9.
Sáng hôm , Diệp Hoài Tự xuất hiện bên bàn ăn.
âm thầm thở phào một nhẹ nhõm. Vừa nhâm nhi bữa sáng, lướt điện thoại xem tin tức. Bỗng nhiên, nhóm chat lớp cấp hai hiện lên một thông báo mới. Hóa là kỷ niệm 100 năm ngày thành lập trường cũ, thầy chủ nhiệm gửi lời mời cả lớp về tham dự buổi lễ một tháng .
Thông báo giống như một giọt nước rơi chảo dầu nóng, khiến nhóm chat vốn im lặng tiếng bao năm qua bỗng chốc bùng nổ. Tống Thanh Vũ cũng lập tức nhắn riêng cho :
"Đại bận nhân Kiều Hạ ơi, rảnh dự lễ trường đấy? Chẳng là xếp hàng mua bát mì trộn bản giới hạn của trường khó hơn, là gặp một khó hơn nữa. Tụi đến cả năm trời gặp nhỉ?"
Một cảm giác tội dâng lên, vội vàng nhắn :
"Tớ sai Thanh Vũ bảo bối. Lần tớ nhất định sẽ để trống lịch, tuyệt đối cho leo cây !"
"Hừ! Cậu thế là . À đúng , hai hôm nay tớ dọn nhà, tự nhiên lôi mấy cuốn tập thơ, chắc là của hả? Chẳng hiểu hồi đó tớ nghĩ cái gì mà tự giác sách cơ chứ?"
khẽ lục ký ức, quả thực chuyện :
"Vì lúc đó đang thầm thương trộm nhớ nam thần cùng khóa, còn mạnh miệng bảo sẽ thơ tình tỏ tình với khi nghiệp. Kết quả đầy một tuần, xe sang cảm nắng một khóa ở trường bên cạnh."
Lịch sử thầm yêu của Tống Thanh Vũ nhiều đến mức đếm hết mười đầu ngón tay. Nói cách khác, cứ ai chút nhan sắc là cô "động lòng". Tình trạng chỉ kết thúc khi cô em kế đầy mưu mô – Khương Trạch Kiều – "xích" bên .
"À đúng , tớ nhớ ! Hèn gì tớ chẳng nhớ nổi mấy cuốn đó khi nào. Không lễ trường gặp nam thần năm xưa nhỉ? Hy vọng thời gian tàn phá nhan sắc của ."
"Cất cái sự tò mò của , đừng để bình giấm chua nhà thấy."
"Tớ mà, tớ mà. Chỉ là 'vui mồm' tí thôi! Sách tớ gửi bưu điện nhé."
tùy ý gửi một biểu tượng "OK", cũng quá để tâm đến chuyện .
10
Suốt ba ngày liên tiếp, Diệp Hoài Tự hề lộ diện.
Trốn đấy ?
Ngay lúc đang hậm hực dùng nĩa đ.â.m miếng trứng ốp la thì chuông cửa vang lên. Hóa là bưu phẩm của Tống Thanh Vũ tới. mở gói hàng , bên trong là ba cuốn sách cũ.
Khi đến cuốn cuối cùng, tay khựng . Một đoạn thời gian trôi qua lâu bỗng nhiên trỗi dậy trong ký ức.
Đó là cuốn Tuyển tập tản văn của Camus.
cuộn ghế sofa, tìm một tư thế thoải mái lơ đãng lật từng trang. Đây là cuốn sách thích nhất thời cấp hai. Trên trang đầu vẫn còn dòng chữ nắn nót :
"Trong một mùa hè bất diệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-de-nghi-ly-hon-toi-doc-duoc-suy-nghi-cua-chong/4.html.]
Khi , tự ý coi câu của Camus là châm ngôn sống. Như một chú nghé con mới đẻ, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, qua những năm tháng thiếu nữ vô ưu và phần "trẻ con" nhất của .
Nghĩ về những năm tháng đó, môi bất giác nở một nụ nhạt. đang , chợt nhớ đến một — bạn cùng bàn chỉ gắn bó với duy nhất một học kỳ.
Học kỳ hai năm lớp chín, chuyển trường đến. Thời gian trôi qua quá lâu, còn nhớ rõ diện mạo cụ thể của , ngay cả cái tên cũng quên sạch sành sanh. chỉ nhớ luôn để tóc mái dài che khuất mắt, dáng gầy gò đến đáng thương. Cậu còn đặc biệt nhát gan, cứ mở miệng là lắp bắp, vì thế thường xuyên đám bạn bắt nạt.
Chẳng giờ sống .
Nghĩ đoạn, đặt sách xuống, cầm điện thoại lên mở nhóm lớp để xem danh sách thành viên. Ngón tay lướt dần xuống , từng cái tên tương ứng với từng mảnh ký ức hiện về. Thế nhưng lướt cho đến tận cuối cùng, vẫn tìm thấy .
soạn một tin nhắn gửi cho Tống Thanh Vũ: "Cậu nhớ bạn cùng bàn hồi lớp chín của tớ ? Tên là gì nhỉ?"
Rất nhanh đó, cô trả lời: "Bạn cùng bàn của là tớ ?"
"Cái ."
"Cậu á? Sao tớ nhớ nổi. Cậu mà, chị đây chỉ nhớ tên trai thôi. Mà hình như tớ còn bao giờ rõ mặt nữa kìa?"
dở dở tắt màn hình, dậy chuẩn đến công ty. Thôi nghĩ nữa, đến ngày lễ trường gặp thì .
11.
về đến nhà khi đồng hồ điểm gần mười một giờ khuya. Vừa đẩy cửa , thấy Diệp Hoài Tự đang bất động ghế sofa như một pho tượng.
tiến gần, quơ quơ bàn tay mặt :
"Thẫn thờ gì thế? Không trốn nữa ?"
Diệp Hoài Tự ngước mắt lên, khẽ liếc một cái. Trong ánh mắt chất chứa một nỗi oán trách đầy uỷ khuất, nặng trĩu như thể chạm , khiến tim hẫng một nhịp:
"Anh thế?"
Anh vẫn im lặng, chỉ lẳng lặng cúi đầu. theo tầm mắt , thấy cuốn sách mà bỏ quên sofa khi nãy đang mở ngay ngắn đùi . Ở giữa trang sách là một tấm bưu – cái loại mà chỉ qua cũng gìn giữ suốt nhiều năm.
"Cái gì đây?" – tò mò ghé sát .
"Em... từng xem nó ?" – Cuối cùng Diệp Hoài Tự cũng chịu mở lời.
"Hả? À, đây Thanh Vũ – cô bạn cùng lớp cấp hai của – mượn cuốn ngay khi nghiệp. Sáng nay mới nhận bưu kiện, còn kịp xem nữa."
cầm tấm bưu lên. Giấy ngả màu vàng cũ kỹ, vết mực cũng còn bóng loáng như xưa. Thời gian vô tình nghiền nát bao điều, nhưng tấm bưu ẩn trong kẽ sách may mắn thoát nửa kiếp nạn, một chút tổn hại.
Từng chữ, từng chữ đều ngay ngắn, chỉnh tề và rõ nét như thuở ban đầu. như thấy hình bóng một thiếu niên năm , từng nắn nót xuống từng lời: