Chương 8
Vào trong phòng, Trình Sậu hỏi :
"Tại nó , còn thì ?"
"Anh em chỉ là cô đơn nhất thời, việc để nó lợi dụng lúc đó là của , trách em."
" bây giờ về , em vẫn chọn nó?"
bình tĩnh đáp:
"Vì em thích ."
"Thích từ lúc nào?"
"Trước khi kết hôn thích ."
Anh tin, lùi mấy bước, dựa tủ.
Rồi thấy tầng cùng của tủ, một thùng đầy những thứ liên qua đến Trình Cảng mà cẩn thận cất giữ.
Anh cúi mắt.
Đáy mắt đỏ lên.
"Hóa … mới là kẻ thế."
, dừng một chút, chậm rãi :
"Trình Sậu, lúc em rời khỏi căn nhà chúng từng sống, chỉ mang theo ba vali."
" ?"
"Những thứ em tặng , tự tay cho , cộng đủ năm thùng."
"Và phần lớn trong đó… từng động đến."
"Anh thế của ai cả."
"Em từng thật lòng yêu ."
" bao giờ trân trọng."
"Anh em bình thường, em bằng những cô gái bên cạnh ."
"Anh luôn khiến thích hơn, nên thèm coi trọng tình cảm của em."
"Ngày em rời , năm thùng đó em đều vứt hết."
"Anh đoán xem, những năm qua tặng em bao nhiêu thứ?"
Anh đáp án.
Anh chỉ từng tặng một chiếc nhẫn.
Mà ngày c.h.ế.t vì quá đau lòng, đường về mất .
"Xin ."
Anh ôm lấy .
"Buông ."
"Không."
trở tay tát mạnh một cái.
Đuôi mắt đỏ lên, cứng rắn chịu đựng, nhưng vẫn chịu buông.
"Không…"
Giọng gần như còn tiếng:
"Đừng đối xử với như … xin em."
"Không em thích nhất ?"
Anh nắm tay , áp lên trán , bất lực cầu xin:
"Em gì cũng … đừng bỏ ."
rút tay .
"Là lừa em."
"Là thử em."
"Giờ thử xong , cũng câu trả lời ."
"Trình Sậu…"
"Khi Trình Cảng xuất hiện… còn tư cách cùng bàn nữa."
…
Từ ngày đó, gặp Trình Sậu nữa.
Chỉ thỉnh thoảng thấy bình luận lướt qua:
【Nam chính chìm trong việc tự tê liệt bản , đến cả ch.ó cũng ai chăm.】
【Con ch.ó tự đổi chủ mới, theo nữ chính chạy mất .】
【Cuối cùng nam chính chẳng còn gì.】
【Mọi ơi, nghi nữ chính từ đầu định chinh phục nam chính, cô đến vì con ch.ó thôi.】
【Nữ chính vẫn đang sống cuộc sống giàu của riêng .】
Sau đó, đường tan về nhà gặp con ch.ó đáng yêu quen thuộc đó.
Người dắt nó… xinh .
liếc một cái là nhận đó chính là nữ chính mà bình luận nhắc đến.
Nữ chính cũng thấy .
Đây là đầu tiên và cô gặp .
Chúng từ xa , cách một con đường đều tò mò về đối phương.
Dòng bình luận cuối cùng là cô gửi cho :
【Chào nhé, Tống Lâm Lam, tạm biệt!】
Cô vẫy tay với .
cũng vẫy tay .
Rồi mỗi về con đường của .
Tối hôm đó về nhà giường, hỏi Trình Cảng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chong-gia-chet-toi-cuoi-luon-than-tuong/chuong-8.html.]
"Anh mua căn nhà từ khi nào ?"
Trình Cảng đang sấy tóc cho , nhướng mày :
"Thực … căn nhà là của em."
"Tại ?"
Anh trả lời ngay.
Mà kể cho chuyện hồi nhỏ của .
Anh sống cùng … thật khổ.
Mẹ đàn ông lừa, bệnh tật, tính tình cáu gắt, thường xuyên hắt nước nóng lên Trình Cảng khi còn nhỏ.
Trình Cảng giống trai , đem tất cả bất an của cuộc đời đổ hết lên phụ nữ đó.
Anh tự nuôi sống bản và .
Anh trai thừa kế tất cả từ ba.
Còn gì.
Chỉ thể dựa chính .
Dù khi nổi tiếng thì thời gian thật sự thuộc về … ít.
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời là những đêm cấp ba, chơi guitar hát trong đường hầm.
Anh chỉ hai tiếng ngắn ngủi giờ .
Người qua kẻ vội vã ai dừng .
Chỉ một cô gái.
Cùng lớp với .
Cô ngoan ngoãn, gần như giao tiếp với .
cô sẽ đến .
Đứng từ xa, lặng lẽ .
Không bao giờ phiền .
Trình Cảng .
Anh luôn .
Đó là thời gian tồi tệ nhất của khi nổi tiếng, tương lai mịt mờ, nỗi sợ thiếu tiền và bất an bủa vây.
Lúc đó cô là khán giả duy nhất của .
…
Sau , Trình Cảng chuyển trường.
Đêm khi hát xong bài cuối cùng đến mặt cô gái đó.
"Đừng đến nữa, sẽ hát ở đây nữa."
"Muộn , em về nhà an ."
Cô gái đó dễ đỏ mặt.
Cô "ừ" một tiếng.
ngay giây , cô dùng đôi mắt sáng lấp lánh , nghiêm túc :
"Anh hát hơn bất cứ ai."
"Anh nhất định tiếp tục hát nhé!"
Sau khi nổi tiếng nhiều cũng từng với những lời như .
luôn nhớ đôi mắt đó.
Sau Trình Cảng thấy cái tên đó từ khác.
Cô trở thành vợ của trai .
Chị dâu của .
Thế giới… thật nhỏ.
Anh nghĩ.
Anh trai ghét .
vẫn chuẩn một món quà cưới cho chị dâu.
Vì mua căn nhà ở Hải Loan Nhất Hào.
Anh nghĩ nếu như thì thể trả hết ân tình năm đó.
Cũng thể chấm dứt cảm giác chỉ cần thấy cái tên đó, gặp cô đến điên lên.
Trình Cảng nghĩ thể .
Từ đến nay vẫn luôn như .
Bên cạnh tưởng như nhiều nhưng khi ánh đèn sân khấu tắt , về đến nhà chẳng còn ai.
Anh quen .
…
Cho đến tang lễ của trai.
Ngày hôm đó trời mưa.
Anh thấy đôi mắt đó.
Khóc đến đáng thương.
…
Thật bất hạnh vì chồng cô c.h.ế.t.
Thật may mắn vì chồng cô c.h.ế.t.
Anh hỏi cô:
"Tống Lâm Lam, em thể chủ động bù đắp cho chị ?"
Lúc đó trong lòng đáp án.
vẫn hỏi.
…
(Hết)