7.
chớp mắt:
“Chứ còn ai nữa?”
Bùi Yến sững vài giây, đó khóe môi cong lên, giống như nhẹ nhõm hẳn:
“Không gì, gì, là hiểu lầm .”
Không , trong đầu bỗng lóe lên hình ảnh Kim Tráng Tráng đang nước mắt.
bừng tỉnh… sáng tỏ
“Khoan … chẳng lẽ tưởng Đại Tráng là Kim Tráng Tránh nha?!”
Ánh mắt Bùi Yến khẽ run, né tránh, cúi đầu giống như một chuyện gì đó mất mặt.
… hiểu hết .
Tất cả xâu chuỗi sự kiện thành một đường thẳng:
Tại phát hiện Kim Tráng Tráng đang yêu sớm như vì tưởng đó là “Đại Tráng” của .
Tại nổi trận lôi đình khi thấy Kim Tráng Tráng và Tiểu Mỹ ở cửa nhà vệ sinh, vì tưởng cắm sừng?!
Tại trong điện thoại hỏi ‘tại Đại Tráng ở nhà em’, vì tưởng giấu trai trong nhà.
Tại mở cửa đỏ mắt hỏi em ‘ là cái gì trong lòng em’, là vì đang ghen, ghen đến bật .
Thì từ đầu đến cuối… cái Đại Tráng mà và cái Đại Tráng mà hiểu, từng là cùng một !
ôm đầu.
đúng là… cực kỳ chậm hiểu.
hít sâu một :
“Bùi Yến!! Anh theo em ngoài !”
Xuống tầng, giận đến mức thẳng một mạch ngoài.
Bùi Yến sát bên, còn cố ý lắc lắc tay :
“Yểu Yểu~”
Giọng thấp đầy dụ hoặc, gương mặt thì đến mức ai giận nổi…
Trái tim gì mềm phân nửa, nhưng vẫn giả vờ còn giận lắm mà, tiếp tục sải bước.
Lần mà để cái tên đàn ông ý thức rõ ràng ở , thì còn xuất hiện Ngân Tráng Tráng, Đồng Tráng Tráng nữa cho xem.
Anh nhẹ nhàng lắc tay :
“Yểu Yểu, sai .”
dừng , đầu :
“ chỗ nào?”
Anh lập tức thành thật:
“Anh nên nhỏ nhen như . Chỉ vì thấy em với Kim Tráng Tráng nên ghen, mới chuyện ngu ngốc.”
“Còn gì nữa?”
“Anh nên giấu trong lòng. Phải với em sớm.”
“Ừ, còn gì?”
“Anh nên… tin em.”
Anh cúi đầu, dáng vẻ nhận vô cùng ngoan.
thở dài.
Đến cùng, thì vấn đề vẫn là cho đủ cảm giác an .
bước lên, ôm lấy eo , ngước mắt :
“Còn điểm quan trọng nhất : Anh nên thiếu tự tin tình cảm của tụi .”
“Anh nghĩ em chỉ thuận miệng đồng ý yêu để né tránh chuyện khác. thật … đó là điều mà em mơ cũng dám mơ.”
hít sâu một , hết lời thật lòng:
“Em thích . Ngay từ lúc mới công ty, em thấy là động lòng . Chỉ tiếc là em gan thích mà gan tiến tới, cho tới bây giờ mới dám .”
“Vì là Bùi Yến, là em thích. Nên em cùng tiếp. Và em hy vọng cũng tin rằng: Tình cảm em dành cho … nhiều hơn nghĩ nhiều.”
Nói một dài, thẳng mắt .
“Yểu Yểu…”
Đuôi mắt Bùi Yến đỏ lên.
Anh nâng mặt như nâng báu vật, đôi môi nóng rực phủ xuống môi .
nhắm mắt , để mặc sự bất an của tan nụ hôn , để thể cảm nhận trọn vẹn tình yêu của .
Không qua bao lâu… lâu đến mức bắt đầu thấy khó thở thì mới chịu buông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-gui-nham-tin-nhan-cho-sep/chuong-7.html.]
Cằm đặt lên hõm vai , giọng khàn khàn run nhẹ:
“Yểu Yểu… yêu em. Yêu em nhiều.”
Bầu khí mập mờ ngọt ngào cuối cùng … đám muỗi phá tan.
Chỉ ngoài trời một lúc mà chân đốt năm cục to tướng.
cái quần dài ở chân Bùi Yến mà ghen tị c.h.ế.t.
Khi chúng trở sảnh thang máy thì gặp Đại Tráng đang đeo balo xuống.
ngạc nhiên:
“Khuya ?”
Đại Tráng hề hề:
“À… tự nhiên nhớ cái chăn phơi ngoài ban công dọn vô. Đêm nay hình như mưa, tớ chạy về lấy cho kịp!”
cô nàng chạy như bay…
Giữa cái tiết trời nóng chảy mỡ mà sợ trời mưa ướt chăn?
Nghe lọt tai chút nào.
thì bắt gặp Bùi Yến đang cố nín .
“Anh gì?”
Anh đưa tay xoa đầu , nụ càng rõ:
“Cười em dễ thương.”
nheo mắt nghi ngờ:
“Thật ?”
Mãi đến khi theo lên nhà, và trong lúc mê mẩn trượt tay dọc xuống bộ cơ bụng tám múi của , mới bừng tỉnh…
Đại Tráng thu chăn.
Cô nàng rõ ràng là tạo trống cho và Bùi Yến!
là bạn chí cốt khác!
Rèm cửa lay nhẹ, chiếc giường gỗ kêu lên từng tiếng kẽo kẹt.
Bùi Yến thở dốc, áp môi bên tai , giọng trầm khàn:
“Cảm giác… hơn cái ?”
đang mơ mơ hồ hồ, chẳng hỏi cái gì, chỉ “ừm… ừm…” theo bản năng.
Một lúc lâu , khi hồn trở , liền mở to mắt:
“Em ! Cái đó của em!”
Anh bật thấp, giọng mang chút dỗ dành:
“Anh .”
Trời ạ, trêu nữa .
Quân t.ử báo thù mười năm muộn, Mà phụ nữ báo thù thì… từ sáng tới tối!
duỗi chân đá nhẹ, đầu ngón chân nghịch ngợm từ bắp chân trượt lên đến đùi đến bụng.
Yết hầu chuyển động mạnh, ánh mắt sâu thẳm như nuốt chửng .
Khi chuẩn nhào qua…
bỗng ngáp một cái thật dài.
Thu chân.
Quay lưng.
Quấn chăn như cái kén.
“Buồn ngủ … em ngủ đây.”
Bùi Yến sững .
Anh bóng lưng , cái lều trại đang hiên ngang dựng lên , tức đến bật tiếng:
“Hành thế mà em định bỏ mặc hả?”
quấn chặt chăn:
“Cái dùng hết .”
Anh bình tĩnh:
“Không , vẫn còn một hộp.”
Ngoài cửa sổ, mặt trăng tầng mây dày che phủ.
Đêm nay… đúng là một đêm ngủ.
Hoàn văn.