SÁT THỦ ĐỈNH CẤP CHẠM TRÁN HÀO QUANG NAM CHÍNH - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:10:41
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn xổm xà nhà, soi gương gào thét: "Người xuyên tổng tài thì cũng là vương gia, lão t.ử xuyên cái truyện Thần b.út Mã Lương thế ?"

"Nếu mệnh khổ là do thiên phú, thì cái gã đó đúng là thiên phú dị bẩm !!"

Gào xong, trầm tư suy tính một hồi, đột nhiên chộp lấy mật hàm án, mực nước vẩy lung tung, lên hai chữ:

【GI/ẾT GÃ.】

4

"Lão đại, đơn hàng thực sự tiếp nổi."

Ta ôm đao xổm bậu cửa, giải thích: "Gã Mã Lương tà môn lắm. Muốn gi/ết gã thì hết xà nhà sập đến đao sứt mẻ, ngay cả quan binh cũng tự nhiên mà tới."

Hứa Thắng Huyền đang vắt chân chữ ngũ gặm dưa hấu, liền "phụt phụt" nhả hạt dưa liên hồi: "Bớt lời ! Nếu thành đơn , lão t.ử... hứa sẽ rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ!"

Ta khẩy: "Lần ngài cũng thế, xong mua thêm một cái kỹ viện..."

"Thêm một nghìn lượng bạc trắng!"

"Đùng!" lập tức quỳ sụp xuống: "Thuộc hạ thề ch/ết từ!!"

Vì món tiền thưởng kếch xù , vì thể diện của lão đại, quyết liều mạng.

Nửa đêm, xổm xà nhà của Mã Lương. Gã ngốc đang giơ một cành cây cháy dở, hí hoáy vẽ vẽ gì đó đất. Vẽ xong còn hứng chí bắt chước tiếng gà gáy hai tiếng, lũ gà mái trong sân giật bay tán loạn.

... là kẻ thần kinh mà.

bỗng nhớ tới lời Hứa Thắng Huyền dặn dò khi : "Ghi nhớ nhé, để gã tự nguyện! Ngươi cũng chẳng lão đại nhà ngươi sóng  nhấn chìm ?"

Ta bộ đồ vải thô đầy mảnh vá của gã, thầm nghĩ. Chẳng lẽ... gã là một cao thủ ẩn thế tuyệt đỉnh nào đó ? Mặc kệ, tiên hạ thủ vi cường!

"Đừng động đậy!" Ta đoạt lấy cành cây cháy dở trong tay gã "Cầm cái cành cây giả thần giả quỷ cái gì."

Lời dứt, lưỡi đao kề sát cổ gã. Đột nhiên tiếng động lớn! Ta theo bản năng rụt cổ lên xà nhà, hóa chỉ là một con chuột nhắt chạy qua.

Ta thở phào, khẽ ho khan hai tiếng: "Khụ, bỏ một nghìn lượng mua mạng ngươi! Khuyên ngươi nên thành thật một chút, thúc thủ chịu trói !"

Mã Lương sợ đến trợn tròn mắt, ngay cả sợ hãi cũng quên mất: "Nhiêu đó tiền ?! ... Giá mà họ đưa một phần mười đó để mua một chiếc b.út lông thì mấy."

"Ngươi... b.út?"

"Vâng, mua nổi..." Gã vò vò góc áo "Từ nhỏ ..."

"Được , im miệng! Ngươi lễ nghĩa hả?"

Gã lí nhí lẩm bẩm: "Tự dưng đòi gi/ết mới là lễ nghĩa chứ..."

"Ngươi...!" Ta tức nghẹn cổ họng. Sau một hồi loay hoay, phát hiện thế nào cũng gi/ết nổi gã...

Ta tra đao bao, thở hồng hộc, bỗng nhiên nảy một ý kiến.

"Này." Ta dùng vỏ đao chọc chọc gã, "Làm ngươi mới chịu tự tận đây? Có tâm nguyện gì ? Kiểu như thành xong là thể nhắm mắt xuôi tay ngay ."

"Cứ đề cập , sẽ đáp ứng hết!"

5

Mắt Mã Lương bỗng chốc sáng rực: "Thật... thật ?!"

"Thật hơn cả vàng ròng nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sat-thu-dinh-cap-cham-tran-hao-quang-nam-chinh/chuong-2.html.]

"Dạ..." Gã nuốt nước miếng, dùng hai tay khoa khua thành một vòng tròn lớn như cái bát "Thảo dân một cái bánh bao thật to, một bên chấm mật ong, một bên chấm đường kính..."

