Sau khi nhầm chỉ số bực bội thành chỉ số chinh phục - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:52:02
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Dữ kéo một góc tối gần đó, mượn bóng cây che khuất, ép sát tường.

 

"Người là ai, thanh mai trúc mã của em ?"

 

Trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng của , hiếm hoi xuất hiện một tia giễu cợt.

 

hiểu chuyện thì liên quan gì đến Lục Thành, nên thật thà đáp:

 

"Vâng... Hồi nhỏ chơi với , cũng mới về nước."

 

Tạ Dữ siết c.h.ặ.t lấy cổ tay , hỏi gặng:

 

"Vậy còn ? Anh bây giờ?"

 

Anh chằm chằm , gằn từng chữ:

 

"Hạ Hà, cả năm nay em dắt mũi như dắt ch.ó , thấy vui lắm ? Bắt nhuộm tóc đen, đeo kính, biến thành một kẻ khác..."

 

Nghe rõ những lời , lòng càng thêm tuyệt vọng.

 

Bảo cái chỉ bực bội tăng vọt như thế.

 

Hóa tính sổ nợ cũ với đây mà.

 

Quả nhiên vẫn còn ghi hận chuyện thời gian qua sai bảo, quản thúc .

 

dạo cố hết sức kiềm chế tính khí còn gì.

 

Rốt cuộc thì Tạ Dữ mới chịu tha thứ cho đây?

 

Hồi lâu , hít sâu một , bình tĩnh hỏi sang một câu khác:

 

"Hạ Hà, lúc đầu khi em theo đuổi , trong lòng em đang nghĩ đến ai?"

 

Nghe , chột .

 

thì lúc đầu theo đuổi đúng là động cơ trong sáng thật.

 

chỉ thành nhiệm vụ chinh phục để nhận 30 triệu tiền thưởng từ hệ thống.

 

Đó là ba mươi triệu lận đấy, cả đời nhà cũng chẳng kiếm nổi tiền đó.

 

Cho dù mỗi tháng tiêu hết 30 nghìn, thì cũng tiêu hơn 80 năm.

 

Nhiêu đó là đủ để và bố sống an nhàn cả đời .

 

Thế nên, khi bắt đầu theo đuổi , trong lòng chỉ là 30 triệu thôi.

 

Theo lý mà , lúc nên thốt vài lời đường mật để dỗ dành, lừa rằng trong lòng em chỉ mỗi thôi.

 

khi sâu đôi mắt , cuối cùng vẫn nỡ mở miệng.

 

Tạ Dữ rũ mắt sự im lặng của , khẩy một tiếng:

 

"Chột cái gì hả? Hửm?"

 

Nói xong, liền cúi xuống hôn .

 

Gọi là hôn thì đúng lắm, gọi là c.ắ.n thì đúng hơn.

 

Anh ngậm c.h.ặ.t lấy môi nhất quyết buông.

 

Trong suốt một năm yêu , quá nuông chiều , khiến suýt chút nữa thì quên mất.

 

Tạ Dữ thực chất chính là một con ch.ó điên.

 

gần như nghẹt thở, lưng tựa tường cứ thế trượt dần xuống.

 

Tạ Dữ buông trong chốc lát xách dậy.

 

Giọng hung dữ lạnh lùng:

 

"Đứng cho vững."

 

Dứt lời, tiếp tục hôn xuống.

 

chỉ còn cách vòng tay qua cổ , đầu ngón tay túm lấy mái tóc của để giữ vững cơ thể.

 

Bờ môi c.ắ.n đến đau nhức, bực mắng một trận.

 

thấy cái chỉ bực bội đang đỏ rực đỉnh đầu .

 

Chợt nhận bây giờ chẳng còn như xưa nữa.

 

đành ngửa đầu, động cam chịu.

 

Mãi cho đến khi nếm vị mặn chát của nước mắt, Tạ Dữ mới đột ngột dừng .

 

chẳng buồn lau nước mắt, lí nhí lên tiếng nhượng bộ:

 

"... Sau em quản nữa, ?"

 

Anh đưa tay lau nước mắt cho , thì khẩy một tiếng:

 

"Em tưởng mấy lời tuyệt tình thế thể đe dọa ?"

 

ngơ ngác: "Em đe dọa hồi nào?"

 

Anh chẳng thèm , dứt khoát nắm tay kéo khỏi cổng trường:

 

"Để dành sức tối về mà nhé, bảo bối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-nham-chi-so-buc-boi-thanh-chi-so-chinh-phuc/chuong-3.html.]

