47
Cuối cùng bà mẫu vẫn quá tuyệt tình, nấu cho họ hai bát mì.
Hai ăn như ma đói đầu thai, thoáng cái sạch bách.
Chu Đại Trụ thản nhiên :
“Nương, con thêm một bát nữa.”
Bà mẫu lườm , nấu cho thêm một bát lớn.
Kim Đản và Thiết Đản tò mò hai .
Bà mẫu ở bên cạnh dạy:
“Thấy , đây chính là cái giá trả cho việc mà tính hậu quả. Sau các cháu nhất định ghi nhớ.”
Ta : “Các con nhớ, điều quan trọng nhất của con là bản lĩnh an lập mệnh. Phụ các con thì chẳng bản lĩnh gì, mà còn đòi tình yêu với tự do. Nếu các con bản lĩnh, cái gì cũng sẽ !”
Thiết Đản ngơ ngác hỏi: “Nương ơi, bản lĩnh gì cơ?”
Ta đáp: “Bản lĩnh kiếm tiền!”
Thiết Đản hỏi tiếp:
“Tổ mẫu kiếm tiền ?”
Ta khẽ đáp :
“Tổ mẫu trồng ruộng, bán thóc để kiếm tiền. Tổ mẫu còn nuôi heo, gà, vịt, bán cũng kiếm tiền. Trứng gà, trứng vịt, thể ăn, cũng thể bán lấy tiền. Bà giỏi, lo toan trong ngoài đấy, còn thương các con. Các con quan tâm bà, hiếu thuận với bà.”
Thiết Đản đáp: “Con sẽ cho tổ mẫu ăn ngon! Thế còn phụ thì ?”
Nó luôn gọi tiểu thúc là phụ .
Dù sửa cũng ăn thua.
Trong đầu nó, ai với nó, ai ở bên nó, thì chính là phụ nó.
Chu Đại Trụ hổ cúi gằm đầu.
Còn tưởng nó gọi cơ.
48
Ta : “Tiểu thúc chữ, thi đỗ công danh thì quan bổng lộc. Nếu thi đỗ thì thể dạy học, cũng kiếm bạc.”
Chu Đại Trụ bất mãn:
“Nó hỏi cơ mà, ngươi nhắc đến Nhị Ngưu gì!”
Thiết Đản : “Con hỏi phụ con, ông phụ con.”
Chu Đại Trụ gầm lên:
“Nói nhăng cuội gì thế! Ta phụ ngươi thì ai là phụ nữ ngươi!”
Thiết Đản sợ hãi, nép Tiểu thúc.
Bà mẫu giận dữ:
“Dọa cháu thêm nữa thì đừng hòng ăn!”
Chu Đại Trụ quát:
“Lưu Nguyệt, ngươi dạy con thế , coi thể thống gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-hoa-ly-ba-mau-trong-sinh-muon-di-theo-ta/11.html.]
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Ta : “Ngươi chẳng dáng dấp gì của một phụ , còn trách ?”
Bà mẫu : “Ăn xong thì . Về cũng chẳng yên gì.”
Chu Đại Trụ cứng cổ:
“Con trở về.”
Bà mẫu đáp: “Trong nhà chẳng còn chỗ cho ngươi.”
Chu Đại Trụ chịu .
Bà mẫu vung chổi, bèn lôi Mẫu Đơn bỏ chạy.
cứ dăm bữa nửa tháng mò đến ăn cơm, thật phiền phức.
Còn cứ nhận vơ rằng với hề hòa ly, mặt dày vô cùng!
49
Ta bắt đầu buôn bán ở trấn.
Ngôi nhà mặt là cửa tiệm, phía chỗ ở.
Có bốn gian phòng.
Tiểu thúc ở một gian, với Kim Đản ở một gian.
Quán bánh bao giờ thể bán cả ngày, bày thêm một sạp bán mì.
Bánh bao là nửa đêm dậy sẵn.
Nước dùng mì cũng là nửa đêm dậy ninh.
Ban ngày chỉ việc mì, luộc mì.
Có lẽ tay nghề , cũng lẽ do vận khí, ăn khá.
Sau đó buôn mì thậm chí còn hơn bán bánh bao.
Chỉ là bận đến mức xoay kịp.
Bà mẫu chẳng bao lâu dắt Thiết Đản đến giúp .
Việc ở nhà thì nhờ một thẩm thẩm trong họ tới phụ.
50
Chu Đại Trụ tìm tới thấy ai ở nhà, liền mò tới trấn.
Thấy cửa tiệm của , mắt đỏ hoe.
Khách khứa đông, chúng bận rộn xoay như chong chóng, chẳng ai buồn để ý tới .
Lần tỏ vẻ ấm ức nữa.
Hắn cúi đầu, :
“Nương, con sai .”
Nói thật, nếu Kim Đản, Thiết Đản lớn lên mà cũng gây chuyện như , chắc cũng sẽ mềm lòng.
Từ khi còn bé thơ mềm mại trong vòng tay mà lớn lên, dẫu sai nữa, nào nỡ tuyệt tình nhận?
Cho nên nghĩ bà mẫu cũng sẽ mềm lòng mà cho Chu Đại Trụ về.