Rốt cuộc anh định tỏ tình với ai? - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-19 20:01:07
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay đang áp mặt trượt dần xuống, cuối cùng dừng ở cằm từ từ siết c.h.ặ.t. Giọng khàn đặc đến mức khiến run rẩy: "Em gì cơ?"
Lúc tỉnh táo. định mở miệng vài câu để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, nhưng sâu thẳm trong lòng thấy cam tâm.
Quãng thời gian qua, thái độ của Lục Kiến Xuyên đối với thế nào đều tự chứng kiến. cảm nhận rằng việc hẹn hò với giống như để chọc tức Mạnh Xuân, mà giống như giai đoạn nồng cháy , chân thành và vui vẻ.
Nghĩ đến đây, chậm rãi ngước mắt lên thẳng Lục Kiến Xuyên vài giây, khẽ mỉm : "Em bảo là, chồng ơi, tắm chung với em ?"
Dứt lời, bàn tay cằm đột ngột siết mạnh.
Giây tiếp theo, vai đẩy mạnh một cái. kịp phản ứng nên ngã nhào , Lục Kiến Xuyên đè c.h.ặ.t xuống giường.
Kỹ năng hôn của chẳng cả, vụng về, vụng về mạnh bạo, hệt như một con ch.ó lớn đang hăng m.á.u.
khẽ nheo mắt, lờ mờ nhận từ nụ hôn vụng về một chút...
“Rừ…” Điện thoại đột ngột rung lên khiến giật b.ắ.n , vô tình c.ắ.n mạnh một cái môi Lục Kiến Xuyên.
"Suỵt..."
Lục Kiến Xuyên nhỏm dậy, đưa tay chạm môi : "Răng cũng sắc đấy nhỉ."
Nhìn thấy vết m.á.u đầu ngón tay , ngượng ngùng, mặt chỗ khác: "Anh điện thoại ."
Lục Kiến Xuyên lấy điện thoại , khi thấy gọi đến, ánh mắt lập tức biến đổi.
Góc của thấy thông tin cuộc gọi, chỉ thể quan sát sắc mặt của : "Có chuyện gì ?"
Lục Kiến Xuyên lắc đầu, dậy máy: "Chuy-"
"Kiến Xuyên!"
Một tiếng gọi vang lên từ ống , giọng điệu mới lả lướt, uốn éo .
nhận ngay chủ nhân của giọng , chính là Mạnh Xuân.
10
Lúc Lục Kiến Xuyên rời khỏi giường. Tiếng trong điện thoại mờ nhạt khiến rõ, chỉ loáng thoáng thấy đang .
Vẻ mặt Lục Kiến Xuyên trông tệ, bực bội, u ám, xen lẫn một chút lo lắng mờ nhạt.
Không lâu , cuộc gọi kết thúc, Lục Kiến Xuyên : "Nhà chút việc gấp, về ngay."
"Mạnh Xuân chuyện thì cứ là Mạnh Xuân , còn bày đặt "nhà"."
"Hờ hờ, chịu thật đấy. Cho dù gọi là vợ, cho dù hôn hít thì chứ? Mạnh Xuân chỉ cần một cú điện thoại là vẫn xun xoe chạy tới như một con cún thôi!"
" là nên kỳ vọng gì đôi cẩu nam nữ mà. Lúc nãy còn thấy với bé nhà đôi nữa chứ? Bé ơi, xin em!"
Dòng bình luận vô cùng phẫn nộ, nhưng chỉ cảm thấy mệt mỏi. quá chán ngấy cái cảnh giả ngu những lời che giấu , nên chỉ thản nhiên đáp một tiếng.
Lục Kiến Xuyên khựng một chút, tiến tới vài bước xuống cạnh giường, nhẹ nhàng vén lọn tóc xõa mặt , khẽ hỏi: "Em giận ?"
lắc đầu.
Lục Kiến Xuyên dường như cam lòng, hỏi tiếp: "Vậy tối nay em ở đây một cũng chứ?"
gật đầu.
Lục Kiến Xuyên im lặng một lúc, bất ngờ cúi xuống ôm một cái, thì thầm bên tai: "Thật là em giận một chút đúng , bảo bảo."
Trong giọng của một chút run rẩy khó nhận , giống như đang hỏi mà giống như đang tự an ủi chính hơn.
thực sự giận.
