Tiểu thúc thỉnh thoảng mới , vì bà mẫu cho rằng sách cần vận nhiều trí óc, cần bồi bổ.
Còn ba lớn còn trong nhà thì phần.
Bà mẫu cho rằng chúng ăn là phí phạm.
25
trứng gà của tiểu thúc thì đều để cho hai đứa nhỏ.
Hắn là lớn, cần bồi bổ.
Trứng gà cũng là đồ quý giá lắm.
Để dành thì thể bán lấy tiền.
Cũng thể ấp gà con.
Sau bà mẫu cho tiểu thúc trứng gà nữa.
Hai đứa con , đồ ăn ngon gì cũng sẽ chia cho .
Mỗi chỉ cắn cho một miếng nhỏ thôi.
26
Kim Đản hỏi :
“Con chê ?”
Ta gật đầu, qua bếp lò nghiêm túc nó:
“Bị chê là tránh khỏi. con đừng sợ, sai là con, mà là phụ con. Chỉ cần chúng nhẫn nhịn qua , thì sẽ thôi. Nếu ai nhạo con…”
“...Nếu ai nhạo con, con về với tổ mẫu, nhất định đánh thẳng đến cửa nhà bọn họ!”
Tiếng bà mẫu đầy khí lực từ trong truyền .
Phải , bà mẫu tuy hung hãn, chiếm chút lợi nào trong tay bà, nhưng bà cũng che chở nhà a!
Điều thấy yên tâm.
27
Trong nhà ăn cơm vẫn như cũ.
Mọi đều trầm mặc.
Một lúc , bà mẫu với :
“Mẫu Kim Đản, ngươi chẳng bán bánh bao , cứ bán . Tiền vốn thì lấy từ .”
Ta ngạc nhiên vui mừng bà mẫu.
Bà mà còn với , :
“Đừng lo, chúng cũng là một nhà. Ta theo ngươi, là vì mang theo hai đứa cháu của . Ngươi là nữ nhân, nếu thật sự tự ngoài sống… ừ, tuy rằng chắc cũng sẽ sống , nhưng giúp thì ngươi cũng quá cực khổ. Hai đứa trẻ, cũng thể trông giúp.”
Ta bỗng nhiên cảm thấy chút .
Ngay cả sinh mẫu cũng chỉ tính toán xem thể bán bao nhiêu tiền.
Chưa bao giờ nghĩ đến cực khổ .
Không ngờ bà mẫu nghĩ cho !
28
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-hoa-ly-ba-mau-trong-sinh-muon-di-theo-ta/6.html.]
Nói là .
Chiều hôm đó, bà mẫu liền cùng trấn mua dụng cụ và nguyên liệu cần dùng về.
Xửng hấp bốn tầng, cùng với bột mì trắng, thịt heo, gia vị v.v.
Ta đầy tin tưởng mong đợi chuyện ăn của .
Kim Đản và Thiết Đản cũng hứng khởi chạy quanh .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Tâm trạng !
Sáng sớm hôm , dậy nhào bột, trộn nhân.
Ta bánh bao nhân thịt và bánh bao nhân rau.
Bánh bao nhân thịt 2 văn tiền một cái.
Bánh bao nhân rau 1 văn tiền một cái.
29
Bà mẫu cũng dậy giúp .
Hai chúng nhanh nhẹn, gói hấp bánh bao.
Đợi bánh bao xong, trời tờ mờ sáng.
Bữa sáng khá phong phú, mỗi lớn một cái bánh bánh bao rau, một cái bánh bao nhân thịt, thêm một bát cháo.
Kim Đản hai cái bánh bao nhân thịt và một bát cháo.
Thiết Đản chỉ ăn hết một cái bánh bao nhân thịt và một bát cháo.
Chúng đều ăn ngon lành, thỏa mãn vô cùng.
Thiết Đản ngốc nghếch :
“Nương, phụ thì ngày tháng cũng mà!”
Ta: “……”
Ta lén bà mẫu, bà như thấy, sang bảo Thiết Đản:
“Ăn nhanh , ăn xong thì về ngủ một giấc, tỉnh dậy theo tổ mẫu cắt cỏ.”
Thiết Đản vui vẻ:
“Vâng ạ, tổ mẫu!”
Bà mẫu hiền từ với Thiết Đản.
Bà mẫu thật sự thương hai đứa nhỏ, trong mắt là yêu thương!
Hơn nữa cảm giác từ bà sốt cao, tỉnh thì đổi nhiều.
Trước cũng với Kim Đản, Thiết Đản, nhưng đến mức .
Giờ thì đến mức như thể là con ruột của bà .
Đối với cũng hơn nhiều.
Có lúc luộc trứng còn luộc thêm cho một quả, cũng bồi bổ.
Ánh mắt cũng là hiền từ xen lẫn một chút suy nghĩ xa xăm.