Rốt cuộc là ai đang quyến rũ cô ấy - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:20:12
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
thật sự nhịn mà thở dài một tiếng.
Cảm giác cứ đà , sớm muộn gì cũng Hoắc Đàm hút cạn tinh khí.
Dẫu vẫn nỡ để nhưng vì sự an của bản , vẫn nên chủ động kết thúc mối quan hệ thì hơn.
Mấy ngày qua, sự mỉa mai, tính tình thất thường, cả cái thói điên cuồng giày vò khác đến nửa đêm cho ngủ của Hoắc Đàm cũng đến lúc chấm dứt .
Sau khi thầm hạ quyết tâm, xuống lầu ăn sáng.
Hoắc Đàm lạnh mặt đưa đũa cho . Anh bê sữa hâm nóng, bánh mì nướng thơm phức và trứng chiên vàng giòn đặt mạnh xuống bàn.
Mọi khi trứng chiên đều hình trái tim, hôm nay méo mó kỳ dị, trông cứ như ai đó giẫm lên . may là bữa sáng vẫn phong phú như .
c.ắ.n một miếng trứng, theo thói quen khen một câu: "Bữa sáng thịnh soạn lắm, Hoắc Đàm, cảm ơn nhé."
Hoắc Đàm khựng , đầu ngón tay siết c.h.ặ.t ly nước đến trắng bệch, chậm rãi ngước đôi mắt u tối.
"... Cảm ơn?"
"Cảm ơn cái gì? Cảm ơn ai? Tại em cảm ơn với ? Em cũng khách sáo với như ? Em bao giờ cảm ơn với ?"
"Em với thiết hơn với đúng ? Quả nhiên em đối xử với hơn , em bao giờ lời cảm ơn với ..."
"..."
cạn lời nheo mắt, để sáng thể yên ăn bữa cơm, vội vàng đổi giọng: "Bữa sáng ngon lắm, Hoắc Đàm, em khách sáo với nữa ."
Lời còn dứt, mắt Hoắc Đàm bỗng đỏ hoe.
Đỏ đến mức khiến kịp trở tay. Đỏ như thể chịu đựng một nỗi uất ức tột cùng.
Anh hít một thật sâu, giọng run rẩy:
"Em... bây giờ em ngay cả vở kịch khách sáo cũng diễn với nữa ?"
"Vậy em diễn với ai? Với ? Em đối xử với đến thế ? Em thích đến ?"
"Được, lắm, em khi nào thì nhường chỗ cho ? Anh là chứ gì..."
"..."
Nhường chỗ? Nhường cái vị trí gì?
Anh nhường chỗ cho Lâm Chu?
là đảo lộn trời đất trai .
Miếng trứng trong miệng bỗng thấy khó nuốt.
suy nghĩ một chút, đặt đũa xuống, nghiêm túc gọi : "Hoắc Đàm."
Anh ngước đôi mắt đẫm lệ lên .
Anan
bảo: "Những lời mấy ngày qua, em đều suy nghĩ kỹ . Em chỉ hỏi một câu thôi, hiện tại thật sự đang nghĩ như ?"
Tiếng sụt sùi của Hoắc Đàm nhỏ dần, chằm chằm suốt ba phút dứt khoát đáp: "Phải."
Cái ngữ khí đó, thần thái đó, cùng vẻ mặt đầy kiên định , ai chắc tưởng đang tuyên thệ điều gì trọng đại lắm.
hiểu , khẽ gật đầu, trong lòng bỗng nhói đau một chút: "Được , em . Cho em chút thời gian để xử lý, em sẽ để dằn vặt đau khổ thêm nữa."
Hoắc Đàm ngẩn mất hai giây.
Vẻ sa sút mặt biến mất sạch sành sanh, lưng thẳng lên, mắt sáng rỡ, khóe miệng sắp nén nổi nụ đắc thắng.
lặng lẽ cụp mắt c.ắ.n một miếng trứng chiên.
Đắng ngắt.
Trong lòng cũng .
Còn Hoắc Đàm thì cầm đũa lên, lấy từ miếng bánh mì một miếng trứng chiên hình trái tim.
Đó là miếng trứng cất giấu kỹ.
…
Anh vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc .
Miếng trứng nhẹ nhàng đặt bát , lớp rìa vàng giòn vẫn còn bốc nóng.