Bởi vì quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/rot-cuoc-anh-dinh-to-tinh-voi-ai/chuong-4.html.]
Từ nhỏ đến lớn, Mạnh Xuân cướp quá nhiều thứ từ , còn giận là gì nữa.
Vì khẽ vỗ đầu Lục Kiến Xuyên, mỉm nhẹ: "Anh nhanh , muộn quá lái xe an . Em uống rượu nên xe, cũng mà."
mà uống rượu xong xe là sẽ nôn, Lục Kiến Xuyên rõ điều đó.
Lục Kiến Xuyên im lặng một lát dậy: "Đây là chỗ của bạn , an , em cứ nghỉ ngơi , sáng sớm sẽ ."
Những lời chẳng tin một chữ nào, chỉ nhắm mắt xua tay.
Quả nhiên, cho đến tận khi trời sáng rõ ngày hôm , Lục Kiến Xuyên vẫn .
11
hề ngạc nhiên về chuyện , ăn sáng xong thì thu dọn hành lý chuẩn rời . Vừa lên xe, điện thoại rung lên, là gọi tới: "Đông Đông, chị con gặp chuyện !"
thầm nghĩ, Lục Kiến Xuyên vội vã chạy qua đó cả đêm , Mạnh Xuân còn thể xảy chuyện gì nữa chứ.
Mẹ vẫn lải nhải ở đầu dây bên .
Hóa tối qua Mạnh Xuân và cái cô đang thầm thương trộm nhớ cùng đua xe đường đèo, kết quả là gặp tai nạn, suýt chút nữa cả lẫn xe lao xuống vực thẳm.
hỏi qua tình hình vết thương của Mạnh Xuân, chỉ gãy một chân, mạng cũng lớn thật đấy.
Khi đến bệnh viện gần trưa, Mạnh Xuân đang một trong phòng bệnh VIP.
"Sao giờ em mới đến thăm chị?"
Mạnh Xuân giường chơi game, chẳng thèm liếc lấy một cái: "Hôm qua chị suýt thì mất mạng đấy em ?"
lúc đó mua cơm về, thấy liền mắng át : "Cái con bé , đừng gở."
Mạnh Xuân sang nũng với : "Mẹ ơi, con đau chân quá~"
Mẹ đáp: "Biết giờ? Mẹ cũng giúp gì , là gọi bạn trai con đến bầu bạn một lát nhé?"
thắc mắc: "Bạn trai chị đang ở phòng bên cạnh, quấn băng như xác ướp thế thì cử động thế nào ?"
Mẹ xua tay: "Ai , đang bảo cái đưa Xuân Xuân đến tối qua , tên là Lục... Lục gì cơ mà nhỉ?"
"Lục Kiến Xuyên."
Mạnh Xuân che miệng : "Mẹ đừng linh tinh, đó là bạn trai của Đông Đông mà."
Nói Mạnh Xuân , vẻ mặt đầy hối : "Đông Đông, em đừng để bụng nhé. Tối qua xảy chuyện chị sợ quá, xe còn mấy ấm cô chiêu khác cũng thương, chị chẳng nên mới..."
kịp gì, gạt : "Tình huống tối qua khẩn cấp như thế, em con sẽ tính toán , đúng Đông Đông."
"Cái gì trời, dựa mà bắt tính toán? Bà thiên vị quá mức đấy!"
"Tức đến nổ đom đóm mắt, Mạnh Xuân mà hư mất nết thế chắc chắn là do bà chiều quá hóa hỏng!"
"Rốt cuộc bé nhà con ruột ? Sao thể đối xử khác biệt đến thế cơ chứ!!"
Dòng bình luậntức điên lên , còn thì thấy bình thản.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể Mạnh Xuân gì, cũng chỉ mãi một câu .
Chị là chị ruột của con, đừng tính toán nhiều như .
Ừ thì đúng, nếu chuyện gì cũng tính toán thì chắc tức c.h.ế.t từ lâu .
Thế nên chỉ lắc đầu, dậy xuống lầu mua cơm.
Vừa bước khỏi phòng bệnh, cửa phòng việc của bác sĩ ở phía xa mở , theo bản năng ngoái đầu , liền bắt gặp một gương mặt quen thuộc.