SAU KHI CÔNG LƯỢC THẤT BẠI, TA BỊ VAI ÁC CẦM TÙ - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:43:00
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

 

Thế là, ở công lược thứ ba , ỷ việc chỉ là một cục bột nhỏ còn cao bằng , bắt đầu mặt dày mày dạn, mặt dày mày dạn mà bám lấy buông.

 

Ban đầu, Bùi Tịch đối với cũng chẳng thèm đoái hoài, thậm chí khi cất tiếng gọi "ca ca" thứ hai, còn lạnh lùng bóp c.h.ặ.t lấy cổ . Ánh mắt vẫn còn nhớ như in, căn bản chẳng là ánh mắt của một đứa trẻ, dọa sợ đến mức ngây tại chỗ.

 

Đến khi phản ứng , kìm lòng nổi mà òa nức nở, đến mức đứt quãng cả , đến mức đường xung quanh đều hiếu kỳ bằng ánh mắt trách móc... Cuối cùng, cũng chịu buông tay.

 

ở cái thời đại cũng chẳng ai là ai, thà bỏ mặc mặt mũi chứ bỏ mạng!

 

Thấy định rời , lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t lấy chân chịu buông, miệng liên tục gọi "ca ca" hết đến khác. Chỉ cần cần liêm sỉ, đừng hòng hất văng .

 

Bùi Tịch chẳng mảy may quan tâm đến những lời chỉ trỏ của xung quanh, chỉ lẳng lặng bằng ánh mắt lạnh lẽo. Mãi đến khi đám đông thấy vô vị tản hết, cũng nhịn mà ngước mắt .

 

— "Khóc tiếp ."

 

Ta: "..." Trời đất ơi, mãi cũng mệt lắm chứ bộ! Lát nữa linh lực cạn kiệt, biến thành hình đóa hoa thì thế nào?

 

— "Còn buông tay?"

 

Theo bản năng, càng ôm c.h.ặ.t c.h.â.n hơn lắc đầu quầy quậy. cái áp lực của , vẫn nhát gan mà từ từ nới lỏng: — "Ca ca..."

 

Hắn thèm lấy một cái, nhưng cũng còn chối bỏ cái xưng hô nữa. Thấy xoay bước , vội vã lạch bạch đuổi theo.

 

Hắn đang theo phía , tuy đợi nhưng cũng chẳng đuổi . Hắn dù là trẻ con nhưng vẫn cao hơn bộn phần, sải bước cũng nhanh hơn. Để theo kịp , ít vấp ngã sấp mặt. Mỗi đo đất, thầm rủa xả cái hệ thống ch ết tiệt trong lòng một lượt, thấy chẳng ý định đợi , lồm cồm bò dậy chạy tiếp.

 

Ngã nhiều quá, lòng bỗng nảy sinh ý định buông xuôi. Mệt quá mất, quá tốn thể lực ! Làm trẻ con mà khổ thế , nhất là cái loại trẻ con ai bế, nỗi khổ so với lúc "nô lệ công sở" thật chẳng kém cạnh là bao.

 

Cậy mang lớp vỏ một đứa nhóc tì, dứt khoát bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết. Thực chất trong lòng cũng chẳng chút tự tin nào, tin Bùi Tịch sẽ dừng , bởi trông vẻ ghét .

 

, ngoài dự kiến, Bùi Tịch dừng bước thật. Hắn chỉ dừng , mà còn tới chỗ .

 

Hắn từ cao xuống, chẳng chẳng rằng. Ta lập tức ngậm miệng, đôi mắt rưng rưng đầy mong đợi: — "Ca... ca ca."

 

— "Khóc tiếp ."

 

"???" Cái quỷ gì ? Hắn sở thích khác ? Đây là cái loại biến thái gì thế ?

 

— "Ca ca ~"

 

Thấy nữa, cũng chẳng ép buộc, định bỏ . Ta một nữa dùng chiêu cũ: ôm c.h.ặ.t lấy chân . — "Ca ca, thể chậm một chút ?"

 

— "Tại ?"

