SAU KHI TÔI CHỚT, MẸ TÔI VẪN KHÔNG HỐI HẬN - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2025-11-28 16:42:20
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2025-11-28 16:42:20
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 4:
Thuốc giảm đau cô cho nhiều, nhưng mỗi ngày uống nửa ống cũng đủ giảm phần lớn cơn đau hồn phách.
Ngày qua ngày…
Đã hai tháng.
Chỉ cần cố thêm một tháng nữa thôi, sẽ nhận trợ cấp, cuộc sống chắc chắn sẽ rộng mở!
đúng ngày hôm nay…
Khi đang cúi đầu sắp xếp hồ sơ báo mộng…
Đột nhiên, một lực mạnh bạo siết chặt lấy hồn phách của !
Cảm giác như móc sắt xuyên qua xương quai xanh, kịp kêu một tiếng giật ngược !
Khi mở mắt nữa, linh hồn của liền ánh sáng thiêu đốt.
lên dương gian?!
Không… chính xác hơn, hồn phách nhét một con búp bê.
Là con búp bê lúc còn sống luôn ôm.
“Thành công !” - Gã đạo sĩ vuốt râu, vẻ mặt đắc ý.
Mẹ bên cạnh, mặt là nụ chiến thắng.
Bà cúi xuống, đưa ngón tay chọc đầu búp bê, giọng lạnh lẽo đến rợn :
“Dương Trinh Tĩnh, cuối cùng cũng tóm con .”
“Lần bảo con mỗi ngày báo mộng báo cáo với , tại lời hả?”
“Sao nào? Cánh cứng ? C.h.ế.t mà cũng dám tạo phản ?!”
Cơn chất vấn của như trận mưa roi quất thẳng mặt .
Móng tay bà bấu sâu lớp bông trong con búp bê, linh hồn đau nhói, chỉ thể khó khăn phát âm thanh:
“Con … con sẽ bao giờ điểm danh báo cáo với nữa! Con c.h.ế.t … dựa mà vẫn chịu quản?!”
“Con còn dám cãi?!”
Giọng cao vút lên như sấm.
Bà túm lấy búp bê, giật mạnh lên để tầm của ép đối diện khuôn mặt méo mó vì giận dữ của bà.
“Hai tháng nay đốt cho con một tờ minh tệ, là để phạt con, để con nhớ cho kỹ! Kết quả ? Con cũng gì?!”
“Mẹ ngay mà, ở địa phủ gì chỗ nào bắt buộc tiêu tiền? Trước con chỉ là bịa chuyện để xin tiền tiêu xài hoang phí thôi đúng ? Cũng may nuông chiều con, cái đứa chỉ đòi nợ !”
Một vị đắng nghẹn lên cổ, cơn tuyệt vọng dâng lên trong .
thậm chí thể .
Buồn thật.
Mẹ thà tin lời một đạo sĩ xa lạ, chứ chịu tin một câu ‘con đau’ từ chính đứa con ruột của bà.
“ thật ngờ… con cứng đầu như .”
Giọng bà đổi thành kiểu giễu cợt của mèo vờn chuột.
Bà đặt lên bàn, đầu ngón tay cứ chọc khuôn mặt búp bê của từng cái từng cái.
“Hai tháng trời, con báo mộng cho một nào. Ngay cả đạo hiếu cũng !”
“Tốt lắm. Con tới đúng ? Con dù tới, cũng cách để mời con tới!”
“Từ hôm nay trở , sẽ bảo đạo trưởng kéo con lên đây mỗi ngày!”
“Con bắt buộc giống như , ngoan ngoãn báo cáo, nhật ký hối , dạy bảo, những cái hư hỏng ăn sâu con đều sửa hết!”
Mỗi ngày?
Từ đó như một cây đinh băng đ.â.m xuyên hồn phách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-chot-me-toi-van-khong-hoi-han/chuong-4.html.]
Một nỗi tuyệt vọng còn đáng sợ cả cái c.h.ế.t, siết chặt lấy .
“Không thể nào. Con là c.h.ế.t, là sống. dương cách biệt, kéo con là kéo ?”
“Tất nhiên là nhờ đạo trưởng tài giỏi .”
Mẹ vui vẻ lấy một xấp giấy phù vàng xỉn, đó vẽ đầy những ký tự đỏ sẫm méo mó.
“Biết đây là gì ?”
Bà đưa tờ phù lắc lắc mặt .
“Là Khóa Hồn Phù đấy. Chỉ cần mỗi ngày đốt một lá, thì dù con đang ở nữa, lập tức sẽ triệu về mặt .”
Ngón tay bà lướt qua lớp lông búp bê, động tác nhẹ nhàng… nhưng chứa đầy sự chiếm hữu ghê tởm:
“Mẹ hồi con luôn thích ôm con búp bê ngủ.”
“Nên con búp bê đầy thở của con. Dùng nó để nhốt cái linh hồn lời của con là quá hợp!”
“Con gái … sự dụng tâm khổ cực của , con hiểu ?”
Toàn lạnh toát đến run bần bật.
Có lá bùa … linh hồn chẳng khác nào là con diều trong tay bà.
Mẹ đến, bắt buộc đến.
Đến nhốt trong cái búp bê bé xíu , bà răn dạy, bà c.h.ử.i rủa… đường trốn.
Điều thậm chí còn khiến tuyệt vọng hơn cả khi còn sống…
“Giờ thì, con nên điều mà giống như , báo cáo cho tình hình giao du của con ở địa phủ.”
“Mấy con ở quỷ đó gì? Quan hệ với con ? Từng chuyện một rõ ràng!”
“Không giấu diếm! Lại càng kết giao với mấy loại quỷ lang thang đắn! Nghe rõ ?!”
chỉ thấy buồn .
Ở địa phủ, nhà cửa, trôi dạt khắp nơi.
chính là cái con quỷ đắn mà .
Và chính … biến thành như .
“Thời hạn của lá bùa sắp hết , nhanh lên .”
Đạo sĩ bên cạnh nhắc nhỡ.
Mẹ lúc mới cam lòng mà dừng .
khi , ánh mắt lạnh đến thấu xương vẫn găm chặt :
“Hôm nay con thể hiện kém!”
“ nghĩ con lâu tiền sinh hoạt, chắc cũng chịu chút khổ … Nên hôm nay, vẫn sẽ đốt cho con hai mươi minh tệ.”
“Nhớ đấy… ngày mai một cái báo cáo đạt yêu cầu! Nếu …”
Hai mươi minh tệ?
ngẩng phắt đầu.
Không ! Tuyệt đối !
chỉ còn một tháng nữa là nhận trợ cấp !
Nếu bà đốt tiền cho , sẽ còn đủ điều kiện nữa!
“Con cần!”
dồn hết chút tàn còn mà gào lên:
“Đem thứ tiền thối tha của về ! Con sẽ bao giờ điểm danh báo cáo nữa! Con cần tiền sinh hoạt của !”
“Con cắt đứt quan hệ, con dùng thêm một xu nào của nữa!”
“Cắt đứt quan hệ ?”
Mẹ nhấn mạnh từng chữ, bỗng bật , nụ quái dị đến đáng sợ.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.