SAU KHI TÔI CHẾC - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-18 05:46:36
Lượt xem: 127
1.
Sau khi c h ế t, nhét một con b.úp bê silicone ném ở bãi rác.
Một vô gia cư thấy con b.úp bê tinh xảo, giống thật, nên nhặt lên, định mang về chơi.
nhấc lên, cánh tay của rơi xuống đất.
Cảnh sát và pháp y nhanh ch.óng mặt tại hiện trường khi nhận báo cáo.
"Phần đầu vật cùn đ.á.n.h mạnh, xương sọ v ỡ, khuôn mặt b I ế n d ạ n g thể nhận diện. Dựa tình trạng t.h.i t.h.ể và mức độ cứng đơ, thời gian t ử v o n g ba ngày ."
Pháp y ghi chép với một cảnh sát trẻ tuổi bên cạnh.
"Áo còn nguyên, nhưng tìm thấy quần. Có khả năng nạn nhân x â m h ạ i khi c h ế t."
"Cần nhanh ch.óng gọi nhà tang lễ đến đưa t.h.i t.h.ể , chúng sẽ khám nghiệm tại đó."
Cảnh sát gật đầu, giọng run rẩy: "Gọi , họ đang đường." Anh chỉ liếc một cái, ngay, dám thêm.
Hóa , bộ dạng c h ế t t.h.ả.m đến mức ngay cả cảnh sát cũng chịu nổi.
định lời xin , nhưng ngay lúc đó , cầm tay một tấm chăn mỏng dùng một , trông vẻ mềm mại.
Anh nhẹ nhàng đắp lên chân , mắt đỏ hoe, khẽ:
"Đã chịu khổ , nhất định sẽ tìm hung thủ."
cảm ơn .
Chẳng bao lâu , của nhà tang lễ đến. Linh hồn tự động theo họ.
Là Tống Nghiên!
nôn nóng gọi mau đưa , rằng gọi cho nhiều mà bắt máy.
Bây giờ, cuối cùng cũng gặp .
"Tống Nghiên! Là , Hiên Sênh đây, đưa về nhà , về nhà!"
Hắn bước xuyên qua , phớt lờ tiếng cầu xin tuyệt vọng của .
quên mất, c h ế t .
Hắn mặc bộ đồng phục đen của nhà tang lễ.
Thân hình cao lớn, mảnh khảnh, từ nhỏ đến lớn, luôn nổi bật giữa đám đông.
Vì đeo khẩu trang trắng, rõ vẻ mặt , nhưng từ ánh mắt nheo , thể đoán , đang mất kiên nhẫn.
Sư phụ của dẫn cả đội đến chỗ , thành thạo lấy dụng cụ thu dọn t.h.i t.h.ể.
Đàn em Tô Tâm Duyệt thấy liền hét lên, lao lòng Tống Nghiên:
"Học trưởng!"
Hắn vội vàng ôm lấy cô, bàn tay gầy gò nhưng mạnh mẽ che mắt cô, khẽ dỗ dành:
"Đáng sợ lắm, đừng ."
"Không việc thì về!" Lâm Tú Bình đầu trừng mắt họ.
Tống Nghiên vỗ về Tô Tâm Duyệt phía , tự tiến lên cùng Lâm Tú Bình khiêng .
Vừa chạm tay , bỗng cứng .
Tim đập mạnh.
Hắn phát hiện là ?
"Thật ghê tởm." Hắn lẩm bẩm, buông tay ngay, khiến cơ thể rơi xuống đất.
Cả tấm chăn mềm mà cảnh sát đắp cho cũng rơi theo, để lộ đôi chân của giữa trung.
Những vết sẹo bỏng xí hiện rõ mắt .
Đó là dấu tích từ hồi đại học, khi bỏng nước nóng lúc chuẩn nước tắm cho .
"Tống Nghiên, thấy ? Là đây."
thấy.
Lâm Tú Bình mắng một câu, cẩn thận đắp tấm chăn cho , gọi khác đến khiêng .
khao khát thấy khuôn mặt một biểu hiện nào đó: kinh ngạc, đau lòng, bất cứ điều gì.
ngoài sự ghê tởm và chán ghét, chẳng gì khác cả.
thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, lòng n.g.ự.c như nhét đầy bông, ngột ngạt khó tả.
