Sát Thủ Này Có Chút Nghèo - 2
Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:00:36
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Phó Bắc Nguy cho . Hắn bảo thế sẽ "rút dây động rừng", hỏng đại sự của .
Hừ, cũng may đấy, mới hối hận vì lỡ miệng bảo là thu tiền xong. là trúng ý !
Hình như Phó Bắc Nguy đang mưu tính một chuyện kinh thiên động địa gì đó. Ta hiểu lắm chuyện triều chính, chỉ Tiểu hoàng đế hiện giờ mới mười lăm tuổi, quyền lực trong triều chia năm xẻ bảy giữa Thái hậu và Nhiếp chính vương, hai bên thế lực căng thẳng như cung giương tên.
Nghe bảo bức họa mà Phó Bắc Nguy đang tìm kiếm ẩn chứa cơ mật của tiền triều, là một vật cực kỳ quan trọng. Ta xong mà kinh ngạc, đồ quý giá như thế mà sai trộm, chẳng lẽ nên tăng lương cho ?
Tăng lương thì thấy , nhưng nhiệm vụ thứ hai ập đến.
Phó Bắc Nguy bắt giả thị nữ bồi dự tiệc của tân khoa Trạng nguyên lang. Nhiệm vụ là tìm sơ hở để hạ sát lão Lại bộ Thượng thư béo như heo , đó đổ tội cho Đại lý tự Thiếu khanh. Hắn nhân cơ hội để nhổ tận gốc cài của hai vị trí đó.
Phải thật, tên Nhiếp chính vương đúng là một kẻ tàn nhẫn...
Ta xách váy, sải bước dài hùng dũng tiến về phía . Đi một đoạn, đầu thì thấy Phó Bắc Nguy vẫn chôn chân tại chỗ, hề theo.
— "Sao còn ?" — Ta cao giọng hỏi.
Đứng từ xa, thấy sắc mặt Phó Bắc Nguy trông ... khó tả, kiểu như đang "cạn lời" với cả thế giới.
Vị đại nha trong phủ khẽ kéo áo nhắc nhở :
— "Cô nương ơi, nhà ai mà thị nữ kiểu hổ báo như thế ạ!"
...
6
Ta đành thu liễm , bước những bước nhỏ rón rén theo Phó Bắc Nguy xuyên qua dãy hành lang dài.
Đến một góc ngoặt, Phó Bắc Nguy đưa mắt hiệu cho . Ta lập tức hiểu ý, tung một cái vọt lên mái nhà. Dựa những thông tin cung cấp, nhanh ch.óng tìm thấy lão Lại bộ Thượng thư .
Khi lưỡi đao của kề cổ, lão heo sợ đến mức co giật cả .
— "Đừng... đừng g.i.ế.c ! Ta cho ngươi tiền! Rất nhiều, nhiều tiền!"
Ta lạnh một tiếng:
— "Ngươi tưởng sẽ tin hạng như ngươi chắc?"
Thấy vẻ hy vọng sống, lão vội vàng :
— "Thật đấy! Tiền đều giấu gốc cây lê trong phủ của ..."
Lão còn kịp hết câu, lưỡi đao của rạch một đường chí mạng ngang cổ lão. Lão trố mắt đầy vẻ tin nổi, từ từ đổ ụp xuống.
Hừ, đúng là ngu xuẩn. Ngươi mà chỗ giấu tiền thì khi còn suy nghĩ , chứ chỗ giấu tiền thì càng g.i.ế.c ngươi để lấy chứ!
Kiếp nhớ rút kinh nghiệm nhé lão già.
Lá la la, sắp phát tài !
Ta hăm hở hát thầm trong đầu để về báo cáo kết quả với Phó Bắc Nguy. Thế nhưng, khỏi sân, chợt khựng khi thấy một bóng đen lướt nhanh qua mái hiên.
Uầy, đụng hàng , hình như là đồng nghiệp!
7
Ơ kìa? Hướng chẳng là nhắm thẳng tới chỗ Phó Bắc Nguy ?
Lòng khẽ động, lập tức đường tắt lẻn phòng nơi Phó Bắc Nguy đang nghỉ ngơi. Ta mới phòng, còn kịp lên tiếng thì tên thích khách ập đến. Hắn lăm lăm thanh đoản kiếm, ánh mắt âm lãnh khóa c.h.ặ.t lấy hai chúng .
Ta lập tức nhập vai một tiểu nha nhát gan, thét ch.ói tai một tiếng rúc sâu góc tường:
— "Nói nhé, ngươi g.i.ế.c thì thôi, đừng g.i.ế.c đấy!"
