SAU KHI GỬI NHẦM TIN NHẮN CHO SẾP - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-30 12:50:44
Lượt xem: 814

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

3.

 

Tay chân lập tức cứng đờ, thậm chí đến thở cũng nhẹ .

 

Anh đang cái gì ? Anh tư thế mờ ám cỡ nào ?!

 

Giọng trầm thấp vang lên bên tai :

 

“Lâm Yểu Yểu, mắt đàn ông của em đúng là thật kém.”

 

Anh khẽ thở dài hỏi tiếp:

 

“Tối qua… em chơi vui ?”

 

Đầu óc đang bay tới tận trời thì câu hỏi đó kéo cái rụp về hiện thực.

 

mà… vẫn để bụng vụ tin nhắn gửi nhầm tối qua.

 

giữ bình tĩnh, né xa, giọng còn oán trách:

 

“Đừng nhắc nữa, tối qua em hành suốt một đêm. Đến giờ chân em vẫn còn nhũn đây .”

 

Bởi vì tối qua Đại Tráng lôi bạn tập yoga, sang chuyện Bùi tổng, khẳng định chắc nịch ý với , còn xúi tấn công ngược .

 

trong mắt , Bùi Yến từ đến giờ đều là kiểu đàn ông mắt cao hơn đầu, chuyện thật sự thích .

 

với Đại Tráng cãi cả một đêm.

 

“M-một đêm?”

 

Bùi Yến sững sờ.

 

Rồi im lặng.

 

len lén ngẩng mắt , chỉ thấy sắc mặt âm trầm, ánh mắt vốn sáng rõ giờ tối tăm như nén cảm xúc.

 

Anh hít một thật sâu, như cố nuốt xuống bộ tâm trạng của .

 

Sửa sang quần áo, khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt vốn .

 

Sau đó đưa tay mở cửa, nghiêng sang một bên, giọng lạnh như băng:

 

“Anh rõ . Em ngoài .”

 

thái độ nửa nóng nửa lạnh của cho mơ hồ hết sức.

 

Bùi tổng , rõ cái gì chứ?

 

đang hiểu nhầm cái gì ?!

 

Sang quý mới, lịch việc cuối cùng cũng trở về chế độ tám tiếng như bình thường.

 

Sắp tan , chuyển tiếp thông báo hành chính nhóm chat cho Ân Đại Tráng.

 

Cô nàng mê lười biếng như lên đồng, trả lời trong một giây:

 

Ân Đại Tráng:

 

【Cảm động quá! Ông sếp m.á.u lạnh nhà cuối cùng cũng mọc chút lương tâm !】

 

:

 

【Đừng nhắc tới cái đồ xui xẻo đó. Đối xử nhân viên như trâu ngựa, giờ phát tài cũng chả gì lạ.】

 

:

 

【À đúng , tớ nhận cái bưu kiện gửi . Làm gì mà thần thần bí bí thế, rốt cuộc là cái gì ?】

 

Ân Đại Tráng:

 

【Tự mở mà xem / gian】

 

tò mò xé hộp.

 

Bên trong đóng gói khá , chất liệu silicon, hình dạng cong cong giống… một con cá heo mini.

 

“Kẹo lớn??”

 

[大人糖: Đại nhân đường, hình dáng thì lên gu gồ tra thử nha]

 

Thứ dùng để ăn là…???

 

còn đang định hỏi Đại Tráng, thì phía vang lên một tiếng ho sặc sụa thể đúng lúc hơn.

 

cứng … là Bùi Yến.

 

Có vẻ sặc nước bọt, ho ngừng, đôi tai đỏ rần, gương mặt cũng căng thẳng một cách kỳ quặc.

 

cố nặn một nụ khó coi hơn :

 

“Bùi tổng…”

 

Trong lòng thì thầm:

 

Tự thích mấy màn xuất hiện bất ngờ, giờ nghiệp quật nha.