 

— "Ngã đau lắm... theo kịp."

 

— "..."

 

Hắn đáp , chỉ lặng lẽ đôi tay đang quấn c.h.ặ.t lấy chân . Ta lủi thủi thu tay về. Thấy vẫn lạnh lùng bước , lồm cồm bò dậy lết theo.

 

ảo giác của , tuy miệng đồng ý, nhưng bước chân quả thực chậm nhiều.

 

5

 

Thế là cứ mặt dày mà bám lấy Bùi Tịch như hình với bóng. Hắn vốn dĩ kiệm lời, bình thường chỉ luôn mồm "ca ca , ca ca ơi" lẽo đẽo theo . Phần lớn thời gian đều lặng thinh luyên huyên ba hoa chích chòe, thi thoảng mới lộ vẻ mất kiên nhẫn mà quát im miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-cong-luoc-that-bai-ta-bi-vai-ac-cam-tu/3.html.]

 

Ta cũng chẳng rõ định , tóm tới chân trời góc bể nào cũng bám gót tới đó.

 

Khi ngang qua một con sông nhỏ, bỗng nảy ý định. Nhân lúc Bùi Tịch đang tựa gốc cây nghỉ ngơi, liền chạy vội bờ sông soi bóng . Nào ngờ, nước sông chẳng hề phản chiếu hình ảnh một "tiểu t.ử" đáng yêu như tưởng tượng, mà hiện lên một "đứa trẻ lem luốc", tóc tai bù xù như ổ quạ, mặt mũi lấm lem bùn đất.

 

Ta: "..." Chẳng trách Bùi Tịch ghét bỏ đến thế.

 

Ta sức kỳ cọ, vất vả lắm mới tẩy sạch gương mặt . Nhìn kỹ , hình  trông chỉ chừng ba bốn tuổi, khi gột rửa sạch sẽ thì cũng gọi là trắng trẻo mềm mại, bấy giờ mới hài lòng gật gù.

 

Thế nhưng, đến khi xong một loạt động tác đó mà , gốc cây chẳng còn bóng dáng Bùi Tịch nữa. Lòng bỗng chốc hẫng hụt, thầm nghĩ chắc chắn là vứt bỏ để độc hành .

 

— "Ca ca?" — "Bùi Tịch?" — "Ca ca ơi!"

 

Đây là một khu rừng rậm, lấy tâm thì bốn phương tám hướng đều là đường. Ta Bùi Tịch hướng nào, cũng chẳng rõ đuổi theo hướng nào. Ta gốc cây gào gọi mấy tiếng, gọi đến khản cả giọng vẫn thấy hồi âm.

 

Ta thử vận dụng linh khí để tìm , nhưng kẻ hóa hình như quá đỗi yếu ớt, những chẳng tìm thấy ai mà suýt chút nữa còn giữ nổi hình . Ta thất thần thụp xuống gốc cây, mũi cay xè .

 

Số mà hẩm hiu đến thế ! Ở thế giới thực vốn là trẻ mồ côi, khó khăn lắm mới nhận nuôi, kịp hưởng ấm áp bao lâu thì cha  nhận nuôi đều lâm bệnh qua đời. Ta vất vả thêm mới học xong đại học, tìm công việc định, tích cóp chút tiền, mắt thấy cuộc sống bắt đầu khởi sắc thì gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.

 

Ch.ết thì cũng đành , coi như giải thoát, ai dè hệ thống ràng buộc cái thế giới , ép công lược đại phản diện Ma tôn. Một kẻ đến một mối tình vắt vai còn như , lấy kinh nghiệm cơ chứ? Hai cơ hội dùng hết , đây là mạng cuối cùng, xem ch ết chắc . Ta thực sự quá t.h.ả.m mà!

 

Ta gốc cây sụt sùi nức nở, mong Bùi Tịch sẽ lúc lương tâm trỗi dậy mà tìm . Bùi Tịch thì thấy , nhưng đợi một tên kẻ buôn . Hắn híp mắt hỏi lạc mất cha , còn bảo quen cha  của .

