39
Hắn gánh đòn gánh giúp , hai chúng , Chu Đại Trụ còn lẽo đẽo theo .
Hắn :
“Các ngươi khỏi cần diễn kịch mặt . Chẳng nương bảo các ngươi , để ép về ? Trừ phi nương chịu nhận Mẫu Đơn! Nếu về! Lưu Nguyệt , Mẫu Đơn chính thê, nhất định thế!”
Ta khẩy một tiếng.
Nếu sức như bà mẫu, tát bay !
Về tới nhà, bà mẫu đang băm cỏ heo.
Trong nhà nuôi lợn, gà, vịt.
Mỗi ngày cho mấy con gia súc gia cầm ăn cũng là cả một việc lớn.
Nhà phần khấm khá hơn, cũng nhờ chúng góp ít sức.
Vừa thấy bà mẫu, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào.
Bà mẫu vội hỏi:
“Có ai ở trấn bắt nạt con ?”
Tiểu thúc liền :
“Là đại ca. Đại ca cướp tiền của Nguyệt Nguyệt, còn nếu về thì cho Mẫu Đơn về cùng, bắt Nguyệt Nguyệt .”
“Nguyệt Nguyệt?”
Trên mặt bà hiện rõ vẻ khó hiểu, như thể đang hỏi:
“Nhà ai tên Nguyệt Nguyệt ?”
Ngay đó bà hiểu là chỉ .
Vẻ mặt đúng là khó tả.
40
Bà mẫu nhạt:
“Nó còn chờ cầu nó về ! Cứ chờ !”
Tiền kiếm ngày càng nhiều.
Đã trả hết khoản nợ với bà mẫu, trong tay còn dư ít.
Ta với bà mẫu:
“Nương, con lập một nữ hộ riêng.”
Ta dè dặt sắc mặt bà, lo rằng bà đồng ý.
Trước hết lập nữ hộ.
Rồi đó sẽ lên trấn mua một căn nhà cả cửa tiệm.
cái thì dành dụm lâu hơn.
Đó là kế hoạch tương lai.
Không ngờ bà lập tức gật đầu:
“Được thôi. Ta cùng con, với lý chính một tiếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-hoa-ly-ba-mau-trong-sinh-muon-di-theo-ta/9.html.]
Lý chính chúng với vẻ khó tả:
“Thật sự hòa ly . Ta còn tưởng các ngươi chỉ bộ dáng thôi.”
Lần là thật sự hòa ly!
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Bởi vì vẫn còn ở Chu gia, nên chẳng ai tin chuyện chia hộ, ai cũng nghĩ chỉ chờ Chu Đại Trụ đổi ý mà thôi.
Lý chính đưa chúng lên huyện nha thủ tục, cắt cho ông một khối thịt heo.
41
Về đến nhà, bà mẫu hỏi :
“Con vẫn còn thiếu chút bạc ?”
Ta nghi hoặc “a” một tiếng.
Bà : “Chắc con đang mua một căn nhà ở trấn, ?”
Ta ngẩn gật đầu.
Bà mẫu thật thần kỳ, chẳng lẽ bói toán?
“Đi theo đây.”
Ta theo bà phòng.
Chỉ thấy bà mở cánh cửa tủ, lục lọi hồi lâu, lấy một túi bạc đưa cho :
“Con tự đếm , đủ thì sẽ bán thêm hai con lợn.”
Ta túi bạc trong tay bà, bỗng thấy mắt chút ươn ướt.
Ta ngờ bà sẵn lòng lấy tiền riêng cho .
Bình thường bà giữ tiền chặt, đề phòng chúng chẳng khác nào phòng kẻ trộm.
Mỗi bán thóc gia súc, tiền bà cũng chẳng cho chúng thấy.
Vậy mà giờ bà chịu đưa bạc cho mua nhà.
42
Thấy nhận, bà nhét thẳng n.g.ự.c :
“Ta cũng tư tâm. Ta con còn trẻ, bảo con tái giá thì cũng khó con. con mang theo hai đứa cháu của tái giá thì khó mà chấp nhận.”
“Ta chỉ , nếu con thật sự tái giá, thì để hai đứa cháu cho nuôi. Con thăm thì lúc nào cũng thể về. Còn căn nhà con mua, khế đất cũng tên hai đứa nhỏ.”
Ta vội vàng :
“Con tái giá. Nếu gặp loại như Chu Đại Trụ, chẳng phiền toái c.h.ế.t .”
Nghĩ đến việc Chu Đại Trụ là con trai bà, chữa thêm một câu:
“Hắn cũng ưu điểm, tuy bình thường, nhưng cũng tự tin, coi như tạm .”
Bà mẫu bĩu môi:
“Nó coi như bỏ . May mà còn một đứa con trai và hai đứa cháu. Thôi , ngày mai chúng huyện thành, cho xong chuyện mua nhà.”
Chúng bàn bạc thêm, mua nhà ở trấn thì tiểu thúc cũng thể ở luôn đó, đỡ về về, thêm thời gian ôn sách.
Tiểu thúc sắp thi tú tài .