Sau khi anh hàng xóm phát hiện bí mật của tôi - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:59:35
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy . Giọng lớn nhưng đủ để những xung quanh rõ mồn một: "Xem là dạo quá bận rộn nên lơ là việc chăm sóc bạn gái ." Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn gái", ánh mắt sắc như d.a.o quét qua đàn nọ: "Chào , là Chu Thời Tự, bạn trai của Lâm Hiểu Hiểu."
"Bạn... bạn gái ?" Đàn và những xung quanh đều ngẩn .
Chu Thời Tự để cho ai kịp phản ứng thêm, dứt khoát vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay , lực đạo mạnh đến mức thể vùng vẫy.
"Xin , bạn gái thấy khỏe, xin phép đưa cô về ."
Anh bỏ một câu cho phép phản kháng, kéo rời khỏi hiện trường giữa vô vàn những ánh mắt kinh ngạc và dò xét.
Cánh cửa xe đóng sầm , ngăn cách thứ với thế giới bên ngoài. Chu Thời Tự một lời nào, khởi động máy lái xe hòa dòng .
Áp suất trong xe thấp đến đáng sợ. Anh mím c.h.ặ.t môi, đường quai hàm căng cứng như đá, bàn tay nắm vô lăng lộ rõ những đường gân xanh.
bộ dạng âm trầm từng của cho sợ hãi, sự tủi và cơn giận muộn màng đan xen .
"Anh dựa cái gì mà thế chứ? Mấy ngày nay thèm đoái hoài gì đến em ? Một tin nhắn cũng đợi cả nửa ngày trời! Em..." Giọng bắt đầu nghẹn ngào.
"Cho nên." Anh đột ngột ngắt lời , giọng lạnh như băng: "Đây chính là lý do để em tìm khác ?"
"Em ! Đó là do Tiểu Vũ ..."
"Anh chạm em chỗ nào ?" Anh ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o mổ quét qua cánh tay, bả vai , cứ như khử trùng sạch sẽ dấu vết thuộc về : "Bàn tay đó chạm em ở ?"
Chiếc xe phanh gấp, dừng ngay hầm nhà .
Anh xuống xe ngay mà , trừng trừng trong ánh sáng lờ mờ. Đáy mắt là sự hung bạo đang cuộn trào gần như thể kiểm soát, và cả một chút tổn thương khó nhận .
"Lâm Hiểu Hiểu, mấy ngày nay ăn ngủ là để cố gắng thành sớm công việc để thời gian bên em!" Anh gần như gầm lên, giọng khàn đặc: "Em thể đợi thêm chút nào ? Hửm?"
sững , đôi mắt đầy tia m.á.u và vẻ mệt mỏi thể che giấu của , trái tim như ai đó bóp nghẹt.
"Em ... đó là hiểu lầm thôi..." giải thích nhưng thở của đột ngột ập tới bao trùm lấy .
Anh mạnh mẽ nghiêng qua hôn ngấu nghiến lấy . Không giống với bất kỳ nào đây, nụ hôn mang theo sự trừng phạt, c.ắ.n xé và chiếm đoạt, tràn đầy vẻ chiếm hữu và bất an.
Một bàn tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy , cho lùi bước dù chỉ một phân.
Cho đến khi khí trong phổi cả hai sắp cạn kiệt, mới hổn hển lùi một chút, trán tựa trán , thở nóng rực phả lên mặt .
"Hiểu lầm ?" Anh lạnh, ngón cái dùng lực miết mạnh qua môi , giọng khàn khàn nguy hiểm: "Ngay mặt mà em còn vui vẻ, đụng chạm thể với đàn ông khác, em bảo với đấy là hiểu lầm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-anh-hang-xom-phat-hien-bi-mat-cua-toi/chuong-5.html.]
Ánh mắt tối sầm , dường như hạ quyết tâm, mang theo một sự điên cuồng kiểu bất cần đời.
"Được thôi, nếu em thấy lạnh nhạt với em..." Anh cởi dây an , đó cũng chồm tới dứt khoát tháo luôn dây của , động tác mang theo sự áp chế thể chối từ: "Giờ sẽ cho em nhớ em đến mức nào."
