SAU KHI NHỚ LẠI MỌI CHUYỆN, TÔI QUYẾT ĐỊNH TỪ BỎ - 11

Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:36:08
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

 

Trong nhà, dì một bàn đồ ăn với nhiều món.

 

Chúng nhà Tiêu Vũ tới gọi: “Cha nhanh tới ăn cơm thôi, nguội hết nè. Mẹ, hôm nay về muộn thế ạ?”

 

còn giả vờ nữa, đáp lời, trầm mặc xuống bàn ăn.

 

Cho dù ở quán cà phê ăn gì mấy nhưng cũng chẳng khẩu vị. Tay nghề nấu nướng của dì cũng thể kích thích vị giác của , chỉ chầm chậm ăn một chút để cho no bụng.

 

Tiêu Vũ thì vẻ thấy bầu khí giữa với Tiêu Thừa Yến , vì thế nên khi ăn cơm cũng gì, thi thoảng còn cẩn thận từng li từng tí dò xét .

 

Chờ khi ăn hòm hòm, để bát đũa xuống, với dì: “Dì, đêm nay dì cứ về . Ngày mai dì tới dọn dẹp cũng ạ.”

 

Dì giật , nhanh ch.óng hiểu chúng trò chuyện, bà mau , nên thức thời về.

 

Sau khi dì về, Tiêu Vũ, : “Mẹ  nhớ hết chuyện . Con cần giả vờ là đứa nhóc hiểu chuyện nữa, mệt mỏi.”

 

Tiêu Vũ thấy thì thần sắc cũng kinh ngạc. Có vẻ như do Tiêu Thừa Yến sớm nghi ngờ, cho nên cũng trao đổi với nó .

 

Nó gục đầu xuống, như chôn mặt xuống bát cơm, : “Không mệt chút nào…”

 

Một lúc , nó thêm: “Nhi thần sai .”

 

nó vẫn như trẻ con để gì, nhưng cũng chẳng để tâm.

 

câu chuyện khi nãy: “Tiêu Thừa Yến, chúng ly hôn .”

 

Tiêu Vũ bỗng nhiên ngẩng đầu về phía .

 

ánh mắt kinh ngạc của nó, khóe miệng giật giật: “Kinh ngạc lắm ? Thời cổ đại cho cơ hội, bỏ mạng mới thể thoát . Bây giờ còn còn quyền tự chủ nữa ?”

 

Thần sắc của nó tựa như đang vỡ vụn. Nó chần chờ Tiêu Thừa Yến.

 

Tiêu Thừa Yến phản ứng bình tĩnh hơn nhiều. Hắn chỉ dừng động tác .

 

: “Công ty của vốn đóng góp gì, của thì chính là của , sẽ tranh đoạt. Quyền nuôi con cũng tranh giành. Tiền tiết kiệm thì chia đôi, chẳng qua nếu cần nhiều hơn, lấy phần ít cũng . Xe chỉ thường dùng một cái, vì thế chỉ cần một. Còn bất động sản, cổ phiếu và các loại tàn sản còn thì yêu cầu gì cả. Anh xem thế nào thì cứ .”

 

Đến cùng rõ Tiêu Thừa Yến tổng tài sản là bao nhiêu, nhưng vất vả lập nghiệp từ lúc còn đang học. Dù nhiều tài sản thuộc về thời gian kết hôn nhưng những gì đóng góp là nhỏ, vì thế cũng tranh giành những gì thuộc về .

 

cũng nghĩ, nếu như yêu cầu của thấp thì việc ly hôn thể sẽ dễ dàng hơn một chút.

 

Chỉ là câu trả lời của Tiêu Thừa Yến vẫn trong dự tính của :

 

“Anh sẽ đồng ý ly hôn.” Hắn .

 

cau mày, nhạt: “Thực sự chẳng đổi tí nào.”

 

Tiêu Thừa Yến đổi sắc: “Không , ý là…”

 

kiên nhẫn hết câu, dậy khỏi bàn ăn.

 

Cái ghế lưng đột ngột phát một âm thanh ch.ói tai, cắt lời Tiêu Thừa Yến.

 

cũng chỉ lạnh lùng : “Nếu đồng ý thương lượng thì chỉ thể khởi tố.” Nói xong liền lên lầu.

 

Sau khi trở phòng, bắt đầu lấy vali thu dọn quần áo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-nho-lai-moi-chuyen-toi-quyet-dinh-tu-bo/11.html.]

