Rêu Xanh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:11:40
Lượt xem: 0
Rêu xanh bám rễ vô định mặt đất ẩm ướt chút ánh sáng.
--
Bên ngoài cửa sổ tiếng lá cây xào xạc rung động theo gió lọt . Trong phòng khách, chiếc ghế sofa bọc vải cũ kỹ, vài đang quây thành một vòng bao quanh Khấu Thanh ở giữa. Đó đều là những gương mặt quen: chị họ, họ, cô, dì, thậm chí cả ba cô cũng ở đó.
“Thanh Thanh , con đối với con quá mà, con lời chứ.”
“Làm thể quên ơn, con nhớ những điều con .”
“Đừng lúc nào cũng đối nghịch với con, ngoài con thì còn ai chiều chuộng con vô điều kiện như ?”
Vẻ mặt họ nhăn nhó, giọng điệu khuyên răn đầy ẩn ý.
“Lại bắt đầu .”
Khấu Thanh những lời đó phiền, định dậy khỏi ghế sofa thì bỗng nhiên cảm giác mất trọng lượng.
Tiếng lá cây xào xạc nhường chỗ cho tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ đó.
Tí tách…tí tách…
Cô ngẩng đầu lên, khung cảnh xung quanh biến thành một màu đen kịt, đến nỗi cô thể xác định bức tường xung quanh đó một gian vật chất . Đang lúc ngắm, một giọt chất lỏng rơi xuống ch.óp mũi cô. Cô cau mày ngửi thấy mùi rỉ sét khó chịu.
Giọng bình thường của những bỗng trở nên ch.ói tai. Những khuôn miệng ghé sát , môi răng há to một cách khoa trương và kỳ dị, nứt toác ở khóe miệng dần dần tiến đến gần cô.
Khấu Thanh tận mắt chứng kiến từng trong họ thò đầu , cổ kéo dài một cách quỷ dị, vặn vẹo. Trên khuôn mặt họ là biểu cảm giận dữ hận sắt thành thép, nghiến răng nghiến lợi cô.
Giọng của họ vỡ vụn thành những làn sóng điện kỳ quái, hỗn loạn đập đầu cô:
“Loạn luân, các đang l.o.ạ.n l.u.â.n!”
“Khấu Thủy, tao nuôi mày để mày l.o.ạ.n l.u.â.n! Mày rốt cuộc mày đang gì ?”
“Anh em l.o.ạ.n l.u.â.n, em l.o.ạ.n l.u.â.n.”
“Tạo nghiệt mà, tao sinh đứa con gái như , thà mày c.h.ế.t chìm còn hơn!”
“Không , .”
Khấu Thanh bắt đầu mất kiểm soát tinh thần, lắc đầu phủ nhận dồn ép lùi từng bước, liều mạng chạy về phía .
Hơi thở cô dồn dập, thể nhẹ bẫng.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đó khiến cô hoảng loạn lắc đầu.
Những âm thanh điểm dừng cứ vây quanh tai cô, thi chui .
Cô nhíu c.h.ặ.t mày, lắc đầu mạnh:
“Có gì đó đúng.”
“Là gì đúng, nhớ như thế .”
“Tại tin ?”
Từ bốn phương tám hướng, những câu đó ngừng lặp .
“Anh con.”
“Tốt với con.”
“Loạn luân.”
Những từ ngữ đó đau đớn thần kinh hoảng loạn của cô.
Cô gần như sụp đổ, theo bản năng đưa tay nắm lấy mái tóc đen trán, nhíu c.h.ặ.t mày kịch liệt cãi :
“Anh như các nghĩ, các đều lừa !”
Những lời ai thấy.
Những quen mà kỳ dị đó vẫn khăng khăng khuyên nhủ:
“Anh con đối với con …”
Không một ai tin cô, tất cả đều đang ép buộc cô.
Khấu Thanh hít thật sâu, lùi từng bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/reu-xanh/chuong-1.html.]
Đôi tay cô chạm một thứ cứng nhắc và lạnh lẽo phía .
Cô nhanh ch.óng , đó là cửa sổ.
Cô dồn góc tường, bức tường đen kịt, ô cửa sổ trắng tinh. Đôi tay cô bấu c.h.ặ.t khung cửa sổ nhựa màu trắng, mồ hôi lạnh ngừng tuôn .