Phó Bắc Nguy: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sat-thu-nay-co-chut-ngheo/2.html.]
Lá la la, đúng là song hỷ lâm môn! Lão bản mà c.h.ế.t là tự do ! Tuy bắt uống độc để khống chế, nhưng chỉ cần Vương phủ đại loạn, tin là tìm giải d.ư.ợ.c.
Tên thích khách lạnh, phi lên định bổ một đao kết liễu Phó Bắc Nguy. ngờ vị Nhiếp chính vương cũng võ công, hơn nữa còn khá cao cường, nhất thời hai bên rơi thế giằng co.
Thế nhưng, đặc tính của sát thủ chúng là gì? Là đê tiện!
Trong lúc giao chiến, tên bất ngờ rắc độc. Phó Bắc Nguy kịp phòng , chỉ một lát loạng choạng vững.
Ta vẫn thản nhiên bên cạnh xem náo nhiệt.
Thấy tựa lưng tường, chật vật tránh né mũi kiếm nghiến răng gọi:
— "Phượng Tam!"
Thư Sách
Ta nhướng mày đáp:
— "Nói nhé, cứu ngài thì tăng lương cho đấy."
Thấy Phó Bắc Nguy gật đầu cái rụp, mới thong thả phủi tay dậy. Từ bên hông, rút thanh song đầu đao, v.út một cái gạt phăng lưỡi kiếm của tên thích khách ngoài.
Tên thích khách sững sờ, kinh ngạc thốt lên:
— "Sương Hoa Đao? Ngươi là kẻ đầu bảng xếp hạng sát thủ — Phượng Tam!"
Ta đắc ý nhướng mày. Hắn lạnh:
— "Hóa hạng như ngươi cũng chịu bán mạng cho kẻ khác ? Hay là thế , một cuộc giao dịch , ngươi giúp g.i.ế.c , tiền thù lao chia cho ngươi một nửa."
Ta cũng lạnh đáp trả:
— "Ngươi xem là hạng nào hả? Năm đó ám sát thất bại, là Vương gia màng hiềm khích cũ mà tha mạng cho . Đối với , ngài chính là ân nhân tái sinh!"
Nói đoạn, Phó Bắc Nguy bằng ánh mắt đầy "trấn an":
— "Phải thêm tiền đấy nhé."
8
Phó Bắc Nguy dựa bệ cửa sổ, cố nén độc tính đang phát tác, lạnh lùng thốt một con :
— "Một ngàn lượng."
Ta do dự, môi bĩu định mặc cả.
— "Vàng ròng!" — Hắn bổ sung thêm.
Ta lập tức xoay đao, khí thế ngút trời:
— "Để xem kẻ nào to gan dám đụng đến lão bản của !
9
Ta cầm đao chắn mặt Phó Bắc Nguy, tuyên bố dõng dạc:
— "Đụng , nhiệm vụ của ngươi xem như thất bại ."
Tên thích khách lẽ cũng còn cửa thắng, dám dây dưa thêm, lập tức lộn nhào qua cửa sổ vọt mất dạng. Trước khi còn để một câu đe dọa:
— "Dù thì cũng sẽ kẻ khác đến thôi, tự cầu phúc cho ."
Ta cần nhắc chắc? Dù thì cũng là kẻ đầu tiên nhận cái đơn mà.
Ta ngoảnh Phó Bắc Nguy, thấy mặt đỏ bừng, đuôi mắt ươn ướt. Ách... lẽ nào...
— "Về... về Vương phủ mau. Độc dùng nội lực ép ." — Hắn khàn giọng .
Ta bộ dạng , chợt thấy quen quen:
— "Ơ, cái độc hình như rành lắm."
Hắn trừng mắt , dường như cũng sực nhận điều gì đó, nghiến răng hỏi:
— "Xuân d.ư.ợ.c?"
"Ân hừ."
Ta vỗ vỗ tay tỏ vẻ hiểu :
— "Đừng lo, độc dễ giải lắm. Để tìm cho ngài một cô nương, ngài thích kiểu béo tròn gầy mảnh..."
Lời còn dứt, Phó Bắc Nguy chộp lấy cổ tay . Cái nhiệt độ nóng bỏng khiến giật nảy . Hắn bất ngờ áp sát, ép góc tường, cố sức rặn mấy chữ từ kẽ răng:
— "Ngươi giúp ."
Dạ? Trên đời loại chuyện ... nhầm, chuyện lời lộc thế ?!