Sau Khi Bị Xóa Ký Ức, Tôi Thấy Mình Là Trùm Cuối - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:23:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều hôm đó, khi đang lau dọn kệ bếp theo đúng "lập trình" về một phụ nữ ưa sạch sẽ, ngón tay cô vướng một vết xước lạ gầm tủ gỗ. Vết xước sâu và sắc, dường như tạo bởi một vật kim loại. Bằng một sự thôi thúc tên, cô quỳ rạp xuống sàn, thò tay khe hẹp tối tăm đó.

Đầu ngón tay cô chạm một vật nhỏ, cứng. Đó là một mảnh giấy siêu nhỏ bọc kỹ trong lớp nilon mỏng, dán c.h.ặ.t bằng băng dính mặt của tủ. Khi gỡ , đôi bàn tay cô run bần bật.

Dòng chữ tay hiện , nét chữ ngoằn ngoèo, run rẩy nhưng chứa đựng một sự căm hận đến cực độ: "Đừng tin . Mày tình nguyện viên. Mày là vật thí nghiệm mà thôi ."

Căn phòng vốn dĩ yên tĩnh bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Tim Giang Tịch Nhan đập loạn xạ, tiếng mạch đập vang lên bên tai như tiếng trống dồn dập. “Vật thí nghiệm ?" – Từ ngữ đó xoáy sâu tâm trí cô. Nếu cô là vật thí nghiệm, cô là ai? Tại họ tốn công sức, tiền bạc và cả một công nghệ tinh vi để xóa con thật của cô, bao bọc cô trong một cuộc sống nhung lụa giả tạo ? Một vật thí nghiệm thường trừng phạt bằng xiềng xích, d.a.o kéo, t.h.u.ố.c tê còn cô trừng phạt bằng sự trống rỗng. Đó chẳng là hình phạt tàn khốc nhất : Tước đoạt tư cách là chính .

Cô vội vàng giấu mảnh giấy kẽ áo, cảm giác như nó đang bỏng rát da thịt . lúc đó, tiếng lạch cạch của khóa cửa vang lên. Lục Cảnh Thâm trở về.

Lục Cảnh Thâm bước nhà, lạnh từ bên ngoài tràn theo bóng dáng cao lớn của . Hắn cởi chiếc áo khoác măng tô màu xám, treo lên giá một cách tỉ mỉ, lệch một milimet. Ánh mắt lướt qua Giang Tịch Nhan, dừng vài giây gương mặt đang cố tỏ bình thản của cô.

"Sắc mặt cô ," Hắn , giọng trầm thấp và độ vang lạnh lẽo. Hắn tiến gần, bàn tay thon dài, sạch sẽ quá mức đặt lên trán cô. "Áp lực nội sọ đang tăng. Cô đang cố 'nhớ' cái gì đó nên nhớ ?"

Giang Tịch Nhan lùi một bước, tránh né cái chạm của . " chỉ thấy ch.óng mặt. Có lẽ vì mùi của căn nhà ... nó quá mới."

Lục Cảnh Thâm giận, chỉ khẽ , một nụ chạm đến mắt. "Mọi thứ đều mới để cô ám ảnh bởi cái cũ. Ăn tối , buổi họp muộn tại viện."

Lợi dụng lúc rời đêm muộn, Giang Tịch Nhan bắt đầu một cuộc lục soát điên cuồng. Cô nhận căn hộ thực chất là một cái l.ồ.ng kính khổng lồ. Khi tắt hết đèn và dùng ánh sáng đèn flash điện thoại soi theo các góc tường, cô phát hiện những thấu kính tí hon của camera ẩn. Chúng ở khắp nơi: trong lọ hoa, khe tivi, thậm chí là ngay phía giường ngủ. Cô đang sống một cuộc đời phơi bày 24/7 sự quan sát của một "vị chúa" mang tên Lục Cảnh Thâm.

Ở góc phòng ngủ, lớp gạch lát sàn lỏng lẻo mà cô vô tình dẫm , Giang Tịch Nhan tìm thấy một chiếc máy tính bảng cũ, màn hình nứt một góc nhưng vẫn còn nguồn. Khi khởi động, màn hình hiện lên duy nhất một thư mục ẩn mật khẩu, mang tên: "LỊCH SỬ RESET".

