RƠI KHỎI THẦN ĐÀN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:09:52
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt một tháng trời, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thở thoi thóp. Thế nhưng đích tỷ vẫn hài lòng: “Lâm Chi, ngươi lười biếng ? Dải phướn là quà mừng thọ cho Thái hậu nương nương, Lâm gia thể nổi bật, thăng tiến vùn vụt đều trông cậy cả nó. Ngươi thể nhẫn nhịn một chút ?”

“Tỷ tỷ ơn đổi khác , cứ lấy m.á.u thế sẽ c.h.ế.t mất...”

Lời cầu khẩn của chỉ đổi trận lôi đình của tỷ : “Đổi khác mà tỏ rõ lòng thành ? Vạn nhất màu m.á.u chỗ đậm chỗ nhạt Thái hậu phát hiện thì tính ?”

Tỷ lệnh cho nô bộc đè nghiến , từng nhát d.a.o cứ thế cứa xuống. Vì mất m.á.u quá nhiều nên sức khỏe tổn thương tận gốc rễ, kể từ đó về cơ thể ngày một suy kiệt, cực kỳ sợ lạnh, ngay cả mùa Hạ cũng khoác áo dày.

Dải phướn kinh bằng m.á.u quả nhiên thu hút sự chú ý và tán thưởng của tất cả . Đích tỷ cố tình dùng phấn nụ đ.á.n.h mặt trắng bệch, lảo đảo như thể mất m.á.u quá nhiều, yếu ớt chịu nổi ngọn gió, “Chỉ là chút m.á.u thôi, ạ.”

“Thần nữ là Bồ Tát chuyển thế, vốn dĩ đành lòng cảnh nhân gian lầm than, hận thể Thái hậu nương nương chịu khổ...” Tỷ tỷ nhỏ vài giọt lệ thương tiếc chúng sinh.

Thái hậu xót xa cảm động, ngay lập tức phong cho tỷ tỷ danh hiệu “Huyền Diệu Cứu Thế Ngọc Nữ”, còn xây dựng chùa chiền, đúc tượng Phật to bằng thật cho tỷ .

Còn thì ? Từ đầu chí cuối, tỷ tỷ ngay cả một chữ cũng thèm nhắc đến tên .

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

10.

Kiếp , đích tỷ vẫn khao khát trở thành một “Phật nữ” lừng lẫy thiên hạ.

Ta đương nhiên sẽ “giúp” tỷ một tay !

Màn đêm xanh thẫm buông xuống, vài ngôi băng vụt qua bầu trời nhanh như chớp. Sáng sớm hôm , khắp nơi xôn xao bàn tán về việc một ngôi băng rơi xuống vùng ngoại ô xa hoàng thành, tiếng động rung trời chuyển đất, cũng may là trúng ai.

Bách tính bàn tán ngớt, ngay cả Hoàng thượng cũng vội vàng triệu tập Khâm Thiên Giám để bói xem đây là điềm lành điềm dữ.

Ngôi rơi tạo thành một cái hố sâu hoắm, kéo đến xem đông nghịt nhưng chẳng ai dám gần. Chỉ tiến lên phía , chằm chằm khối tinh thạch mà quan sát kỹ lưỡng.

Bỗng nhiên, thốt lên kinh ngạc: “Lạ quá! Trên viên đá chữ !”

Đám đông đang xem náo nhiệt lập tức ùa tới, nhanh tay lẹ mắt nhặt khối đá chữ lên giấu lòng như báu vật, ôm khư khư chạy thẳng về Lâm phủ.

Chưa đầy nửa ngày, ngay cả quan phủ cũng kinh động, phái lùng sục tung tích khối tinh thạch đó khắp nơi. Đá từ trời rơi xuống, còn mang theo chữ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-khoi-than-dan/chuong-7.html.]

Vì vụ tượng Phật nhỏ lệ , đích tỷ và Đại phu nhân vẫn luôn nghi ngờ . Trong phủ lúc nào cũng tai mắt canh chừng lúc nơi. Ta sáng sớm khỏi phủ, lúc về ôm thứ gì đó lén lén lút lút, miệng còn lẩm bẩm: “Viên đá chữ, lúc đó chắc chắn sẽ bán giá cao...”

Toàn bộ những lời đó đều đám nha ngoài cửa sạch sành sanh sót một chữ nào, tỷ tỷ lập tức cùng Đại phu nhân hùng hổ kéo tới.

“Lâm Chi, sáng sớm ngươi lén lút khỏi phủ là để nhặt tinh thạch ?”

“Đó là điềm lành trời ban, mau giao viên đá chữ đây!” Ánh mắt Đại phu nhân lóe lên tia tham lam, giọng điệu đầy vẻ bức .

Ta lắc đầu nguầy nguậy, mặt lộ vẻ ngơ ngác: “Tinh thạch gì cơ? Con thấy.”

“Biết bao nhiêu vây quanh cái hố đó, đến lượt con nhặt chứ?” Ta thề sống thề c.h.ế.t nhận.

Tỷ tỷ lạnh: “Lâm Chi, ngươi đừng chối cãi nữa. Hiến tặng tinh thạch mang điềm lành cũng xem như là công lao của Lâm gia chúng .”

Tỷ hạ thấp giọng, đầy vẻ ấm ức: “Ta mới là Phật nữ, viên đá như lẽ do nhặt mới đúng!”

Đại phu nhân nắm lấy tay tỷ , vỗ nhẹ hai cái như an ủi trao cho tỷ một ánh mắt đầy ẩn ý. Chỉ cần lục soát khối đá từ chỗ , cuối cùng công lao vẫn sẽ thuộc về đầu của đích tỷ mà thôi!

cũng chẳng buồn tốn lời với nữa, trực tiếp lệnh: “Lục soát! Thứ mà quan phủ cũng đang tìm kiếm, tuyệt đối giấu trong phủ!”

“Các chạm đồ của !” Ta gào lên, mắt trân trân gầm giường.

Hai ma ma xông lên đè nghiến . Đích tỷ thuận theo ánh mắt của , đôi môi cao ngạo nhếch lên một nụ khinh bỉ: “Hóa là giấu ở đây!”

Tỷ lôi từ gầm giường một chiếc hộp gỗ tinh xảo khóa. Sau khi sai đập nát ổ khóa đồng, tỷ cầm lấy viên đá lên xem xét. Thế nhưng chữ đá là Triện văn, nhất thời tỷ cũng nhận là chữ gì.

Đại phu nhân vội vã sai tìm một vị phu t.ử trong thư viện tới. Vị phu t.ử nhận mặt chữ xong, sắc mặt lập tức đại biến, đôi mắt run rẩy về phía tỷ tỷ: “Phật nữ giáng thế, thiên hạ đại hưng!”

“Đây quả là một cát triệu hiếm thấy!”

Thiên hạ ai mà chẳng tỷ tỷ Phật cốt lưng, là vị Phật nữ nhân đức nhất cơ chứ! Sau giây phút bàng hoàng ngắn ngủi, hai gò má tỷ tỷ ửng hồng vì kích động, khóe môi kìm mà cong lên. Đại phu nhân thậm chí còn vui sướng đến mức thốt nên lời.

 

Loading...