SÁT THỦ ĐỈNH CẤP CHẠM TRÁN HÀO QUANG NAM CHÍNH - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:11:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

", nhưng nhất định sẽ tìm !" Hắn bỗng trở nên cuống quýt "Nhất định sẽ tìm , vẫn còn sống."

"Muội như thế, ông trời nỡ để bỏ một thế gian mà chờ đợi..."

...

Sát thủ vốn dĩ nên lòng trắc ẩn.

ánh mắt chấp niệm của và gấu áo lấm lem bùn đất, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng thắt , như thể ai đó bóp nghẹt. Ta chẳng hiểu mở miệng hỏi thêm một câu:

"Này... Ngoài việc tìm và ăn bánh bao , ngươi còn tâm nguyện gì khác ?"

Mã Lương đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực: "Có!! Có chứ!"

8

Nửa canh giờ , khoanh tay bờ ruộng.

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, Mã Lương đang sức thúc con trâu già cày ruộng. Cái ách cổ trâu kêu lên răng rắc, lưỡi cày lật lên những đường rãnh thẳng tắp.

Ta gã, khó hiểu hỏi: "Đây chính là tâm nguyện của ngươi?"

Gã chân trần đạp lớp bùn tươi, liền ngoảnh rạng rỡ: " thế! Trong thôn chỉ vài con trâu cày, thuê cũng khó lắm!"

"Và , tráng sĩ đừng việc đơn giản..." Gã lấy tay quệt mồ hôi, vô tình quệt thêm một vết bùn lên mặt, "Dù ngài , cũng chắc ."

"Nói bậy!"

Ta nhảy phắt xuống ruộng, hất cằm khiêu khích: "Trong từ điển của bà đây, bao giờ hai chữ ' thể'!"

Mã Lương chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy sùng bái: "Ồ, tráng sĩ nhất định là lợi hại đúng ?"

Ta gãi đầu: "Đương nhiên. Chỉ là vì chữ mà thôi."

9

Ta chữ, nhưng Mã Lương thì .

Mỗi sáng sớm gã đều xổm trong sân, dùng cành cây hí hoáy vẽ vạch. Dạy đến ngày thứ ba, còn nhận mặt mấy chữ, gã bắt đầu dạy thơ.

Sáng sớm tinh mơ, gã ngốc ôm một cuốn thi tập rách nát, mặt đỏ bừng vì thẹn.

"Quan quan thư cưu, tại hà chi châu..." Gã vấp lên vấp xuống, giọng càng lúc càng nhỏ, mấy chữ cuối gần như chẳng thấy gì. Ta nắm c.h.ặ.t chuôi đao, theo: "Thư cưu... chi châu..."

Vừa , vạch lên đất những đường nét ngoằn ngoèo.

"Thơ về cái gì?" Ta ngẩng đầu hỏi.

Mặt gã đỏ hơn cả rặng mây chiều, lắp bắp nửa ngày, cuối cùng rặn một câu: "Thì... thì là về mấy con chim mà..."

Ta khẩy, đúng là rảnh rỗi quá mức, mấy con chim thì ho mà . thấy bộ dạng quẫn bách của gã, cũng hỏi dồn thêm.

Tối đến, gã gặm bánh bao, bỗng sực nhớ một chuyện.

"Này" dùng vỏ đao chọc chọc gã, "còn gì thành ?"

Gã khựng , đầy vẻ dè chừng: "Vẫn là... con trâu của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sat-thu-dinh-cap-cham-tran-hao-quang-nam-chinh/chuong-3.html.]

"Hả?" Ta nhíu mày "Chẳng nó đang ở đó ?"

"Dạ?" Gã trợn tròn mắt.

Hai chúng trân trân nửa buổi, đồng thanh bật dậy chạy ngoài. Bờ ruộng trống , chỉ còn nửa đoạn thừng đứt đung đưa trong gió.

