Sau khi nhầm chỉ số bực bội thành chỉ số chinh phục - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:52:05
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đó khựng , khẩy:

 

"Ai đón em? Lục Thành ?"

 

đờ , nghi hoặc "ừm" một tiếng.

 

Người đó liền nắm lấy tay , cúi xuống, dịu giọng :

 

"Anh chính là Lục Thành đây, thôi, đưa em về."

 

nheo mắt mặt.

 

Anh mặc chiếc áo măng tô xám, tóc đen, đôi mắt lớp kính rời.

 

Ngửi thấy mùi hương gỗ quen thuộc , vô thức an tâm theo.

 

Đi một đoạn, mới sực nhớ là Lục Thành.

 

hoang mang dừng , cố chống chọi với cơn say để kỹ mặt định thần .

 

Sau đó lắc đầu, thật thà bảo: "Không đúng, Lục Thành."

 

Vừa dứt lời, ngờ mặt bỗng nhiên "sụp đổ", nghiến răng nghiến lợi:

 

"Tại thể là ? Kiểu tóc, trang phục, phụ kiện, chỗ nào giống chứ? Hồi nhỏ rõ ràng cũng từng gặp em, dựa cái gì mà em chỉ coi mỗi là ánh trăng sáng hả?!"

 

Bộ não đang say khướt của một chuỗi câu hỏi của cho hình luôn.

 

Tạ Dữ nghĩ đến điều gì đó, như chợt hiểu :

 

"Anh , vì đủ dịu dàng đúng ?"

 

Anh kéo một góc cầu thang vắng .

 

Anh nâng mặt lên, cúi xuống, dùng ch.óp mũi cọ nhẹ .

 

Giọng trầm thấp trở nên vô cùng mềm mỏng.

 

Tạ Dữ vờ vịt dỗ dành:

 

"Tiểu Hà bảo bối, em cũng thích một chút mà, ?"

 

dỗ cho đầu óc cuồng.

 

Trong lúc mơ màng, cứ ngỡ như đang về lúc , khi chúng còn chia tay.

 

Thế là trực tiếp ngẩng đầu lên hôn , đáp :

 

"Người em thích vẫn luôn là mà."

 

Yết hầu Tạ Dữ khẽ trượt lên xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y như thể đang cố níu giữ chút tình cảm mà trộm .

 

Cuối cùng, vẫn tự giễu mà cụp mắt xuống:

 

"Quả nhiên là em say đến mức nhận nhầm thành Lục Thành . Nếu thì em thể thích chứ."

 

cố gắng giữ tỉnh táo để rõ câu đó của .

 

Sau đó liền thắc mắc hỏi:

 

"Tạ Dữ, ? Em hôn cơ mà, liên quan gì đến Lục Thành chứ?"

 

Lần Tạ Dữ thực sự sững sờ:

 

"Người em hôn là... ? Tại hôn ?"

 

trả lời một cách hiển nhiên: "Vì em thích mà."

 

Tạ Dữ tiếp tục hỏi: "Thích cái gì? Thích bộ dạng của ?"

 

Nghe xong, cảm thấy chút kỳ quặc.

 

Tại Tạ Dữ suy nghĩ đó nhỉ?

 

Dù lúc đầu óc cực kỳ choáng váng, vẫn hiểu lầm nên liền giải thích:

 

"Chẳng liên quan gì đến trang phục hết, em thích chính là con , ?"

 

Vừa dứt lời, Tạ Dữ im lặng hồi lâu.

 

lúc , hệ thống bỗng hét lên một tiếng kinh ngạc:

 

[Ký chủ xem mau! Chỉ phiền muộn của đột ngột giảm xuống một nửa kìa!!]

 

chẳng còn tâm trí mà chú ý đến mấy chuyện đó nữa.

 

Tửu lượng của đúng là tệ thật, trong bụng cứ cồn cào hết cả lên.

 

Cuối cùng vẫn nhịn , vội chạy nhà vệ sinh nôn sạch .

 

Nôn xong, trong lúc mơ màng, cảm nhận bế lên đặt trong xe.

 

Sau khi xe dừng hẳn, đó bế đặt lên ghế sofa.

 

Tạ Dữ bếp nấu canh giải rượu, đợi đến khi canh nguội bớt mới bưng đến cho .

 

Ngửi thấy mùi gừng là chẳng uống chút nào, nhưng chiếc thìa cứ đưa sát bên miệng mãi thôi.

 

nhịn thấy phiền, tính khí bốc lên, liền gạt phắt chiếc thìa .