 

Ai ngờ chẳng thèm , điều chỉnh thở xong liền sang với :

 

“Dạo vất vả . Tối nay mời ăn sushi.”

 

Cả phòng im lặng vài giây bùng nổ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-gui-nham-tin-nhan-cho-sep/chuong-3.html.]

“Cảm ơn sếp! Sếp vạn tuế!!”

 

“Bùi tổng khách sáo quá, chuyện tụi em nên mà!”

 

“Trời ơi, hôm nay phúc ăn ngon !”

 

 

Bùi Yến liếc qua đám nhân viên, khóe môi nhếch nhẹ.

 

Ấy thấy , nụ lập tức tắt phụt.

 

: ???

 

Bùi tổng , ơn lịch sự với em một chút ?!

 

Để tiện cho , Bùi Yến đặt luôn nhà hàng Nhật lầu. một nhà hàng thuộc top 1 bảng ăn thử trong khu vực, nổi tiếng ngon … đắt.

 

Vào phòng riêng xong, ai sắp xếp mà nhét bên cạnh Bùi Yến.

 

len lén chạy sang tìm Kim Tráng Tráng đổi chỗ, ai ngờ từ chối thẳng:

 

“Ngồi cạnh sếp ăn sẽ tiêu hóa nổi.”

 

: …??

 

thèm gì nữa, cảm giác như bước lên đoạn đầu đài, bước từng bước đầy tuyệt vọng về chỗ , ngẩng đầu đối diện ánh mắt lạnh băng của , cố :

 

“Bùi tổng… trùng hợp ghê…”

 

Anh liếc một cái:

 

“Không trùng hợp. Anh đang chờ em.”

 

Chờ… ?

 

Chờ ?

 

“Tiểu Ngải bảo em thích ăn đồ Nhật?”

 

“Dạ… đúng…”

 

Khoan… Không lẽ chọn nhà hàng Nhật là vì ?

 

Tim lỡ nhịp nửa cái.

 

“Vậy tối nay em gọi món .”

 

“Ồ… hả?!”

 

Đợi .

 

Lôi gần chỉ để… bắt gọi món?

 

ủ rũ cầm cái tablet bấm lung tung.

 

Ơ, phần bụng cá ngừ vây xanh ?

 

Nghe bảo phần cực đắt… thôi gọi ba mươi phần .

 

Bò wagyu A5, nhím biển sashimi… chung cái nào đắt là bấm cái đó.

 

Những món bình thường thôi còn thấy tiếc huống chi ăn. Cơ hội hiếm , bỏ lỡ thì uổng.

 

Sashimi bưng lên từng đợt.

 

Không ngoài dự đoán, ăn tới mức sắp nổ vả bụng.

 

đ.á.n.h một cái ợ đầy tự hào, hổ sang .

 

Không ngờ bắt gặp trong mắt Bùi Yến… là một tia cưng chiều.

 

Hỏng hỏng , mới uống hai ly rượu sake thôi mà đến mức xuất hiện ảo giác chứ…

 

Khi ăn uống xong, Bùi Yến lên thanh toán.

 

giả vờ vệ sinh, lén hóa đơn thấy tận sáu con .

 

nữa: đơn vị… chục nghìn… trăm nghìn… đúng , xong phim .

 

bắt đầu định chuồn.

 

Vừa nhấc chân.

 

“Lâm Yểu Yểu, đây.”

 

giả điếc, tiếp tục bước nhanh hơn.

 

Xin nha, ai bảo bắt em gọi món chứ.

 

Anh bỗng túm lấy tay , kéo cả ngã n.g.ự.c .

 

cuống quýt:

 

“Bùi tổng, em xin ! Em sai ! Em nên cố tình gọi món đắt tiền! Anh đừng trừ tiền thưởng của em mà!”

 

Anh đáp.

 

ngẩng đầu, thấy ánh mắt tối sầm, đang về phía hành lang dẫn đến nhà vệ sinh.

 

Nhìn gì thế? Sao chăm chú ?

 

 

Loading...