Sao thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-chec/chuong-1.html.]
Hắn nhận ?
2.
Thi thể của đưa về nhà tang lễ.
Vừa bước xuống xe, Tống Nghiên vội chạy thẳng nhà vệ sinh để nôn thốc nôn tháo.
Tô Tâm Duyệt cũng nhanh ch.óng theo .
đó, nôn đến mức chỉ còn nước trong, lòng n.g.ự.c đau nhói.
Theo phản xạ, đưa tay lên vỗ nhẹ lưng , nhưng tay xuyên thẳng qua cơ thể .
Ngay giây tiếp theo, một đôi tay nhỏ nhắn, trắng muốt nhẹ nhàng đặt lên lưng .
Cô còn đưa cho một chai nước suối.
"Không chứ, học trưởng?"
Giọng của cô mềm mại và ngọt ngào, như sức mạnh xoa dịu.
Tống Nghiên dường như bình tĩnh ngay lập tức.
Hắn vốc một ít nước tạt lên mặt, đó thẳng dậy. Khuôn mặt tái nhợt giờ chút sắc hồng.
Hắn lau khô nước mặt, cầm chai nước từ tay Tô Tâm Duyệt, uống một ngụm.
Hắn mỉm dịu dàng với cô :
"Anh . Duyệt Duyệt, lát nữa pháp y xong khám nghiệm, công việc nhập liệm cứ để ."
"Sư phụ bảo hai chúng cùng thực hành, nhưng thứ đó thật sự quá kinh khủng. Anh sợ em chịu nổi."
Khuôn mặt Tô Tâm Duyệt đỏ lên, cô ngượng ngùng cúi thấp đầu:
"Học trưởng, thật với em."
Tống Nghiên đặt tay lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng xoa hai cái:
"Ngốc ạ, với em thì với ai?"
Hành động mật của họ khiến linh hồn run rẩy dữ dội.
Có lẽ linh hồn nước mắt, nên .
nỗi đau trong lòng, còn hơn cả khi g.i.ế.c.
3
Tống Nghiên và Tô Tâm Duyệt t h i t h ể , Lâm Tú Bình mở túi chứa xác.
Một mùi tanh nồng xộc thẳng mũi, nhưng nét mặt pháp y vẫn thản nhiên như thường.
Họ bắt đầu khám nghiệm t h i t h ể .
Tống Nghiên và Tô Tâm Duyệt mời ngoài.
Vừa đến nơi, nhận một cuộc gọi từ ngân hàng.
Là chuyện trả góp tiền nhà. Hắn mất kiên nhẫn đáp qua loa vài câu, đó lấy chiếc điện thoại khác , bật nguồn và gửi tin nhắn cho :
"Nhớ trả tiền nhà , ngân hàng gọi thẳng cho ."
Tô Tâm Duyệt thấy chằm chằm điện thoại với vẻ mặt vui, liếc qua khung chat thì nhận là đang nhắn cho .
Cô , trêu:
"Lại trả lời ? Học trưởng, chiều cô quá, nên giờ cô mới dám cao như thế."
Hắn khẽ nhếch mép, giọng mang chút chế nhạo:
"Không c h ế t ở . Sớm muộn cũng đá cô thôi."
, đây mỗi cãi , luôn im lặng trả lời .
Ban đầu còn dỗ dành , nhưng về chán nản, mua luôn một chiếc điện thoại khác.
Hắn thường buông lời dọa chia tay, bảo "c h ế t ở đó ," nhưng chỉ đang giận dỗi.
Khi phớt lờ , cũng tìm .
Thậm chí để ép xuống nước, còn tắt điện thoại, khiến chúng mất liên lạc.
Tống Nghiên, giờ đây còn cơ hội để cãi với nữa.
Cũng chẳng thể nào trả tiền nhà nữa.
thật sự biến mất như từng mong .
Anh đau lòng ?
"Tống Nghiên, đá , mà là từ bỏ ."