Bị ch.ó c.ắ.n, c.ắ.n chỉ khiến dính đầy lông, càng khó chịu.
Dẫm phân, thể dẫm cho bằng, chỉ càng ghê tởm.
Cách nhất là tránh thật xa.
Đi đến nơi trong lành.
Đi đến nơi khiến thấy dễ chịu.
Mấy ngày , chúng nghỉ ở biển.
vẫn đăng lên mạng xã hội nắng, cát, đồ ăn ngon, tận hưởng cuộc sống, vui đến mức như tràn khỏi màn hình.
là bình thường, cũng cố tình chặn chị .
Muốn hận thì cứ hận, quan tâm.
Chị chọn sống trong bóng của khác, đó là lựa chọn của chị .
sống cuộc đời của , tận hưởng đời .
sẽ vì chị mà khó chịu, càng tự hành hạ .
Thế giới của sẽ mãi mãi từ chối chị ở ngoài cửa.
Trong thời gian đó, gọi điện.
“Chị dâu con thấy con nghỉ dưỡng, tức điên.”
“Đập hỏng cả điện thoại .”
“Không hiểu nó tức cái gì, liên quan gì tới nó.”
“Hai vợ chồng đang ầm lên đòi ly hôn.”
“Chuyện để con quyết.”
“Bố theo nó.”
Trong giọng , lo lắng và giằng co.
bố truyền thống.
Giống bao bố khác, trong mâu thuẫn gia đình họ luôn cố hòa giải, chỉ mong nhà yên thì sự yên.
Con trai ly hôn, với họ là lựa chọn tệ.
bình tĩnh đáp.
“Vậy đúng là con.”
“Giày chân , chỉ con .”
“ con sẽ nhận chị là chị dâu nữa.”
“Vì chị xứng.”
Dù , vẫn thẳng lập trường.
Mẹ im lặng mấy giây, giọng truyền sang đầy hụt hẫng.
“Ừ, .”
Sau đó, thỉnh thoảng họ hàng gọi tới khuyên nhủ dài dòng.
“Thanh Thanh, đừng chấp nó.”
“Nó văn hóa, điều, con nhường nhịn chút.”
“Dù cũng là một nhà, căng lên ai cũng mặt.”
Cái logic đúng là hết .
Nó yếu nên nó lý.
Nó văn hóa nên nâng như nâng trứng, chiều như chiều vong?
Nó điều nên điều như vô tội chịu uất?
đều lạnh lùng đáp.
“Nó văn hóa thì liên quan gì .”
“ nó, bao dung.”
“ gì .”
“ chỉ là nhận nó thôi.”
“Ai thích nó thì mà yêu thương nó.”
Sau đó, cũng mấy cuộc gọi kiểu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-ket-hon-chi-dau-tro-thanh-ke-thu-cua-toi/6.html.]
Có mấy lớn lúc nào cũng thích “ hòa giải”, trộn bùn cho qua, còn đạo đức trói khác.
Mà ghét nhất trò đó.
Cuối cùng vẫn ly hôn .
Vì đúng lúc đó Tần Phương phát hiện thai.
Đứa bé họ kỳ vọng lắm, những chuyện khó chịu lập tức nhạt như mây khói.
Trớ trêu , cũng gần như cùng lúc xác nhận mang thai.
Hỏi kỹ mới , dự sinh của Tần Phương còn muộn hơn nửa tháng.
Mẹ vui đến khép miệng , đúng là song hỷ lâm môn, cháu nội cháu ngoại đều .
Phó Ninh trêu.
“ là trùng hợp.”
“Họ cưới mấy năm con.”
“Mình , họ cũng .”
“Xem chị dâu em với em đúng là ‘bát tự tương khắc’, đội trời chung.”
cũng khó chịu, chị đúng là cứ đối đầu với .
Dựa cái bụng, Tần Phương bắt đầu loạn.
Chị chê xe điện của nắng gió bụi bặm, yên hẹp chứa nổi cái bụng “quý giá” của chị .
Mẹ , nào chở chị lên bệnh viện huyện khám thai, chị cũng c.h.ử.i suốt đường , c.h.ử.i suốt đường về.
Chị thấy mất mặt, còn tới bệnh viện xuống bộ.
Chị sợ bác sĩ thấy chị quê mùa sẽ , sẽ coi thường chị .
thấy suy nghĩ đó thật lạ.
Rốt cuộc chị sống vì ai?
Chị nghĩ là trung tâm thế giới ?
Ai cũng sẽ để ý chị ư?
Chị lóc bắt mua xe, nếu đứa bé sinh sẽ theo chị chịu khổ, thà sinh còn hơn.
Làm ầm ĩ nhiều , trong nhà cuối cùng cũng mua thêm một chiếc xe trị giá 100.000 tệ.
Có “kinh nghiệm thành công”, chị y theo một khuôn, bắt bố mua cho chị một căn biệt thự lớn.
Chị : “Biệt thự của con gái ông bà là do bố chồng nó mua.”
“Vì nó mà ?”
“Vì bố chồng nó mua , còn ông bà mua ?”
Ban đầu, vì nghĩ chị đang mang thai, bố kiên nhẫn giải thích với chị .
Còn nhà căn nhà ba tầng, thật cũng xem như “biệt thự nông thôn” .
Tần Phương khinh khỉnh hừ một tiếng, trợn mắt c.h.ử.i um lên.
“Đồ nhà quê ở, quê đến rớt mùi đất.”
“ là biệt thự lớn trong thành phố cơ.”
“Không tiền thì bảo con gái ông bà đưa.”
“Nó chẳng giàu lắm ?”
Mẹ tức đến run .
“Tiền của Thanh Thanh liên quan cái gì tới cô?”
“Nó nhiều đến cũng là của nó.”
“Cô đừng hòng lấy một xu.”
Chị dầu muối , như hiểu tiếng .
Về cãi nổ tung, bố suýt chị chọc tức đến mức phòng hồi sức tích cực.
Cuối cùng là mấy cái tát của khiến chị rõ thực tế, mới yên xuống.
yên thì yên, hận thì vẫn hề biến mất.
Khoảng hơn sáu tháng t.h.a.i kỳ, chị một chuyện khiến tức nghẹn.
Chuyện lúc đầu .
Sau đó chị họ lén cho .
Oán khí trong lòng Tần Phương mãi giải , chị học theo phim ảnh một con b.úp bê vải nhỏ.