Rồng giữ mạch - Chap 1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 15:48:05
Lượt xem: 30

năm đó tám tuổi, sống ở một ngôi làng nhỏ nép chân núi, nơi mà chỉ cần hết con đường đất nhà là sẽ chạm bờ sông. Con sông rộng, cũng chẳng gì đặc biệt nếu ban ngày, nước đục ngầu, chảy chậm, đôi khi còn mùi tanh nhè nhẹ như mùi bùn lâu ngày khuấy lên. với trong làng, con sông đó chỉ là một dòng nước, mà là thứ gì đó sống, thứ gì đó thể , thể , và thể nhớ.

Người lớn thẳng , nhưng ai cũng một điều: Đêm trăng tròn, ai bước bờ sông.

Lúc còn nhỏ hơn, từng hỏi bà nội vì như . Bà trả lời ngay, chỉ xoa đầu , ánh mắt về phía con sông phía xa, nơi ánh chiều thường đổ xuống thành một vệt đỏ sẫm như m.á.u loãng.

“Vì thứ thích thấy,” bà chậm rãi, giọng thấp xuống như sợ ai đó .

“Tối đến, nó sẽ lên. Ai thấy… thì sẽ nó nhớ mặt.”

hiểu “nó” là gì. Người lớn trong làng gọi đó là rồng núi, nhưng ai từng mô tả rõ ràng. Chỉ rằng, cứ mỗi khi trăng tròn, cửa nhà nào cũng đóng kín, đèn tắt sớm, ch.ó sủa, gà gáy, và cả ngôi làng chìm trong một sự im lặng kỳ lạ, giống như tất cả đang cùng nín thở chờ đợi một điều gì đó qua.

trẻ con thì giống lớn.

Trẻ con luôn thứ cấm là gì.

Tiểu Trư là đứa gan nhất trong đám. Nó lớn hơn một tuổi, tròn trịa, da ngăm đen, lúc nào cũng hềnh hệch như chẳng sợ gì đời. Nhà nó ở sát bên nhà , chỉ cách một hàng rào tre, nên gần như ngày nào chúng cũng chơi với .

Chiều hôm đó, khi ánh nắng bắt đầu tắt dần rặng núi, Tiểu Trư rủ góc sân , thì thầm như đang chuẩn chuyện gì đó quan trọng.

“Đêm nay bắt cá ?” nó hỏi, mắt sáng lên.

sững .

“Đêm nay… trăng tròn.”

“Thì ?” nó nhún vai, giọng đầy vẻ thách thức. “Người lớn dọa. Tao hỏi mấy ông câu , ai thấy cái gì .”

trả lời ngay. Trong đầu hiện lên khuôn mặt của bà nội, giọng trầm thấp khi nhắc đến “thứ thích thấy”. cùng lúc đó, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác tò mò khó chịu, giống như thứ gì đó đang kéo gần con sông, ép tận mắt xem rốt cuộc đêm trăng gì.

“Đi một lúc thôi,” Tiểu Trư thêm, như thể suy nghĩ của .

“Nếu gì thì về. Tao mang theo lưới .”

Nó giơ cái túi nhỏ lên, bên trong lộ một cuộn lưới cũ.

-Lunar Tear-

do dự lâu, lâu đến mức trời chuyển sang màu tím sẫm, và những ngôi đầu tiên bắt đầu xuất hiện.

Rồi gật đầu.

Đêm xuống nhanh hơn tưởng.

Khi trăng lên đến đỉnh đầu, cả làng im lặng như c.h.ế.t. Không ánh đèn, tiếng , chỉ tiếng gió thổi qua hàng tre và tiếng côn trùng rỉ rả từ xa vọng .

Chúng lén mở cửa , chân trần con đường đất lạnh ngắt. Đất ẩm, dính chân như bùn, nhưng kỳ lạ là dù mưa, mặt đất vẫn ướt như ai đó kéo nước qua.

Càng đến gần sông, khí càng lạnh.

Không cái lạnh của gió, mà là cái lạnh từ đất bốc lên, luồn qua bàn chân, bò dọc theo sống lưng khiến rùng .

“Thấy , ,” Tiểu Trư thì thầm, cố tỏ bình thường, nhưng rõ giọng nó run.

Chúng bờ.

Mặt sông phẳng lặng đến mức phản chiếu rõ cả vầng trăng tròn trắng bệch cao. Không một gợn sóng, một tiếng động, cứ như thể con sông c.h.ế.t.

nuốt nước bọt.

“Hay là về …” khẽ .

Tiểu Trư kịp trả lời.

Một âm thanh vang lên.

Không lớn, nhưng đủ để khiến cả hai chúng cứng .

"Ục"

Giống như thứ gì đó thở nước.

Mặt sông bắt đầu rung nhẹ.

Không sóng, mà là những vòng tròn nhỏ lan từ một điểm, chồng lên , dày đặc như hàng trăm thứ đang chuyển động bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/rong-giu-mach/chap-1.html.]

cảm thấy tim đập nhanh đến mức đau nhói.

“Có… cá lớn,” Tiểu Trư thì thầm, nhưng giọng nó còn chắc chắn nữa.

Rồi đột nhiên mặt nước phồng lên.

Một thứ gì đó dài, đen, phủ đầy những mảng lấp lánh như vảy trườn lên khỏi mặt nước. Nó lộ hết, chỉ một phần thôi, nhưng chỉ riêng phần đó cũng đủ khiến đầu óc trống rỗng.

Nó quá lớn.

Lớn đến mức thể là bất cứ thứ gì mà từng .

hét lên, nhưng cổ họng như bóp nghẹt.

Bên cạnh , Tiểu Trư chạy.

im.

Mắt nó mở to, chớp.

Giống như đang ai đó gọi.

“Tiểu Trư…” run rẩy gọi.

đáp.

Nó bước xuống.

Chậm rãi.

Từng bước một, như thể do nó điều khiển.

Nước chạm chân nó, đến đầu gối.

hoảng loạn, bỏ chạy.

đầu . Chỉ một .

thấy Tiểu Trư giữa làn nước đen.

Thứ  ở ngay nó.

Không rõ hình dạng, chỉ thấy một cái bóng dài cuộn , và hai điểm sáng mờ như mắt.

Rồi mặt nước vỡ tung.

Tiếng hét của Tiểu Trư kịp vang trọn nuốt chửng.

chạy.

Chạy đến khi còn thấy gì ngoài tiếng tim đập.

Chạy đến khi về tới cửa nhà mà bằng cách nào.

chui giường, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng nghĩ đến những gì xảy .

ngay lúc đó thấy.

"Cộc. Cộc"

Tiếng gõ cửa.

Không từ ngoài sân.

Mà là từ phía cửa .

Tiếng gõ ướt.

Như bàn tay dính đầy nước đang kiên nhẫn đập gỗ.

Đêm đó, ngủ.

, nó  thấy .

Loading...