cẩn thận rút tay , vẻ mặt đầy chân thành gật đầu.
“ , em trúng thưởng mà, đến đổi thưởng chứ chi.”
Trên tay ngoài tờ vé trúng giải nhất , còn một tờ trúng giải bảy, trị giá một trăm tệ.
Mắt chị họ sáng lên như đèn pha, lập tức giật phăng xấp phong bao của .
Chị rút từng tờ xem nhưng chỉ thấy một tờ trúng giải bảy.
Sắc mặt chị lộ rõ vẻ thất vọng, chút tức tối hỏi:
“Cái giải thưởng mà em là cái á?”
vui vẻ đáp: “Vâng, giải bảy đấy, hẳn một trăm tệ cơ mà!”
lấy tờ vé đó ngay mặt họ ném những cái vỏ phong bao và mấy tờ vé trúng khác .
Giả vờ ngây ngô hỏi : “Anh chị đây gì thế?”
Mặt chị họ thất vọng tràn trề, đáp lệ vài câu sang chặn đường những quen khác.
cầm c.h.ặ.t một trăm tệ, lòng bàn tay ướt, coi như qua ải đầu tiên. Chắc chắn trong thời gian ngắn, chị họ sẽ nghi ngờ đến .
Trên đường về nhà, nhớ những sai lầm của kiếp , tính toán xem thế nào để sớm ngày lên tỉnh đổi thưởng.
4.
“Lâm Lâm, xem bố mua gì cho con ?”
Có ai đó đột ngột vỗ vai một cái, giật run b.ắ.n.
Quay đầu , thấy nụ hiền từ khuôn mặt vàng vọt của bố.
Nhận dọa sợ, ông nhẹ nhàng vỗ vai an ủi.
Trên đôi môi mỏng đang mỉm chẳng còn chút huyết sắc nào.
theo ánh mắt ông xuống , là một chiếc vali hành lý màu hồng phấn.
Màu sắc nhu hòa, chất liệu kim loại sáng bóng, qua là giá hề rẻ. mà ông... phát hiện khối u ở bụng gần một tháng nay ...
Ngay cả tiền phẫu thuật còn gom đủ một nửa.
Nhìn đôi mắt nheo của ông, nước mắt tức khắc nhòe tầm .
Giọng vờ vịt từ chối nhưng thật là lấy của chị họ ở kiếp vang lên bên tai : “Dì cả, nhưng mà dượng đang cần tiền chữa bệnh, dì trả vé cho con thế ...”
Mẹ vội vàng xua tay: “Mỗi cái của riêng , dì và dượng con đều là hiểu đạo lý, thể vì khó khăn mà chiếm hời của phận con cháu các con .”
Chị họ nhanh tay nhét tờ vé túi xách, ngừng cảm ơn , khen bà .
Chị còn bảo trượng nghĩa, nhà khó khăn gì nhất định tìm chị giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-me-tang-to-ve-so-trung-doc-dac-cua-toi-cho-chi-ho-toi-da-trong-sinh/chuong-2.html.]
đến ngày bệnh tình của bố chuyển biến , chúng đến tìm chị vay tiền.
Ánh mắt chị chúng đầy vẻ thương hại nhưng sắc mặt tỏ khó xử: “Dượng , tiền con cho mượn, dượng đừng trách con thẳng nhưng tình cảnh nhà dượng con cũng đấy, dì cả kiếm tiền, em Lâm Lâm sắp học đại học, tiền của con mà cho mượn thì khác nào “bánh bao ném ch.ó” một trở ?...”
Ngày hôm đó, đầu tiên thấy đàn ông kiên cường cả đời lén lau nước mắt. Khi bước nhà, ông đỏ hoe đôi mắt, với và : “Không chữa nữa”.
5.
cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống.
Bố sững sờ, chẳng , chỉ đành đơ đó, hai tay xoa luống cuống.
Ông giải thích: “Bố... bố tiêu tiền lung tung , bố vẫn còn tiền mua t.h.u.ố.c mà.”
Tim càng thắt , hạ quyết tâm nhanh ch.óng đưa bố lên thành phố chữa bệnh.
kìm nén nước mắt, thuận thế đón lấy chiếc vali trong tay bố.
Lần trách ông tiêu tiền hoang phí nữa, mà khoác lấy cánh tay ông, :
“Bố, chúng về nhà thôi!”
Bố thấy nhận vali một cách vui vẻ cũng theo đầy mãn nguyện.
6
Về đến nhà, cái vali trong tay mà nhíu c.h.ặ.t mày.
“Lại phí tiền, chuyển nhà giúp dì út, nó chẳng cho cái balo đen ngày xưa con Tĩnh dùng hồi đại học ? Cũ thì cũ một chút nhưng rách, cái khóa kéo là dùng , việc gì cứ tốn tiền mua vali cái gì.”
Bố xòa, sức lấy lòng bà : “Không đắt , hơn bốn trăm tệ chút xíu thôi. thấy thanh niên bây giờ xa dùng cái đựng quần áo, ông chủ tiệm bảo cái dùng nhiều năm lắm đấy.”
Mẹ xong vẫn thấy xót của nhưng đồ cũng mua về , bà chỉ đành lườm hai bố con một cái cháy mắt.
Bố dằn mặt nhưng vẫn hì hì, xán gần giúp xào rau.
Lúc ăn cơm, gắp một miếng măng tây, giả vờ như vô tình :
“Bố , mai bố đưa con đến trường nhé. Lần đầu tiên lên đại học, ai cũng phụ đưa giúp trải ga trải giường. Giờ kinh tế khó khăn, bên Myanmar l.ừ.a đ.ả.o mổ lấy nội tạng nhiều lắm, con gái lớn trẻ trung phơi phới thế một nguy hiểm c.h.ế.t .”
Bố ngẫm nghĩ một chút cũng gật đầu tán thành:
“Ừ, con gái đúng đấy. Đại học A ở tận tỉnh lỵ xa xôi, lạ nước lạ cái, phụ cùng mới yên tâm.”
Mẹ đang húp cháo, liền cầm đũa gạt phăng miếng măng tây tay xuống.
Bà mắng: “Lớn đầu thế mà còn tự lập ?”
Bà chép miệng hỏi tiếp: “Mà đột ngột ngày mai ? Không hơn nửa tháng nữa mới khai giảng ?”
Tim thót . Kiếp , nửa tháng.
bệnh tình của bố đợi nữa, nếu cứ dây dưa, đến lúc đó cầm một ngàn vạn trong tay cũng chẳng cứu nổi ông.
----