Roi Đánh Hồn 2: Thông Đường - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-26 11:56:59
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Cũng may, chủ nợ của Khổng Lượng dạo thấy tìm đến cửa, cũng nó tự trả hết .

 

thương, tạm thời dám về nhà, bọn trẻ còn nhỏ, sợ chúng sợ, bèn ở nhà bạn dưỡng thương mấy ngày.

 

Rất nhanh, lễ cúng tam thất của thầy tới.

 

Khổng Lượng , coi như cũng giữ lời, bộ dạng cà lơ phất phơ đến tìm .

 

Nhìn thấy vẫn lái chiếc xe tải cũ nát ngày xưa, mặt nó đầy vẻ khinh thường, "Bố cứ hở là khen , thế mà chỉ lăn lộn cái bộ dạng thôi hả?"

 

lười để ý đến nó, cô từ sớm chuẩn xong phướn gọi hồn, tiền vàng và bài vị của thầy .

 

tìm chỗ trong xe cất cẩn thận, cô còn nấu cho chúng năm hộp cơm lớn đầy ắp sủi cảo.

 

Giống như ngày xưa theo thầy chạy xe, vì ăn khỏe.

 

một thể gói cả trăm cái sủi cảo, nhét chật ních tất cả các hộp cơm.

 

"Trường Đống, các con đường nhất định cẩn thận."

 

Cô nắm tay dặn dò, "Bất đắc dĩ quá thì thôi, an là quan trọng nhất. Ông nhà cô sẽ trách , ông sợ nhất là mấy đứa các con xảy chuyện."

 

"Con , cô cứ yên tâm."

 

trấn an cô và Khổng Nghi xong, đưa Khổng Lượng lên đường.

 

23

 

Con đường mà thầy nhận thông xe cách chỗ chúng xa, giữa những dãy núi lệch về phía Nam.

 

Nơi nó kết nối đều là những ngôi làng cực kỳ khép kín và những vùng nghèo khó.

 

Vì đường xá thông, đặc sản địa phương khó bán ngoài. Cũng vì ít giao lưu với bên ngoài, nên đoạn đường đó đủ loại tin đồn ma quái.

 

Chúng xuất phát hai ngày, dọc đường nghỉ ngơi mấy .

 

Khổng Lượng từ nhỏ sức khỏe , từng gửi về quê trẻ con xa cha một thời gian.

 

Thầy và cô giờ luôn cảm thấy mắc nợ nó, nên chiều hư nó sinh một đống thói .

🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

 

Việc gọi hồn cho thầy thực hiện đúng đêm cúng tam thất, chúng bắt buộc đến đoạn đường thầy gặp nạn.

 

Ban ngày chúng khó khăn lắm mới đến thị trấn nhỏ nơi xuất phát, Khổng Lượng nhao nhao đòi tiệm ăn cơm.

 

Thị trấn nhỏ đặc biệt nghèo, quán xá chẳng mấy, khó khăn lắm mới tìm một quán, gần như là bán lộ thiên, nhà vệ sinh còn là hố xí dựng tạm trong vườn rau.

 

Ăn cơm xong, Khổng Lượng chạy vệ sinh, ở ngoài đợi nó.

 

Kết quả đợi mười mấy phút vẫn thấy , lo nó bỏ trốn, bèn thẳng nhà vệ sinh tìm nó.

 

Khu vực tuy nghèo, nhưng cây cối um tùm, trong vườn rau dựng nhiều giàn giáo, cây leo chằng chịt bò khắp nơi.

 

Đợi đến gần nhà vệ sinh, một cây long não to lớn che khuất phần lớn ánh sáng, bốn phía trở nên tối tăm.

 

gõ gõ cánh cửa gỗ của nhà vệ sinh: "Khổng Lượng? Mày xong đấy?"

 

Bên trong tiếng động gì, đẩy thử cửa, cửa chốt từ bên trong.

 

Cánh cửa sơ sài, khe cửa cực kỳ lớn.

 

ghé mắt trong, tối đen như mực, cũng chẳng thấy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-danh-hon-2-thong-duong/chuong-7.html.]

"Khổng Lượng! Mày còn ở trong đó ? Nói gì chứ!"

 

cao giọng gọi, kể cũng lạ, giữa ban trưa thế mà quán cơm chẳng mấy , bốn bề tĩnh lặng như tờ.

 

Bên trong mãi vẫn trả lời, móc điện thoại gọi cho Khổng Lượng.

 

Kết quả, tiếng chuông vang lên, ngay ở trong nhà vệ sinh.

 

24

 

chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi, lùi hai bước, tung một cước đạp tung cửa nhà vệ sinh.

 

Gần như cùng lúc đó, một cái bóng trắng toát từ trong nhà vệ sinh lao bổ .

 

lách sang bên cạnh tránh né, chỉ Khổng Lượng hét lên một tiếng "Á", ngã lăn đất.

 

"Có ma, ma!"

 

Khổng Lượng đến quần còn kéo xong, vùng vẫy đất nửa ngày vẫn dậy .

 

đưa tay túm nó xốc dậy, xoay đến cửa nhà vệ sinh.

 

Cái hố xí lớn, chỉ một chỗ , chỗ đó còn một vách ngăn riêng.

 

Bên ngoài vách ngăn đặt xô nước và chậu rửa mặt, trông vẻ là chỗ cho rửa tay.

 

Chỉ là ánh sáng tối, tiết kiệm đến mức chỉ một ô cửa sổ nhỏ tít cao, gần như chẳng lọt chút ánh sáng nào.

 

"Vừa nãy, nãy ngay chỗ , ."

 

Khổng Lượng hoảng hốt chỉ chỗ xô nước, nơi đó đối diện ngay với cánh cửa nhỏ của vách ngăn chỗ vệ sinh.

 

"Tao còn tưởng là cũng vệ sinh, bèn bảo đó ngoài đợi. Kết quả nó động đậy, tao liền c.h.ử.i nó hai câu. Sau đó, đó tao mở cửa bên trong nữa!"

 

"Làm gì ai? Đừng tự dọa ."

 

cho Khổng Lượng , nãy cánh cửa bên ngoài là do dùng chân đạp tung . Ngoại trừ nó, căn bản ai từ trong đó chạy cả.

 

Khổng Lượng thấy tiếp lời, đùng đùng nổi giận định tìm chủ quán tính sổ.

 

đợi chúng từ vườn rau , bên ngoài chẳng bóng nào.

 

Sau quầy thu ngân vẫn bày rượu t.h.u.ố.c, trong ngăn kéo vẫn tiền mặt, đang là giờ trưa, mà quán cơm lơ lửng bụi trần nhàn nhạt khắp nơi, tĩnh lặng đến mức thấy một tiếng .

 

Khổng Lượng lúc đầu còn to mồm gọi hai câu, đó dần dần nuốt hết những lời c.h.ử.i bới trong họng.

 

25

 

"Đi thôi, đừng lỡ việc!" dẫn Khổng Lượng khỏi quán cơm, xe của chúng .

 

Chiếc xe chậm rãi chạy xuyên qua thị trấn nhỏ bé , đường đến bộ cũng ít.

 

Thỉnh thoảng mới thấy vài già mái hiên nhà , ánh mắt cứ dõi theo chiếc xe của chúng di chuyển.

 

Đợi đến khi cuối cùng cũng lên đường lớn, Khổng Lượng mới như sống , bắt đầu ngứa mồm.

 

"Này, bảo thực sự gặp ma ?"

 

"Thật sự gặp cũng chẳng sợ, vía của ông đây giống với các , đến thầy bói còn chẳng dám xem cho ông."

 

 

 

 

 

 

Loading...