12
"Gửi bạn Kiều Hạ:
Chào bạn. Mình là một tên nhát gan đặc biệt, đặc biệt thích – , đúng hơn là đặc biệt sùng bái bạn. Mình sùng bái nụ rạng rỡ đầy kiêu hãnh của bạn. Sùng bái khí thế sẵn sàng bảo vệ lẽ của bạn. Sùng bái 'mùa hè bất diệt' trong con bạn.
Thật may mắn bao khi gặp bạn mùa hè rực rỡ năm . Dù chúng chỉ bên vỏn vẹn nửa năm, nhưng mỗi ngày trôi qua đều vô cùng trân quý.
Ông ngoại bảo sẽ đưa nước ngoài chữa bệnh, do dự lâu cuối cùng cũng đồng ý. Trong những ngày tháng bạn ở bên, sẽ nỗ lực để trở thành một chính trực, dũng cảm và lương thiện giống như bạn, một thể đủ tư cách cạnh bên bạn. Xin bạn đừng quên nhé, chúng nhất định sẽ gặp .
Thịnh Hoài"
"Thịnh... Hoài..."
lẩm nhẩm cái tên trong miệng. Ký ức bỗng chốc ngược dòng về mùa hè năm . Quay về gốc cây hòe đơm hoa trắng xóa giữa cái nắng ch.ói chang.
13
Học kỳ hai năm lớp chín, lớp đón một học sinh chuyển trường. Vừa lúc đó Tống Thanh Vũ vì tội lén truyện tranh trong giờ nên giáo viên "đày" lên cạnh bàn giáo viên, thế là Thịnh Hoài trở thành bạn cùng bàn mới của .
Cậu bạn đúng nghĩa là "tiếc chữ như vàng", trầm lặng đến lạ lùng. Suốt cả tuần trời, chẳng lấy một câu, thậm chí là một từ cũng .
Có giờ giải lao, bước khỏi nhà vệ sinh thì thấy Thịnh Hoài đang mấy nam sinh cao lớn vây quanh ở góc hành lang.
"Này! Mày câm ? Hỏi mà trả lời hả?"
"Cúi đầu cái gì? Khinh thường ai đấy?"
Cậu ngẩng đầu lên, gương mặt nhợt nhạt đỏ bừng vì uất ức: "Tớ, tớ c... câm."
"Ồ! Hóa là một thằng lắp . Cũng là hạng phế vật như thôi!"
Giữa những tiếng nhạo nhức óc, đẩy ngã nhào xuống đất. nhịn nổi nữa, lập tức nhà vệ sinh, vác cây chổi lau nhà còn sũng nước , quất tới tấp đám .
"Cái gì thế ? Sao mà thối thế! Oẹ..."
Nhân lúc bọn chúng còn kịp hồn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thịnh Hoài, co giò chạy biến. Chúng chạy qua dãy hành lang hun hút, chạy qua đám đông nhốn nháo, chạy qua từng lớp học ồn ã. Khi ngoảnh , gió thổi tung phần tóc mái dài trán , và đầu tiên, rõ đôi mắt đen sâu thẳm đang lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn.
Vừa chạy về đến chỗ thì tiếng chuông học vang lên. Không gian xung quanh dần yên tĩnh , thấy Thịnh Hoài nhỏ giọng :
"Kiều... Kiều Hạ, cả... cảm ơn ."
ngạc nhiên vui sướng: "Hóa tên là Kiều Hạ !"
Hừm, bạn cùng bàn chẳng hề lạnh lùng chút nào! Cậu chỉ là... thực sự giỏi ăn mà thôi.
"Biết tên thì là của ! Yên tâm Thịnh Hoài, bảo kê ! Không ai dám bắt nạt nữa ." – vỗ vai vẻ đại ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-de-nghi-ly-hon-toi-doc-duoc-suy-nghi-cua-chong/5.html.]
"Bọn họ thể sẽ đối... đối phó với đấy." – Thịnh Hoài còn lo lắng cho hơn cả chính .
xua tay chẳng chút để tâm:
" chẳng sợ ! Cậu tại ?"
"Bởi vì là Kiều Hạ!"
"Trong một mùa hè bất diệt!"
Cậu bằng ánh mắt ngơ ngác, rõ ràng là chẳng hiểu cái "mô tê" gì cả. đành tắt chế độ "trẻ trâu" của :
"Được . Thực là học Taekwondo từ nhỏ, lợi hại lắm đấy."
Sau , chuyện vẫn cứ lắp bắp như , nhất là những lúc cuống lên thì càng nghiêm trọng hơn. Những lúc đó, luôn nhướng mày vẻ bất cần:
"Không , cứ từ từ mà . vẫn đang đây."
Về , chỉ vài ngày khi nghiệp, bảo nước ngoài. Những năm tháng thiếu niên của chúng cũng theo đó mà chia ly từ dạo .
14.
Tấm bưu giống như một tờ vé quá hạn. Dẫu chẳng thể đổi thưởng, nhưng nó vẫn khiến lòng trào dâng một niềm vui sướng khôn tả.
vui vì một chút thiện tâm nhỏ bé năm nào của thể tạo nên những ảnh hưởng đến cuộc đời của một khác đến . Thầm chúc cho bạn cùng bàn nhút nhát năm giờ đây trưởng thành, trở thành dáng vẻ mà hằng mong ước.
Trong lúc còn đang thẩn thờ, giọng của Diệp Hoài Tự vang lên:
"Em vẫn còn nhớ chứ?"
thoát khỏi dòng hồi tưởng, ngẩng đầu khẽ gật đầu.
"Em đối với ... thực sự quan trọng."
Khóe môi Diệp Hoài Tự khẽ cong lên một độ cong nhạt nhòa. Trong đôi mắt lấp lánh vẻ dịu dàng mà chẳng thể nào thấu hiểu nổi.
Cái gì thế ? Hai đàn ông từng gặp mặt mà cũng nảy sinh tâm lý " hùng trọng hùng" ? Chuyện còn , mà vội vàng cho một "đối thủ tiềm năng" của ?
là phong thái của kẻ vì mối tình đầu thời "cổ đại" mà giữ như ngọc khác!
"Chuyện qua cả mười mấy năm . Bây giờ những lời thì tác dụng gì nữa ."
lẫy lẫy đẩy đưa để chối từ, thầm oán trách trong lòng: Anh tưởng ai cũng giống chắc! Chung tình đến thế là cùng, một tấm ảnh cũ mà thể giấu kỹ suốt mười mấy năm trời.
Càng nghĩ càng thấy chua xót, vươn tay giật phắt cuốn sách đùi Diệp Hoài Tự, hung dữ buông một câu:
" buồn ngủ . ngủ đây. Chào! Tạm! Biệt!"
xoay thẳng, nhận ánh mắt đầy vẻ lạc lõng và cô độc đang dõi theo từ phía .