Đôi mày bất giác nhíu c.h.ặ.t. Cái đồ tiền đồ , nhắc tới một nghìn lượng mà gã chỉ nghĩ đến cái bánh bao! Nhìn khóe miệng gã lấp lánh nước miếng, đột nhiên thấy tiền kiếm thật là uất ức.

"Đổi cái khác , chí khí một chút !"

dọa cho giật , suy nghĩ hồi lâu mới : "Còn một việc nữa, thảo dân luôn canh cánh về thất lạc."

"Muội ? Muội nào? Có nàng Oánh Oánh bán đậu phụ ?"

"Dạ ..."

"Hay là nàng Bình Bình ở phường thêu?"

"Đều ! Là ruột! Năm thảo dân tám tuổi, mất tích trong trận lụt."

Ta vỗ bàn quyết định: "Được! Vậy đây chính là di nguyện cuối cùng của ngươi!"

Đi mấy mét, vẫn thấy tiếng bước chân theo , mất kiên nhẫn : "Đi thôi chứ!"

"Đi... cơ ạ?"

"Tìm ngươi chứ ! Hoàn thành di nguyện thì ngươi mau mau mà đầu t.h.a.i cho ."

Gã ngẩn một lúc, rốt cuộc cũng lủi thủi theo.

6

Dẫu tìm trong thiên hạ chẳng dễ dàng gì, nhưng hành trình tìm kiếm thực tế còn gian nan và dài đằng đẵng hơn tưởng tượng.

Trong vòng một tháng, chúng đạp nát từng tấc đất chốn kinh thành. Từ phố lớn đến ngõ nhỏ, từ phường thêu đến kỹ viện.

Lão bản t.ửu lâu hỏi đến phát phiền, tú bà ở kỹ viện thấy chúng là né tránh. Mã Lương luôn lẽo đẽo theo một bước, mỗi khi hỏi một nhà nào đó, gã đều cúi đầu chắp tay lễ cung kính. Cổ áo vải xanh của gã ướt đẫm mồ hôi, những đường chỉ khâu mảnh vá bay phất phơ trong gió.

Lão khất cái bên đường hỏi đến thứ n, run rẩy đưa cái bát sứt về phía : "Cô nương ơn phước, lão già thực sự thấy cô nương nào cả, lão cô nương dọa cho quên sạch ký ức ..."

Cứ thế tìm kiếm nửa tháng ròng rã vẫn chẳng kết quả. Hoàng hôn buông xuống, chúng bệt chân tường gặm bánh nướng.

"Nói ." Ta c.ắ.n một miếng bánh "Muội ngươi lạc mất thế nào?"

Nửa ngày thấy hồi âm. Ta nghi hoặc sang . Chỉ thấy gã ngốc đang chống cằm, đôi mắt hàm chứa ý chăm chú , chẳng rõ là thần sắc gì.

"Này!" Ta đá gã một cái.

Gã mới giật tỉnh sáo, phản ứng đầu tiên trả lời câu hỏi mà là đưa cái bánh nướng trong tay gã sang cho , : "Này, cho ngài hết đấy."

Ta bực dọc: "Ai thèm bánh của ngươi? Nói , ngươi mất tích !"

Mã Lương thì khựng , dùng ngón tay vẽ một vòng tròn nguệch ngoạc đất.

"Năm đó... tám tuổi, trong trận lụt..."

Những cành liễu rủ đung đưa, mấy bông bồ công bên bờ ruộng gió thổi tán loạn. Giọng gã bỗng trầm xuống, bắt đầu kể về một câu chuyện từ lâu về .

7

Năm đó lụt đến thật lạ lùng, mưa tầm tã suốt đêm. Cha sang làng bên đổi lương thực kịp về, sáu tuổi thu trong lòng gã, nắm c.h.ặ.t lấy góc áo đầy những mảnh vá.

Đê vỡ, gã cõng chạy về phía đất cao. Nước bùn ngập đến đầu gối, tiếng của hòa lẫn trong tiếng mưa, ấm áp sát gáy gã. Một đợt sóng lớn ập tới, gã theo bản năng chộp lấy cành liễu rủ bên bờ.

Đến khi ngoảnh , mặt nước chẳng còn gì cả. Chỉ còn gã. Gã bám cành cây chờ đợi, đôi bàn tay vỏ cây cứa đến m.á.u thịt bầy nhầy. Khi nước rút, gã nhặt một chiếc trống lắc ở hạ lưu. Lớp sơn màu sắc nước ngâm đến loang lổ, giống hệt như b.í.m tóc mà gã luôn chịu tết gọn gàng.

 

Loading...