho chị : hôm nay, màu may mắn của chị là màu đỏ!"
"..."
Khi Ôn Thư Nghiên định lủi thì Ôn Tuyển An - đang bên cửa sổ - túm lấy phần của cổ áo và lôi : "Ôn Thư Nghiên, trong lớp , mày chỉ mỗi một chị thôi ? Của ?"
Hôm nay, Ôn Thư Nghiên buộc tóc đuôi ngựa cao. Con bé vén cái mái chéo lên, lý sự cùn: "Anh ăn thì tự mà mua."
Ôn Tuyển An tức đến mức bật : "Anh ngay mà, từ bé, mày chỉ mỗi chị chứ cần !"
Theo như lời phàn nàn của "chính chủ" đó, hồi Ôn Thư Nghiên mấy tuổi, con bé vẫn phân biệt nam và nữ, thấy bạn học ở nhà trẻ chị gái, con bé cũng . Thế là khi về nhà, Ôn Thư Nghiên gọi Ôn Tuyển An là chị suốt một thời gian dài.
5
Sau khi chắc chắn là thích nghi với cuộc sống ở ngôi trường mới, cuộc sống học đường của ông sinh đôi Ôn Tuyển An của cũng phóng khoáng trở .
Sau tiết ba, liếc thì phát hiện chỗ của Ôn Tuyển An còn bóng dáng của nữa. Mãi cho đến khi tan học buổi trưa, vẫn thấy . Không chỉ , mà mấy khá với Ôn Tuyển An trong lớp cũng đều biến mất tăm.
Giáo viên lớp xuống một vòng, thấy tình hình sĩ hiện tại thì cũng lấy lạ mà bắt đầu giảng bài luôn. Những khác trong lớp cũng chẳng coi đó là chuyện gì to tát.
Cuối cùng, cũng lên tiếng hỏi bạn cùng bàn. Khương Ngọc Vân hỏi thì giải thích: "Chắc là họ trốn học .”
"Trốn học?"
Khương Ngọc Vân khẽ: " , cũng mà: đa học sinh của trường chúng là các công t.ử nhà giàu, ngoại trừ một vài giáo viên thế lực mới dám quản họ, còn các giáo viên khác cũng sợ các vị công t.ử vui là sẽ mất bát cơm ngay. Trước đây, trai và hội đó cũng thường xuyên bùng tiết như , nhà trường quản nổi, bố ... Hình như cũng quản nổi."
nheo nheo mắt. Sống một cách quy củ suốt mười mấy năm trời, thật sự từng nghĩ tới chuyện ruột của là một thiếu niên cá biệt. Về chuyện cái đầu đỏ rực , vốn chỉ nghĩ là do cá tính mạnh mà thôi.
Tuy nhiên, còn nghĩ cách để dẫn dắt trai ruột trở con đường đúng đắn thì khi gần tan học buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đến tìm .
"Em Lệnh Quân, Ôn Tuyển An đ.á.n.h với ở ngoài trường và đưa đồn cảnh sát, cô gọi điện cho phụ của các em nhưng liên lạc , em thể liên hệ với họ ?"
"..."
Chuyện vẫn dừng ở đó. Vừa mới trao đổi với giáo viên chủ nhiệm xong, đầu , thấy hai cô bé đang lấp ló ở cầu thang.
nhận hai cô bé . Họ là bạn cùng lớp với Ôn Thư Nghiên, đang vẫy tay gọi với vẻ cực kỳ lén lút. Khi tới chỗ hai cô bé đó thì thấy họ : "Chị ơi, Thư Nghiên yêu sớm, bắt lên đồn cảnh sát , chị mau cứu với!"
Mắt tối sầm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tro-ve-hao-mon-phat-hien-anh-em-nha-minh-la-ma-hoan/chuong-3.html.]