Khi những việc , khóe môi Hoắc Đàm khẽ mỉm , chân mày cũng giãn .
, bao nhiêu nghi kỵ, đau khổ, lo sợ mất mát của mấy ngày qua cuối cùng cũng giải tỏa.
Người vợ xinh cuối cùng cũng tỉnh ngộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/rot-cuoc-la-ai-dang-quyen-ru-co-ay/chuong-3.html.]
Cô sắp xử lý cái gã đang phá hoại cuộc hôn nhân của bọn họ.
Hoắc Đàm thầm nghĩ như , ánh mắt tràn ngập ý .
Phụ nữ mà, bên ngoài quậy phá, chơi bời thế nào, vài ba tình cũng .
Vì cuối cùng họ vẫn sẽ về với gia đình thôi.
Đây là chân lý bất di bất dịch.
Anh mạng , những kẻ ngoài tìm cảm giác lạ, chẳng cuối cùng đều về với tổ ấm ?
Huống hồ, như .
Anh yêu cô như .
Anh còn đường đường chính chính, hơn gấp trăm những hạng gì .
Hừm, chỉ cần vững thì mấy kẻ lăng nhăng bên ngoài cùng lắm cũng chỉ là phận phòng nhì mà thôi.
Hoắc Đàm bưng ly sữa lên, thong dong nhấp một ngụm, ánh mắt lướt qua rặng liễu xanh mướt ngoài cửa sổ.
Lâm Chu đúng ?
Cái đồ hổ, bám dai như đỉa, chuyên phá hoại gia đình khác.
Cứ đợi đấy, ngoan ngoãn mà chờ c.h.ế.t .
...
đối diện Hoắc Đàm, đang nghĩ gì. biểu cảm thì thấy hiện tại đang vui.
nuốt miếng trứng đắng ngắt xuống, âm thầm suy tính.
Đồ đạc cần dọn đều xong xuôi .
Hôm nay đến công ty, tiện thể bảo bên pháp chế soạn luôn thỏa thuận bảo mật khi chia tay.
Mối quan hệ nên kết thúc một cách êm .
Kể từ khi rõ ràng với Hoắc Đàm trong bữa sáng.
Anh bỗng trở nên rạng rỡ, yêu đời hẳn lên, còn ngâm nga theo .
Đồ đạc của ở đây nhiều, ngoài chiếc áo khoác đắt tiền thì những thứ khác đều cần mang .
khoác áo lên , lúc định lấy túi xách thì tay Hoắc Đàm nắm lấy.
Có lẽ cũng thấy luyến tiếc .
Anh xoa nắn cổ tay , ghé sát hôn một cái, lưu luyến hôn lên khóe môi : "Doanh Doanh, hôm nay để đưa em nhé? Anh đưa em ..."
Hoắc Đàm xong, lặng lẽ cụp mắt phụ nữ mặt.
Phải, chính là đưa cô .
Tốt nhất là để cái gã thấy cảnh ân ái , cho tức c.h.ế.t thì thôi.
do dự mất hai giây.
Cuối cùng cũng đồng ý.
Thế cũng , để đưa nốt , coi như là lời chào tạm biệt cho mối quan hệ của chúng .
và Hoắc Đàm chuẩn xong xuôi cùng xuống lầu.
Trợ lý Hứa đợi sẵn ở từ lâu, thấy liền bước nhanh tới.
Cậu cầm mấy tấm ảnh trong tay : "Thẩm tổng, đây là những thứ chị cần..."
Câu ngắt quãng giữa chừng.
Bất chợt, một bóng đen lao nhanh như chớp, giật phăng tấm ảnh trong tay .
Trợ lý Hứa còn kịp phản ứng, chỉ kịp rên lên một tiếng đau đớn cả ngã nhào xuống bậc thềm.
"Hứa Kỷ!"
kinh hãi thất sắc, mới bước một bước thì cổ tay Hoắc Đàm siết c.h.ặ.t, lực siết mạnh đến mức khiến thấy đau.
đầu , đập mắt là góc nghiêng lãnh đạm của Hoắc Đàm.
Quai hàm bạnh , ánh mắt tràn đầy vẻ đề phòng, dán c.h.ặ.t trợ lý Hứa đang ở bậc thềm.
Trợ lý Hứa chống tay xuống đất dậy, nhặt chiếc kính rơi một cách chật vật.