Ngón tay cô run rẩy nhấn video clip gần nhất. Màn hình sáng lên, hiện hình ảnh một căn phòng trắng xóa – chính là nơi cô tỉnh dậy ở đầu tiên. Trong video, vẫn là gương mặt , nhưng tóc tai rũ rượi, đôi mắt đỏ rực sự điên cuồng. Cô trong video đang gào thét, móng tay cào cấu tường đá đến bật m.á.u, để những vệt dài đỏ thẫm kinh dị.

"Lục Cảnh Thâm! Đồ súc sinh! Anh thể xóa bỏ ! thà c.h.ế.t chứ một con rối của ! G.i.ế.c !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-bi-xoa-ky-uc-toi-thay-minh-la-trum-cuoi/chuong-2.html.]

Giọng của chính trong video khiến Giang Tịch Nhan sởn gai ốc. "Anh " là ai? Một yêu? Một đồng chí? Video cắt xoẹt một cái sang một đoạn khác, đề ngày tháng của sáu tháng .

Lúc , cô trong màn hình vô cùng dịu dàng. Cô đang bên cửa sổ, đan một chiếc khăn len màu xanh biển, mỉm chuyện với một đàn ông ngoài khung hình – chắc chắn là Lục Cảnh Thâm. Cô về một chồng, một cuộc sống ở vùng ngoại ô yên bình mà dự án vẽ cho cô ở thí nghiệm thứ ba. Cô trông hạnh phúc, nhưng nụ đó giả tạo và đờ đẫn như đang say t.h.u.ố.c.

Mọi thứ sụp đổ mắt Giang Tịch Nhan. Cô nhận một sự thật kinh hoàng: Cô là một "tình nguyện viên" may mắn tái sinh. Cô là một tù nhân của một cuộc thí nghiệm vô nhân tính. Mỗi khi ý chí của cô trỗi dậy, mỗi khi cô nhận sự dối trá của những mảnh ký ức giả, hoặc khi tâm trí cô sụp đổ vì xung đột dữ liệu, Lục Cảnh Thâm sẽ bình thản nhấn nút "Reset".

Hắn đang cố mài giũa cô, gọt tỉa linh hồn cô như một thợ vườn cắt tỉa cây cảnh, để biến cô thành một "tờ giấy trắng" hảo nhất. Hắn cần một con , cần một công cụ – một Giang Tịch Nhan quá khứ, thù hận, chỉ sự phục tùng tuyệt đối để phục vụ cho một âm mưu nào đó liên quan đến giới chính trị thượng lưu mà cô thể hình dung .

"Đẹp chứ?"

Một giọng bất thình lình vang lên ngay lưng khiến Giang Tịch Nhan đ.á.n.h rơi chiếc máy tính bảng xuống sàn. Lục Cảnh Thâm đó từ bao giờ, tựa lưng khung cửa, đôi mắt lớp kính cận phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình máy tính bảng trông như mắt của một loài bò sát.

"Anh họp..." Cô lắp bắp, thở dồn dập.

" bao giờ cả. chỉ xem cô mất bao lâu để tìm thấy 'nghĩa địa' của chính ." Lục Cảnh Thâm thong thả bước gần, nhặt chiếc máy tính bảng lên. Hắn hình ảnh cô đang gào thét màn hình bằng một vẻ thưởng thức bệnh hoạn.

"0907 , cô tại chọn cô ? Vì cô một ý chí kiên cường đến mức tàn nhẫn. xóa ký ức của cô sáu , nhưng nào cô cũng tìm kẽ hở. Cô là mẫu thí nghiệm thú vị nhất mà từng ."

Giang Tịch Nhan lùi sâu góc tường, nước mắt trào vì uất hận. "Anh là con quỷ... Tại g.i.ế.c ? gì sai?"

Lục Cảnh Thâm cúi xuống, nâng cằm cô lên bằng đôi tay lạnh toát. Hắn thì thầm, cơ thể nồng mùi t.h.u.ố.c sát trùng: "G.i.ế.c cô thì phí quá. Cô là chìa khóa để thâm nhập giới thượng lưu. Ngày mai, chúng sẽ bắt đầu Reset thứ bảy. Đừng lo, sẽ chọn cho cô một hiền hậu và một tình chung thủy hơn. Cô sẽ thích nó thôi."

Giang Tịch Nhan đôi mắt và hiểu rằng, cái c.h.ế.t cũng là một đặc ân mà sẽ bao giờ ban phát cho cô. Cô đang kẹt trong một vòng lặp vĩnh cửu của sự quên lãng, nơi mà mỗi cô tìm thấy chính , cũng là lúc chuẩn xóa sổ nó thêm một nữa.

 

Loading...