 

Làm xong, mới thấy hình như nên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-nham-chi-so-buc-boi-thanh-chi-so-chinh-phuc/chuong-6.html.]

Nếu sẽ khiến bực mất.

 

mím môi, đang định gì đó.

 

Thì Tạ Dữ dậy lấy một chiếc thìa khác.

 

Giọng điệu của chẳng hề chút thiếu kiên nhẫn nào, trái còn dịu dàng dỗ dành:

 

"Bé ngoan, cho thêm ít mật ong , em uống một chút nhé?"

 

Thấy như , gan bắt đầu lớn hơn.

 

bắt đầu sai bảo lấy quần áo, nặn kem đ.á.n.h răng cho .

 

Ngay cả mặt cũng là do lau cho.

 

Lo liệu xong xuôi thứ, Tạ Dữ cần mẫn bế lên giường.

 

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc mang cảm giác an tâm quanh , cuối cùng cũng chìm giấc ngủ sâu.

 

Sáng hôm khi tỉnh dậy.

 

Bên cạnh còn ai nữa.

 

xoa xoa trán, chợt nhớ tối qua cậy lúc say rượu mà sai bảo đủ thứ.

 

Không khỏi cảm thấy chột .

 

lúc , Tạ Dữ đang đeo tạp dề bước gọi :

 

"Dậy ? Mau chuẩn ăn cơm ."

 

về phía .

 

Cái đầu tiên chú ý chính là thanh "chỉ bực bội" đỉnh đầu , giờ chỉ còn một nửa.

 

Ơ? Sao giảm xuống ?

 

suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ tối qua hình như Tạ Dữ gì đó... như là kẻ thế của Lục Thành?

 

Hệ thống rụt rè lên tiếng trong đầu :

 

[Chuyện đó... ký chủ ơi, hình như ngay từ đầu chúng nhầm .]

 

[Tạ Dữ chán ghét tính khí tiểu thư của cô , lẽ bực bội là vì hiểu lầm là kẻ thế thôi...]

 

[Tối qua hệ thống chính khôi phục bình thường, thể kiểm tra các chỉ khác .]

 

Dẫu cũng thực hiện nhiệm vụ suốt một năm trời, nhịn mà hỏi: "Các chỉ hiện tại là bao nhiêu?"

 

Hệ thống lượt thông báo:

 

[Mức độ rung động: 100%]

 

[Ham chiếm hữu: 100%]

 

[... Tiến độ nhiệm vụ: 99%]

 

Nhắc đến tiến độ nhiệm vụ , hệ thống khỏi tặc lưỡi cảm thán:

 

[Đây là đầu tiên thấy hai rõ ràng chia tay mà tiến độ nhiệm vụ vẫn cao ngất ngưởng thế đấy.]

 

"Ý gì ?"

 

[Ý là bây giờ cô chỉ cần mở lời , sẽ dâng hết tài sản để ở bên cô ngay lập tức.]

 

Nói xong, hệ thống cam lòng mà hỏi :

 

[Ký chủ, cô tiếp nhận nhiệm vụ ?]

 

[Tiền thưởng thể tăng lên đến 40 triệu tệ cho cô đấy.]

 

im lặng.

 

Sau ngày của Tạ Dữ tìm đến, cầm tấm thẻ đó thẫn thờ suốt một buổi trời.

 

Cuối cùng vẫn cất nó , đến tận bây giờ từng động tới một xu nào.

 

Còn hiện tại, những con 100% cứ lơ lửng mắt.

 

Khiến tâm trí cũng rối bời theo.

 

Hóa , Tạ Dữ vẫn luôn yêu .

 

Anh hề thấy phiền phức, cũng chẳng ghét bỏ tính cách đỏng đảnh của .

 

ngơ ngẩn bóng dáng bận rộn trong bếp của Tạ Dữ.

 

Mái tóc đen của rủ xuống bên má trông thật hiền lành, nhận đang , liền lên tiếng dỗ dành:

 

"Cơm sắp xong , em ngoan ngoãn chờ một lát nhé."

 

hít một thật sâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm giây phút .

 

Thôi bỏ , 90 triệu tệ thì cần nữa cũng .

 

Chẳng bằng lấy 40 triệu tệ của hệ thống cho lành.

 

Tiết kiệm một chút thì vẫn đủ để nuôi thêm một yêu như Tạ Dữ mà.

 

Cũng đủ để chăm lo tuổi già cho bố nữa.

 

 

Loading...