Cái phòng chắc chắn sẽ tiếp tục ở . Trước hết thì cứ thuê khách sạn dài hạn , chờ phân chia tài sản tất thì sẽ mua một căn hộ mới. Nếu Tiêu Thừa Yến vẫn cứ hung ác mà phiền thì sẽ tới chỗ khác thuê nhà .

 

Trải qua một kiếp là Hoàng Hậu buộc t/ự s/át, nhiều chuyện đều coi nhẹ. Chỉ cần ly hôn thì trong mắt những ngày tương lai đều là những ngày lành.

 

Đêm nay chỉ thể thu dọn một phần hành lý, chờ mấy ngày sẽ tìm một công ty dọn nhà.

 

Khi lấy mấy bộ quần áo từ phòng để đồ thì thấy Tiêu Vũ đang đó mím c.h.ặ.t môi, cố chấp lấy hết mấy bộ quần áo bỏ vali để .

 

Mà Tiêu Thừa Yến thì một bên.

 

Hai chẳng theo lên lầu lúc nào.

 

nhíu mày, khẽ quát: “Tiêu Vũ, con gì thế?”

 

Tiêu Vũ ngẩng đầu , mắt từ từ đỏ lên: “Tất cả đều là do nhi thần sai, do nhi thần yêu ghét trái phân biệt rõ ràng.”

 

cầm đồ đạc Tiêu Vũ để ngoài bỏ vali, : “Cũng trách năm đó quan tâm con, để con lưu lạc một ở hoàng cung, nên hai chúng hòa.”

 

“Mẫu hậu…”

 

Hai cứ ở chỗ , cũng cách nào thu dọn cho xong , đại khái cầm theo quần áo thường ngày, sữa rửa mặt, qua loa kéo vali chuẩn rời .

 

Lúc mở cửa phòng, Tiêu Thừa Yến ở bên cạnh bước tới, tay đè cánh cửa.

 

Hắn mím môi, nhíu mày , cả hai giằng co.

 

“Em thể suy nghĩ ?” Hắn , “Như thế … chúng thể giải thích cho cha hiểu . Em là bọn họ sẽ lo lắng mà.”

 

trào phúng: “Lại lôi cha tạo áp lực cho ? Anh còn thủ đoạn gì nữa ? ngẫm kĩ thì ồ, còn thể tìm lãnh đạo trường để khiến công việc gặp khó khăn, để cho sống an ở thành phố đúng ? Đáng tiếc, hiện tại thể . Thiên hạ bốn bể đều là nhà, thể rời khỏi đây, thực sự thì thể nước ngoài, tóm thể tới bất cứ .”

 

Giờ phút còn sợ nữa, bởi vì sẽ tứ cố vô . Bất luận thế nào, Tần Minh sẽ đồng hành với , sẽ cùng phía với .

 

Tiêu Thừa Yến vẫn đè mạnh cánh cửa, mu bàn tay nổi gân xanh.

 

vẫn chút khí thế nào .

 

Một lúc , : “Em nghĩ như ?”

 

thấy trong đôi mắt là sự thống khổ và vụn vỡ.

 

sững sờ. trách nhầm ?

 

chẳng quan trọng nữa.

 

thế nào.” : “ chỉ bảo vệ bản , vì thế đành lấy ác ý để phỏng đoán . Dù lúc thể chịu đựng nổi hậu quả cơn giận lôi đình của mà. Nếu một nữa sống , ngã một nên hẳn chút khôn .

 

Tiêu Vũ bên cạnh : “Phụ hoàng lúc gì hết, chỉ là ngờ Hoắc thị lớn mật như thế, dám truyền để trong chùa ni cô dám khắt khe với Hoàng Hậu. Càng ngờ sẽ hãm hại sự trong sạch của Người.”

 

Hoắc thị thể lớn mật như thế, là do cho vinh sủng ?

 

Ngay cả tâm tư phản bác cũng , chỉ hỏi Tiêu Thừa Yến: “Anh thể mở cửa ?”

 

Tay vẫn đè cửa: “Nếu em ở cùng , thể ngủ ở phòng cho khách.”

 

“Cho nên giam lỏng trong nhà ?” khách khí hỏi.

 

Nghe tới chữ “giam lỏng”, ngón tay run lên. Dừng một chút, cuối cùng cũng rút tay về.

Loading...