Ta nghiến răng định mắng, thì thấy gã chắp tay tạ , đầu cúi thấp đến mức ngọn tóc còn dính cả một sợi rơm. Nhìn giọt mồ hôi ch.óp mũi gã hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài.

"Bỏ , bỏ " xua tay "Để tìm con khác về cho ngươi là chứ gì."

10

Vài ngày , dắt một con trâu già về.

Mã Lương cổng viện, mồm há to đến mức thể nhét một quả trứng gà. Con trâu đột nhiên kêu lên một tiếng "Mô~". Gã vội vàng chạy , rón rén sờ lên lưng trâu: "Thật là cường tráng, từ nay về lo việc cày cấy nữa !"

Nhìn đôi mắt lấp lánh hướng về phía mặt trăng của gã, khẽ ho một tiếng, nhét sợi thừng tay gã. Gã ngốc sướng phát điên, dắt trâu vòng quanh sân, cuối cùng còn đuôi trâu quất trúng mặt một cái rõ đau.

Thế là giúp gã dọn nhà đến chân núi. Bởi vì gã , nơi đó chính là nơi năm xưa gã tìm thấy chiếc trống lắc của .

Vậy là mỗi sáng sớm gã đều dậy cho trâu ăn, lảm nhảm đủ thứ chuyện tào lao với nó. Có khi con trâu vui, tung vó đá lật thùng nước, gã luống cuống tay chân lau dọn, quên ngoảnh với : "Hôm nay thời tiết thật ."

Đến chiều tà, gã bên bờ sông một lúc. Ta tựa gốc liễu già gặm bánh bao, gã cúi nhặt những viên đá nhỏ bóng hoàng hôn kéo dài. Đôi khi con trâu theo , dùng mũi hếch lưng gã.

Gã liền lấy những quả dại chuẩn sẵn cho nó ăn, : "Đợi đến khi tìm thấy , sẽ cho cưỡi ngươi, ngươi ngoan đấy."

Nói xong gã bỗng về phía , hì hì.

"Ngài cũng thế, cưỡi trâu là oai nhất!"

11

Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua.

Mỗi ngày xổm xà nhà mài đao, Mã Lương thì ở trong sân chải lông cho trâu. Bàn chải đến , con vật thư thái kêu khịt khịt đến đó.

Ta đang lười biếng phơi nắng, bỗng thấy phía xa bóng . Ta nheo mắt một hồi, nhổ cọng cỏ trong miệng hét lớn: "Này, gã ngốc, một nương t.ử dẫn theo đứa nhỏ đang tới kìa."

Mã Lương liền bật dậy: "Thật ?!"

Gã vội vàng lấy vạt áo lau tay, đôi mắt sáng như chứa hai vì tinh tú: "Ta bảo mà, nhất định tìm mà..."

gã sững .

Khi rõ đó là Trương quả phụ và đứa con trai lớn tướng mua tương, nụ môi gã cứng đờ: "Hì hì... ồ... là một đứa trẻ nhỏ ..."

Trương quả phụ đảo mắt căn nhà nát, mím môi như đang tính toán điều gì. Một hồi lâu mới xoa xoa bàn tay thô ráp, ánh mắt đảo liên hồi, : "Trong thôn sắp tổ chức tế lễ mùa màng ở miếu Sơn Thần, mỗi hộ nộp mười văn tiền..."

Mã Lương "ồ" hai tiếng, lao trong nhà lục lọi. Hết dời hũ gạo lật ván giường, cuối cùng móc một cái túi vải rách gầm bếp. Tiền xu rơi xuống đất kêu leng keng, gã đếm đếm mấy , mồ hôi rịn đầy trán: "Vẫn còn thiếu ba văn..."

Gã ngẩng đầu lên, chằm chằm lên xà nhà với vẻ mặt sầu não. Ta bật , lấy một đồng tiền đồng ném xuống, vặn rơi lòng bàn tay gã.

"Cầm lấy mà dùng."

Coi như một việc thiện .

 

Loading...