 

Tối hôm đó, Tạ Dữ đưa về căn hộ của ở ngoài trường.

 

Phòng lớn lắm nhưng đồ đạc thì chẳng thiếu thứ gì.

 

Anh chăm sóc tắm rửa xong xuôi, cúi đầu hôn xuống.

 

Tạ Dữ của lúc nào cũng chu đáo và chiều chuộng .

 

đêm nay, dù lóc nũng nịu thế nào, cũng chẳng chịu dừng .

 

Đến khi chuyện kết thúc, mệt lử đến mức chẳng nhúc nhích.

 

Lại thấy tiếng hệ thống reo lên đầy vui mừng trong đầu:

 

[Ký chủ! Điểm phiền muộn của Tạ Dữ giảm 1% kìa!]

 

Hệ thống hí hửng: [Mỗi giảm 1%, chẳng chỉ cần thêm 97 nữa là điểm phiền muộn sẽ biến mất luôn ?]

 

: ?

 

Cảm nhận cơn đau nhức khắp cơ thể, phũ phàng đáp hệ thống:

 

“Chắc khi đó điểm phiền muộn hết, mà ký chủ của nhà ngươi mất mạng .”

 

Nói thì nhưng vẫn ở căn hộ của Tạ Dữ.

 

Giảm chút nào chút nấy .

 

Thế là càng thêm cẩn thận, kiểm soát lịch trình, cũng dám sai bảo nữa.

 

Có đôi khi về muộn, vội vàng ân cần :

 

"Không mà, về muộn chút cũng ."

 

Cứ ngỡ sẽ khiến vui vẻ.

 

Ai ngờ sắc mặt Tạ Dữ càng sa sầm hơn.

 

Hành động của đêm càng mãnh liệt hơn đêm .

 

thành tiếng, chẳng hiểu đắc tội ở chỗ nào nữa.

 

Mãi đến một buổi tối nọ, Tạ Dữ mãi vẫn thấy về.

 

Anh chỉ nhắn cho một tin: [Anh chút việc, đừng lo, mai về.]

 

hệ thống hào hứng giải thích trong đầu :

 

[Cơ hội đây! Tạ Dữ - vị thiếu gia thật thất lạc bấy lâu nay gia tộc tìm về !]

 

[Anh sẽ gây khó dễ ở nhà mới, ký chủ mau an ủi , điểm chinh phục sẽ tăng vọt cho xem!]

 

Tuy nhiên, chờ mãi đến sáng hôm mà Tạ Dữ vẫn về.

 

Chắc là vẫn giải quyết xong chuyện của nhà họ Tạ.

 

bèn đến thư viện thành phố .

 

Buổi chiều điện thoại hết pin.

 

dứt khoát cắm sạc ở khu vực sạc pin, cắm đầu học suốt mấy tiếng đồng hồ.

 

Đến tối, học xong mới mở máy lên.

 

Đập mắt là hàng loạt tin nhắn của Tạ Dữ, cái cuối cùng là:

 

[Giờ em đang ở ? Anh qua đón.]

 

nhắn tin trả lời, khoác ba lô ngoài.

 

Lúc tới cổng thư viện, bỗng thấy gọi từ phía :

 

"Tiểu Hà?"

 

đầu , hóa là Lục Thành - mấy ngày nay gặp.

 

Anh cũng đang ôm mấy cuốn sách, cùng ngoài hỏi thăm xã giao:

 

"Đi ăn tối cùng ?"

 

lắc đầu: "Thôi ạ, lát nữa bạn trai em qua đón ở ngã tư phía ."

 

Anh theo hướng chỉ khẽ nhíu mày:

 

"Trời tối , để đưa em qua con hẻm ."

 

Nói xong, chợt nhớ điều gì đó:

 

"Em đợi một chút, bỏ quên tai trong thư viện , đừng lung tung nhé, ngay."

 

gật đầu, im tại chỗ đợi .

 

mới đợi một lúc, cảm thấy một ánh mắt đầy ghê tởm và vẻ dò xét dán c.h.ặ.t lấy .

 

quanh, phát hiện một gã đàn ông mặt mày bặm trợn đang chằm chằm từ đầu đến chân.

 

Tim đập thình thịch, lập tức bỏ .

 

Thế nhưng thêm một kẻ nữa chặn ngay mặt .

 

 

Loading...