RƠI KHỎI THẦN ĐÀN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:09:48
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lúc , đích tỷ mới lên tiếng bằng giọng điệu dịu dàng nhưng đầy vẻ khó xử: “Chẳng bao dung, nhưng thật sự mang phận Phật nữ, từ lúc sinh khác biệt với thường. Muội thương, nếu chịu hình phạt thì e rằng bản cũng sẽ gặp quả báo nhãn tiền.”

Đêm đó nhốt phòng củi, phụ hạ lệnh cho bất kỳ ai đến gần đưa cơm nước cho . Đến nửa đêm, Liên Vân nén đau đớn vì những vết thương , lén lút tìm đến. Nàng nhịn phần khẩu phần ăn của , luồn đôi bàn tay gầy gò qua khe cửa, đưa cho hai chiếc bánh bao, “Nhị tiểu thư, nô tì chẳng thứ gì hơn... Chỉ bánh bao thôi, ăn tạm một chút cho đỡ đói.”

Ta cầm lấy một chiếc, đưa ngược cho nàng một chiếc: “Liên Vân, những vết roi còn đau ?”

Nàng ngập ngừng một lát, khẽ đáp: “Dạ... còn đau nữa.”

Đích tỷ vốn cực kỳ coi trọng danh hiệu Phật nữ, kẻ nào dám ăn thịt vẩn đục thanh tịnh của tỷ , tỷ tuyệt đối nương tay. Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Liên Vân, thẳng mắt nàng: “Ngươi báo thù ?”

Liên Vân sợ đến mức suýt đ.á.n.h rơi chiếc bánh bao tay: “... Đại tiểu thư là Phật nữ, kẻ nào hại đều sẽ quả báo... Nô tì dám?”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

“Ả chẳng qua cũng chỉ là mọc thừa một khúc xương mà thôi. Rốt cuộc đó là Phật cốt là Ma cốt, đào mới !”

Hai chân Liên Vân nhũn , nhưng vẫn lấy hết can đảm thốt lên: “Dù Nhị tiểu thư chăng nữa, nô tì cũng nguyện dốc lòng phò tá.”

5.

Phòng củi gần cửa của Phật đường, nơi đây trồng nhiều thảo d.ư.ợ.c, vốn chẳng canh giữ. Ta cố tình lời tự phạt cấm túc mặt Đại phu nhân chính là để đưa đến đây. Bởi kiếp , tỷ tỷ dùng nước tro nhang bàn thờ Phật chữa khỏi bệnh đau đầu kinh niên cho Tể tướng, từ đó danh tiếng mới thực sự nổi như cồn. Ai ai cũng tin rằng tỷ là Bồ Tát hạ phàm, thể chữa bách bệnh.

Thế nhưng Phật đường trong phủ chỉ đích tỷ mới , bình thường đều canh gác cẩn mật. Duy chỉ bức tường bao phía Phật đường là thấp bé, trồng đầy d.ư.ợ.c liệu nên tỷ tỷ cấm cho ai lai vãng giẫm đạp. Từ nơi , thể dễ dàng lẻn bên trong.

Ở kiếp , Tể tướng vì danh mà tìm đến chữa bệnh đau đầu vẫn xuất hiện đúng như hẹn ước. Ta đang nhốt trong phòng củi, chẳng ai đoái hoài, thế là liền lẻn qua bức tường Phật đường, ẩn tấm rèm che.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-khoi-than-dan/chuong-3.html.]

Chẳng mấy chốc, đích tỷ bước . Tỷ lén pha thêm nước ép thảo d.ư.ợ.c tác dụng giảm đau bát nước tro nhang. Ta thầm khẩy trong lòng, hóa đây chính là cái gọi là “Bồ Tát hiển linh”, chữa khỏi bách bệnh của tỷ !

Đợi tỷ tỷ bước ngoài, lập tức lẻn tới bên cửa sổ, đổ sạch bát nước tro nhang đó , bằng một bát nước khác nhanh ch.óng trốn rèm.

Tỷ tỷ bưng bát nước tro nhang chuẩn sẵn ngoài, giọng vang lên đầy vẻ thành kính: “Ta vốn mang phận Phật nữ, ngày đêm tụng kinh cầu phúc cho chúng sinh. Tấm lòng chân thành cảm động đến tận trời xanh, bởi nhang hỏa mới thể giúp Tướng quân trừ bệnh khu tà.”

Tể tướng ngoài cửa đón lấy bát nước, nửa tin nửa ngờ uống sạch.

“Tướng quân thấy trong khá hơn chút nào ?” Đích tỷ tự tin hỏi, phong thái ung dung tự tại.

Nào ngờ, Tể tướng ôm lấy trán, sắc mặt khó coi lắc đầu: “Cố vẻ thần bí! Hoàn chẳng tác dụng gì cả! Tiểu thư Lâm gia, rốt cuộc ngươi là Phật nữ thật ?”

Giọng vốn luôn mang vẻ từ bi của đích tỷ rốt cuộc cũng hiện lên một tia hoảng loạn: “Chuyện ... thể nào...”

tỷ lấy bình tĩnh nhanh, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ hài lòng, ngược đổ cho ông : “Ấy là do Tướng quân tâm thành, đối với thần Phật đủ kính trọng. Ta mang trong Phật cốt, thế gian ai ai cũng ... Những kẻ gặp ngày thường đều xếp hàng dài dằng dặc đấy thôi.”

Đại phu nhân bên cạnh cũng phụ họa thêm : “Chỉ cần Tướng gia phát tâm công đức, đúc kim cho Bồ Tát thì mới thể nhận sự che chở của Phật nữ, bát nước tro nhang uống mới tác dụng...”

Cánh cửa Phật đường mở , tỷ tỷ bước dẫn đầu. Trên tỷ là bộ y phục Lưu Tiên trắng muốt như tuyết, thêu bằng chỉ vàng chỉ bạc tinh xảo, ánh Mặt Trời rực rỡ lấp lánh đến ch.ói mắt. Chỉ riêng bộ váy thôi giá trị ngàn vàng. Trong khi Lâm gia chỉ là một Binh mã tư thủ thành, bổng lộc của phụ mỗi năm cũng chỉ vài trăm lượng. Một khúc xương Phật trở thành cây rụng tiền cho hai mẫu t.ử bọn họ.

Ta nhếch môi nở một nụ lạnh lẽo. Sắp , cái cây rụng tiền sắp c.h.ế.t đến nơi !

Tể tướng lầm lũi đích tỷ bước Phật đường. Sau khi chắp tay hành lễ, ông ngước mắt lên tượng Phật. Gương mặt tuổi gần tứ tuần, vốn dĩ trầm và mang đậm khí chất thư sinh của ông bỗng chốc đại biến. Râu ria ông run rẩy, hồi lâu mới thốt thành tiếng: “Tượng Phật... tượng Phật m.á.u !”

 

Loading...