[ Cơm trưa em nhờ gửi qua . Nếu chị , em sẽ thuê chuyên gia dinh dưỡng sắp xếp thực đơn ngày ba bữa cho chị. ]
12 giờ trưa, Tưởng Y tỉnh giấc, thấy tin nhắn của Chu Toại mà vẫn còn ngẩn ngơ.
Cô nhớ tối qua chẳng moi lời nào từ miệng , ngược còn cằn nhằn một trận.
Đại khái là cô — Trần lão sư — than thở với rằng con gái lớn tướng mà vẫn tự chăm sóc , ăn uống thì thất thường.
Thế là Chu Toại bê nguyên xi lời đó để giáo huấn cô thêm nữa. Tai Tưởng Y sắp mọc kén đến nơi .
Cô tự thấy chẳng đứa trẻ lên ba nên cần nhúng tay quá sâu đời tư.
Cũng may, Chu Toại là điều, quá giới hạn trong mối quan hệ của hai , hành xử cực kỳ chừng mực.
Chu Toại công tác, chuyến New Zealand ít nhất hai tuần. Chu Toại xuất phát trực tiếp từ chỗ cô để kịp chuyến bay sớm.
Sáng tinh mơ, khi cô còn đang nửa tỉnh nửa mê, ghé sát tai thì thầm:
"Lúc nào nhớ em thì gọi điện hoặc video nhé."
Giọng điệu dịu dàng đến mức nếu ngoài ở đó, chắc chắn sẽ tưởng họ là một cặp đôi đang trong kỳ mặn nồng.
Thực tế là lúc đó Tưởng Y buồn ngủ rũ rượi. Đêm qua cô giày vò đến tận gần sáng mới chợp mắt một lúc.
Rõ ràng, đây là một đêm "đầy mưu đồ" của ai đó. Thấy cô phản ứng, Chu Toại cố ý hôn lên má, khẽ c.ắ.n môi cô hỏi: "Nghe thấy ?"
Tưởng Y hừ một tiếng lật ngủ tiếp. Cô vẫn quên đêm qua "ác liệt" thế nào khi thấy cô chơi , định quỵt lời hứa. Thế là tự mẫu, cúi xuống "phục vụ" cô.
Kết quả là Chu Toại dùng miệng. Từng tấc một, từng chút một.
Chút lý trí cuối cùng nhắc nhở Tưởng Y rằng bộ ga giường mới thể ướt! Thế nên, nạn nhân hứng chịu trận "mưa rào" đó chính là chiếc khăn tắm màu hồng vô tội. Khăn ướt sũng, thể vắt nước.
Đôi môi Chu Toại khi "thấm nhuần" càng trở nên căng mọng. Cậu cô bằng vẻ mặt bất cần pha chút giễu cợt, hỏi cô ở đây nhiều nước thế? Chẳng lẽ vòi nước phòng tắm khóa? nhớ rõ là khóa mà.
Tưởng Y c.ắ.n môi trả lời , đưa những ngón tay thon dài chậm rãi xâm lấn khoang miệng cô, trêu đùa đầu lưỡi ướt át, khơi dậy những gợn sóng tình nuốt sạch sót một giọt. Quả thực là lấy nửa cái mạng của cô, nhưng cũng khiến cô sướng phát điên.
Có điều, một phóng túng ngẫu nhiên đó khiến cô dùng cả ngày nghỉ để hồi sức. Khi cô đỡ cái eo mỏi nhừ bò dậy, cô bắt đầu lo lắng "hư thận" nữa.
...
Tối hôm đó, Tưởng Y nhận tin nhắn của Chu Toại.
Satisfy: [ Có nhớ ? ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-treu-nham-em-trai-cua-ban-than/chuong-14.html.]
Lúc Chu Toại công tác một tuần. Suốt thời gian qua Tưởng Y chẳng nhắn cho lấy một tin nào.
Không cô nhớ, mà vì việc ở trường quá nhiều nên cô xếp xuống hàng ưu tiên phía . Huống hồ ở xa tít tắp, "nước xa cứu lửa gần", nhớ cũng chẳng giải quyết gì.
Tưởng Y nhẩm tính: New Zealand nhanh hơn Trung Quốc 4 tiếng, 9 rưỡi tối ở đây là tầm 1 rưỡi sáng bên .
Cô nhắn : [ Tại nhớ ? Có nhớ thì cũng là nhớ " " thôi. ]
Lời tán tỉnh nước đôi đầy ẩn ý cô cực kỳ trơn tru. Chu Toại vốn định chuyện " lớn", nhưng vì họ bắt đầu từ sự thu hút thể xác nên chủ đề hiện lên tự nhiên. Đó là những bí mật kích thích chỉ thuộc về riêng hai .
Trước lời lẽ ngọt nhạt của Tưởng Y, Chu Toại nhịn mà mỉm . Dù phần lớn là lời dối, vẫn tình nguyện rơi bong bóng xà phòng rực rỡ .
Chu Toại nhắn : [ Thật sự nhớ " "? ]
Lại là một câu hai nghĩa. Tưởng Y tắm xong, đang rảnh rỗi nên thuận thế đáp: [ Nhớ chứ, nên thể cho xem " " một chút ? ]
Giây tiếp theo, yêu cầu gọi video gửi tới.
Khi bắt máy, cô thấy Chu Toại vẫn đang bàn việc. Sơ mi trắng, chân mày mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế. Trước mặt là laptop và hồ sơ, dáng doanh nhân thành đạt. gu của cô.
"Ồ, vẫn bận việc cơ ?" Tưởng Y cố ý dùng giọng điệu nũng nịu.
"Chị đang đến ' ' nào?" Chu Toại liếc cô qua màn hình.
"Còn ai nữa? Đương nhiên là mặt ."
Chu Toại , nghiêm túc bảo: "Đợi hai phút, gửi nốt cái email ."
Trong lúc chờ, Tưởng Y lặng lẽ ngắm gương mặt . Dưới ánh sáng laptop, đường nét của trông càng sắc sảo và chín chắn.
Cô thấy kỳ lạ, Chu Toại rõ ràng là em hàng xóm thuộc nhất, nhưng thường xuyên cho cô cảm giác xa lạ đột ngột.
Cô nhớ nhất ánh mắt gắt gao mỗi khi quấn quýt. Cảm giác mang luôn khó kiểm soát nhưng đầy thách thức, giống như một mãnh thú trong rừng sâu mà cô thuần phục, sợ c.ắ.n thương.
Hai phút trôi qua, Chu Toại gập laptop , thẳng màn hình: " tắm đây, thế chị còn xem ' ' nữa ?"
Tim Tưởng Y đập thình thịch: "Muốn xem."
"Vậy thì cho kỹ."
Chu Toại cầm điện thoại phòng tắm, cố định camera đối diện vòi hoa sen chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo. Dưới ống kính sắc nét, đôi mắt trông mờ ảo, đầy vẻ quyến rũ. Áo sơ mi trượt xuống để lộ bờ vai rộng và tám khối cơ bụng hảo.
hình ảnh dừng ở đó. Tưởng Y kéo chăn che nửa mặt, thúc giục: "Cởi tiếp chứ."
Chu Toại thong thả tiến gần camera, để lộ cơ ng/ực săn chắc và yết hầu đang khẽ chuyển động. Giọng gợi cảm của vang lên: "Chị , rốt cuộc là chị đang nghĩ đến ' ' nào ?"