Chiều nay, bố bay nước ngoài để bàn chuyện ăn, liên lạc với họ trong lúc thì cũng là chuyện bình thường. gọi điện cho trợ lý của bố vội vàng đến đồn cảnh sát cùng giáo viên chủ nhiệm, cùng còn lãnh đạo nhà trường và giáo viên chủ nhiệm lớp khác. Nguyên nhân của việc cả đám cùng kéo lên đồn như là xung đột với Ôn Tuyển An chính là vị nhất khối mà thấy cách đây lâu - Hạ Thời Niên.
Đồn cảnh sát náo nhiệt. Khi đến nơi, thấy Ôn Tuyển An vốn chẳng thèm để tâm đến chuyện đ.á.n.h . Anh chống nạnh mặt một thiếu niên, khí thế hừng hực: "Có nhà họ Hạ các thù với nhà hả, thằng lớn thì từ nhỏ đ.â.m chọc , thằng nhỏ thì dám tán tỉnh em gái ?"
Thằng nhóc tóc vàng đang đối diện cực kỳ phục mặt: "Ai tán tỉnh em gái chứ? Chính cô bám dính lấy thì !"
Ôn Tuyển An tức đến mức định động thủ, nhưng đây là đồn cảnh sát, chỗ để loạn. Cảnh sát lên tiếng cảnh báo họ.
thấy Ôn Thư Nghiên lưng Ôn Tuyển An như một con chim cút, nhưng tay con bé kéo vạt áo .
Ở phía đối diện, em nhà họ Hạ - Hạ Thời Niên và Hạ Tĩnh - đều thương ở phần mặt.
Cảnh sát, giáo viên và lãnh đạo trường đều mặt. Mặt mũi cặp em đều thương tích, trong khi Ôn Tuyển An trông vẻ chẳng cả, dường như việc thuộc về ai rõ như ban ngày.
Lãnh đạo trường gằn giọng: "Ôn Tuyển An, là trò!"
6
Xem tất cả trong trường đều nể nang gia thế của các ấm cô chiêu. Vị lãnh đạo trường đó phê bình Ôn Tuyển An mà hề ý định nương tay.
Ngay lúc , một khác đột ngột bước . Đó là một thanh niên cao ráo, mặc quần jean và áo thun trắng.
"Cậu út." Anh em nhà họ Hạ lên tiếng chào tới.
"Chào , là Bùi Diễn, phụ của Hạ Thời Niên và Hạ Tĩnh ủy thác cho đến xử lý việc ."
Không lâu khi Bùi Diễn , trợ lý của bố cũng thở hổn hển chạy tới.
Hạ Tĩnh nhỏ tuổi hơn, ngay khoảnh khắc thấy Bùi Diễn là bắt đầu mách lẻo.
nhanh ch.óng nắm bắt ngọn ngành sự việc.
Chuyện đơn giản: Ôn Tuyển An trốn học vô tình thấy cô em gái đang học lớp 9 cùng em trai của đối thủ đội trời chung. Máu nóng dồn lên não, lập tức lao tới với ý định dạy dỗ thằng nhóc dám tán tỉnh em một trận. Vừa khéo, cảnh tượng Hạ Thời Niên bắt gặp, thế là xung đột xảy . Ôn Tuyển An lấy một chọi hai, xem chừng hề rơi thế yếu.
"..."
Chuyện xảy ở ngoài trường, mấy thế nào mà trốn học trong cùng một thời điểm như . về chuyện , Hạ Thời Niên : "Hôm nay xin nghỉ phép."
Thực việc ai chịu trách nhiệm cho cuộc xung đột rõ ràng. Ôn Tuyển An tay , ai cũng thấy rõ thương tích mặt hai em nhà , là bên đuối lý. Đương nhiên, lãnh đạo trường và giáo viên hy vọng là thể hòa giải riêng. Mà hòa giải riêng thì việc xin công khai và bồi thường viện phí là thể tránh khỏi.
Lúc , Ôn Tuyển An lạnh lùng thành tiếng: "Viện phí trả, còn xin á? Nằm mơ !"