tư tưởng của Văn Chiếu vẫn luôn giậm chân tại chỗ: "Em vẫn sẵn lòng đến thăm ..."
Anh cái bụng lộ rõ của , đôi mắt đột nhiên sáng rực lên.
Anh đưa tay với đầy hy vọng, nắm lấy tay , tạm thời chìm đắm trong giấc mộng chân ái ngọt ngào mà dệt nên cho đêm hôm đó:
"Tốt quá... Em phá thai, em mà bỏ đứa bé... Em yêu , sẽ ly hôn với đúng ?"
lùi hai bước, cách xa một chút, xuống chiếc ghế đệm cạnh đó, bình thản nhàn nhã lạnh lùng .
Giọng Văn Chiếu khàn đặc:
"Sao em xa ? Anh sờ cục cưng. Con khỏe ? Vợ , sai , sẽ bao giờ phản bội em nữa."
Ánh mắt quyến luyến của dừng bụng khiến buồn nôn đến mức nổi da gà.
đoán, chắc đang nghĩ đây thể là đứa con duy nhất của .
càng thấy lợm giọng hơn, lạnh một tiếng, ngay cả diễn cũng lười diễn:
"Anh còn cơ hội để phản bội nữa ? thấy hình như bỏ qua một điểm, Văn Chiếu, liệu giống như , từng phản bội ?"
"Thậm chí còn chẳng cách nào xác định đây con , nhưng thể xác định, đây chắc chắn là con của ."
"Cho nên, nó chỉ vô tình mang dòng m.á.u của , nắm giữ quyền thừa kế tuyệt đối đối với tài sản của mặt đạo lý xã hội mà thôi."
"Cảm ơn tài sản của nhà , thể để nó kê cao gối mà ngủ. Tất nhiên, nếu kháng cự, cũng thể coi như đời tồn tại như ."
"Cha của nó để quyết định, bản cũng đủ khả năng cho nó thứ nó , dù thì ai chê tiền nhiều chứ? Đừng tự đa tình nữa."
" sinh đứa bé là vì nó trong với bụng , chứ vì là cha ruột sinh học của nó. đến thăm cũng chỉ vì, đến cầu xin ."
"Bản các đều những chuyện chẳng vẻ vang gì, lấy mặt mũi mà ảo tưởng còn yêu ?"
Sắc mặt Văn Chiếu dần trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-mang-thai-chong-toi-da-tim-duoc-chan-ai/chuong-8.html.]
Hơi thở của trở nên gấp gáp, eo và chân theo bản năng dùng sức lên, nhưng những động tác đơn giản trở thành điều xa xỉ.
Anh giãy giụa vô ích hai cái, sự hối hận và đau khổ mặt như hóa thành thực thể:
"Tuyết Thời, đừng như ... Anh thực sự chỉ là nhất thời hồ đồ. Em nay từng buông thả bản , chỉ là quá khao khát tự do mà thôi."
thu trọn sự đau khổ của đáy mắt, giọng nhẹ bẫng:
"Là kết hôn mới đột nhiên lòi một chân ái ? Kết hôn là cái công tắc kỳ lạ gì ? Cứ liên lụy khác kết hôn xong mới nhớ nên yêu đương oanh liệt một phen?"
"Anh yêu nhưng vẫn cưới , bộ từng nghĩ một ngày sẽ gặp chân ái ? Chưa từng nghĩ nếu thật sự gặp thì sẽ thế nào ?"
Văn Chiếu vội vã ngắt lời : "Anh yêu cô ! Bây giờ mới căn bản yêu cô !"
xát thêm nắm muối vết thương của : "Là cô thèm cái đồ tàn phế là ."
Văn Chiếu với vẻ thể tin nổi.
Nửa ngày , lẩm bẩm: "Sao em biến thành thế ?"
dậy, động tác tao nhã, chỉ cảm thấy nực . Đã nông nỗi mà còn nhận thức vấn đề, chỉ đành đ.á.n.h thức .
thong thả mở miệng: " , đổi , là học từ đấy. Anh cũng mà ?"
"Văn Chiếu, chỉ yêu bản thôi. Còn nhớ ? Ngày ở bệnh viện, Chu Tâm Nhiễm yêu , thờ ơ cảm xúc. Cô mắc kẹt trong trách nhiệm, liền động lòng."
"Chính còn nhận nhỉ? Ngay từ khoảnh khắc đó hạ quyết tâm , Chu Tâm Nhiễm thì cũng sẽ tiếp theo."
"Bọn họ đều là cái khiêng để viện cớ cho sự ích kỷ của bản . Cuộc đời thể nhiều chân ái đấy, suy cho cùng nếu xảy chuyện, một thời gian nữa, chẳng Chu Tâm Nhiễm cũng sẽ khiến mất tự do ?"
cho Văn Chiếu cơ hội mở miệng.
Nói những lời là sự kết liễu cuối cùng của , bởi đây sẽ là gặp mặt gần cuối của chúng trong kiếp .
Lần tới, sẽ là tang lễ của .
điềm đạm : "Lựa chọn tự do quả thực nặng nề, đồng thời cũng gánh vác trách nhiệm. Anh đưa lựa chọn, bắt buộc thiết lập tiêu chuẩn lựa chọn cho chính . Anh nên bất kỳ sự phản bác nào, thể vì ba bắt thế, bởi vì chính coi sự lời ba tiêu chuẩn."