Anh xuống xe, vòng qua phía ghế phụ mở cửa bế thốc lên, thẳng lên lầu.
Vừa cửa, thậm chí còn chẳng buồn bật đèn mà ép thẳng lên cánh cửa. Nụ hôn nóng bỏng một nữa ập xuống, mãnh liệt và vội vã hơn cả lúc ở xe. Một bàn tay thành thục luồn trong áo, vuốt ve làn da nơi thắt lưng , những vết chai mỏng đầu ngón tay khiến rùng run rẩy.
"Chu Thời Tự..." sự mất kiểm soát từng thấy của cho hoảng sợ, giọng run rẩy.
Anh thở dốc bên môi , giọng khàn đến mức : "Giờ mới sợ ? Lúc trêu chọc em nghĩ đến hậu quả hả?"
Những nụ hôn của dời dần xuống cổ, để những dấu vết riêng thuộc về làn da trắng ngần. Bàn tay lớn ngừng di chuyển lưng , dù cách một lớp vải vẫn thể cảm nhận sức nóng và lực đạo đáng sợ.
"Nói ." Anh c.ắ.n nhẹ vành tai , ép hỏi: "Còn dám để khác chạm em nữa ? Hửm?"
Động tác của mang theo ý trừng phạt, răng môi để cảm giác đau nhói nhè nhẹ cổ , còn bàn tay đang luồn trong vạt áo thì như mang theo ngọn lửa châm ngòi khắp cơ thể.
Vừa đau tủi , cuối cùng nước mắt cũng nhịn mà trào , những giọt lệ nóng hổi rơi trúng cánh tay đang khống chế của .
"Em ... Chu Thời Tự là đồ khốn... là do thèm đoái hoài gì đến em mà..." sụt sùi, bắt đầu vùng vẫy, nắm đ.ấ.m vô lực nện l.ồ.ng n.g.ự.c : "Anh dựa cái gì mà đối xử với em như ..."
Nước mắt của như dập tắt phần lớn cơn giận trong ngay lập tức. Mọi động tác của khựng , như thể bỏng , đôi tay đang giữ gáy và eo cũng nới lỏng lực đạo.
Anh khuôn mặt đầy nước mắt của , nhắm mắt hít một thật sâu. Khi mở lời nữa, giọng tràn đầy sự hối bất lực: "Đừng ..."
Giọng khàn đặc, đầu ngón tay vụng về nhưng vô cùng dịu dàng lau những giọt nước mắt mặt : "Là sai. Anh giận quá mất khôn . Nửa tháng nay, trực ba ca cấp cứu đêm liên tục, tranh thủ thời gian tham gia một buổi hội chẩn liên viện, còn chạy cho xong bài luận văn bắt buộc đăng." Anh thấp giọng giải thích, trong lời mang theo vẻ mệt mỏi rã rời: "Tất cả thời gian thể nén đều nén hết , ngủ cũng chỉ dám chợp mắt tạm bợ ở phòng nghỉ bệnh viện thôi."
Anh cầm lấy tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c trái của , qua lớp vải sơ mi mỏng, thể cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ và vững chãi của .
"Ở chỗ , từng phút từng giây đều nhớ em." Anh với ánh mắt sâu thẳm: "Anh chỉ nghĩ thật nhanh cho xong việc để đến gặp cô gái nhỏ của . Muốn đưa em ăn món Nhật mà em cứ lẩm bẩm đòi mãi, cùng em xem bộ phim mà em thích..."
Tiếng nấc của dần ngừng , ngẩn ngơ .
Trong lời của thấp thoáng vài phần sợ hãi và cả sự tủi khó nhận .
Đến lúc mới hiểu, sự "lạnh nhạt" đó của là để tranh thủ cho tương lai của hai đứa; còn sự mất kiểm soát là bắt nguồn từ cảm giác bất an và sợ hãi cực độ.
Trái tim bỗng chốc mềm nhũn như nước.