 

Nực ! Ta là một đóa Kết Hương hoa hấp thụ tinh hoa đất trời mà tu luyện thành tinh, lấy cha ? Ta thừa là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, nhưng vẫn cứ lững thững theo . Ta nghĩ bụng, đằng nào cũng chẳng tìm thấy Bùi Tịch, nhiệm vụ thì bế tắc, hệ thống thì mất liên lạc, thôi thì cứ để đem bán cho xong.

 

Vận khí thì nhà t.ử tế, vận khí thì tìm cơ hội hóa nguyên hình mà chạy trốn, đó tìm gia đình nào hiếm muộn mà nương nhờ, hoặc là cố sức tu luyện xem tự lớn lên . Ở thế giới cũ thế giới thì cũng là sống một đời, sống ở chẳng .

 

Thực ... lý do chính yếu là tiêu hao sạch linh lực, cộng thêm đôi chân ngắn ngủn chạy cũng chẳng thoát, nên thôi, đành buông xuôi cho .

 

Ta giả vờ tin lời leo lên xe ngựa, kết quả bao lâu thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết của tên buôn . Ta run rẩy bò khỏi xe ngựa thì thấy Bùi Tịch đang tựa một cây gần đó, còn tên l.ừ.a đ.ả.o thì bất tỉnh nhân sự mặt đất.

 

"???" Là ? Chẳng đây vẫn là một đứa nhỏ đáng thương ai cũng thể bắt nạt đó ? Hắn trở nên lợi hại thế từ bao giờ?

 

Ta nghĩ ngợi nhiều, thấy Bùi Tịch là lòng vui như mở hội: — "Ca ca!"

 

Ánh mắt Bùi Tịch vẫn đạm mạc như cũ: — "Thích theo khác đến thế, thì từ nay về đừng bám theo nữa."

 

Ta: "..." Nhìn độ cao từ xe ngựa xuống mặt đất, chạy bên nhưng nhất thời dám nhảy xuống: — "Ca ca, thế?"

 

Bùi Tịch gì, lưng định rời . Ta nghiến răng nhắm mắt nhảy đại xuống. Giây tiếp theo, một luồng sức mạnh huyền bí đỡ lấy thể . Ta mở mắt , bắt gặp một làn ma khí màu đen đang từ từ tan biến.

 

"???" Chuyện gì xảy ? Hắn mới rời bao lâu mà ma khí ? Đây chính là hào quang phản diện trong truyền thuyết ?

 

— "Ca ca, đây là thứ gì ?" — "Tiểu hoa tinh, đừng giả ngây giả ngô mặt ."

 

Nói thật, da gà da vịt của nổi hết cả lên. Ta Bùi Tịch, cái thấu thị của , khép nép tới mặt: — "Ca ca... đều hết ?"

 

Khi sát cạnh , mới phát hiện hình như cao thêm một chút. Lúc chỉ cao hơn chừng một cái đầu, mà giờ đây dáng một thiếu niên . Sao lớn nhanh như thổi ?

 

Bùi Tịch liếc , đưa tay ném cho một trái linh quả: — "Ăn ."

 

— "Ca ca, đây là quả gì?" Ánh mắt Bùi Tịch lạnh lẽo như băng tuyết, liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

 

Chằm chằm trái quả một hồi, vẫn quyết định ăn nó. Chỉ một lát , cảm thấy linh lực trong cơ thể dồi dào hơn hẳn, việc duy trì hóa hình cũng trở nên định. Không ảo giác , nhưng hình như cũng lớn thêm một chút, dù vẫn thấp hơn Bùi Tịch. Điều thần kỳ là bộ y phục cũng thể cùng lúc to nhỏ theo cơ thể , thật là diệu kỳ!

 

— "Ca ca, đây là quả gì mà lợi hại ?" Bùi Tịch chỉ hừ lạnh một tiếng đáp. Ta vội vã đuổi theo, lớn thêm một chút nên chạy nhảy cũng vững vàng hơn, còn dễ ngã nữa, khiến vô cùng mãn nguyện.

Loading...