Bên ngoài cửa sổ là khung cảnh quen thuộc: một nửa tấm rèm xanh dương kéo hết gió thổi phất phơ mắt cô. Cô thò đầu ngoài, bên là hàng cây long não xanh tươi, đám đông ồn ào. Ở sân thể d.ụ.c đổ nát bên cạnh, đang chơi bóng rổ giống hệt mỗi ngày đây.
Những âm thanh phía càng ngày càng gần.
Cô hít hít mũi chút , gần như nửa thò ngoài cửa sổ.
Gió từ ngoài cửa sổ thổi mái tóc trán cô bay lướt qua mắt. Tiếng la hét phía vẫn đang áp sát, cô gần như cảm nhận thở phả lưng .
Cô đầu đám đông điên loạn cuối, mím môi hít sâu một chút do dự nhảy từ cửa sổ xuống.
Khoảnh khắc đó dường như dài.
Cô ngừng rơi xuống thấy ô cửa sổ đó.
Những trong cửa sổ vẫn đang xuống nhưng nhảy theo, khuôn mặt họ càng lúc càng nhỏ dần dần trở nên mờ ảo.
Lần cô yên lòng, dang rộng hai tay trong lúc rơi mỉm nhắm mắt .
Cuối cùng cũng thoát khỏi.
Rơi xuống đất chắc sẽ nhanh thôi.
cảm giác chạm đất dự kiến đến.
Thay đó cô rơi một vòng ôm ấm áp. Một đôi bàn tay to lớn ôm lấy cánh tay cô, cánh tay rắn chắc đỡ lấy bắp chân, ôm cô một cách vững vàng và mềm mại.
Những ngón tay nhợt nhạt, khớp xương rõ ràng siết c.h.ặ.t cánh tay cô c.h.ặ.t đến nỗi cô cảm thấy đau. Cô nghi hoặc mở mắt .
Trong một màu xanh lục u tối, đàn ông mặt mặc một chiếc sơ mi trắng tinh tươm cổ áo trắng muốt, khuôn mặt đẽ đến mức kỳ dị.
Đôi mắt dịu dàng như một làn sương mù.
Đôi giày da của chìm trong vũng m.á.u dính đặc thể khuấy động.
Hắn bước thanh lịch những cành cây gãy rụng trong vũng m.á.u, như thể đang dẫm lên những chiếc lá khô nhẹ bẫng.
Ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm và nóng bỏng, khóa c.h.ặ.t cô trong lòng, giọng dịu dàng ghé sát tai cô.
Cảm giác lạnh lẽo trượt từ xương tai đến vành tai.
Mái tóc đen rủ xuống cổ cô như những sợi dây leo tiếng động, những ngón tay lạnh lẽo ấn gáy cô.
Khấu Thanh trợn tròn mắt, buộc ngửa đầu, theo bản năng nín thở, cả run rẩy kiểm soát.
Thần kinh căng thẳng đến mức cô thể phân biệt , thứ đang vuốt ve bên tai cô là ngón tay bờ môi .
Tiếp đó, cô thấy tiếng khẩy trầm thấp lạnh lẽo bên tai mang theo vô vàn sự dịu dàng cất lời:
“Tại em vẫn chạy thoát? Lại là vì những lời vẩn vơ của lũ vô dụng đó .”
“Haizz, thật sự khiến đau lòng.”
Hắn thở dài với một nụ ẩn ý.
“ cũng tìm thấy em , Thanh Thanh của .”
Vừa dứt lời, cô cảm thấy đau nhói ở cổ, đó là vết răng.
Trên mạch m.á.u và làn da mềm mại của cô,
Cảm giác đau đớn dữ dội khi c.ắ.n khiến rùng .
Trong khoảnh khắc đó, từ xương hàm đến cô đều bắt đầu run rẩy dữ dội kiểm soát, lông tơ dựng .
Cảm giác ấm áp lập tức trở nên lạnh lẽo.
Khung cảnh xung quanh một nữa trở bóng tối vô tận, môi cô run rẩy. Lòng cô chấn động như sóng thần, cái tên đó hiện lên trong mắt.
“Không , !”
“ !”
Khấu Thanh hét lên và bật dậy đột ngột, đầm đìa mồ hôi lạnh, tim đập quá nhanh, qua lớp áo ngủ cô vẫn cảm thấy tim đau nhói.
--
Hết chương 1