Rất Muốn Yêu Thêm Lần Nữa - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:04:20
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

 

Trước khi ngủ tối hôm đó, Hạ Đình đột nhiên một câu trẻ con: “Trời lạnh , để Triệu gia phá sản !”

gần ngủ mà vẫn bật , lưng qua loa: “Ừ ừ, ngủ .”

“Vợ ~” Anh ôm từ phía , cằm đặt hõm cổ . Nhẹ giọng hỏi: “Mai chúng đăng ký kết hôn ?”

“Không thì họ cứ là ch.ó l.i.ế.m…”

Lúc câu đó… Giọng Hạ Đình ủy khuất như ch.ó con.

tỉnh hẳn.

Hạ Đình… Nếu năm năm chia tay… Anh còn kết hôn ?

đột nhiên dám đối diện với , chỉ thể giả vờ ngủ.

Hạ Đình giả vờ, nhưng gì.

Chỉ khẽ thở dài, ôm c.h.ặ.t hơn.

“Vậy thôi… Anh tiếp tục l.i.ế.m . Anh tin sớm muộn cũng l.i.ế.m thành công.”

Nghe tự cổ vũ , tim đau đến .

10.

 

Hạ Đình vẫn dính như hình với bóng. Thậm chí còn việc tại nhà.

Nửa tháng nhịn hỏi: “Anh công ty phá sản ?”

Anh ghế giám đốc trong phòng việc. Nhướng mày ngạo nghễ: “Không .”

“Em tin năng lực của chồng em chứ.”

: …

11.

 

Khi Hạ Đình việc tại nhà gần một tháng. Một thương vụ mua bán, sáp nhập quốc tế lớn bước giai đoạn quan trọng.

Anh bắt buộc đích đến công ty ký hợp đồng.

Anh dẫn cùng. sợ Phó phu nhân phát hiện về Bắc Kinh, nên từ chối.

Phản ứng của mạnh, Hạ Đình cũng ép.

Trước khi cửa, nâng mặt lên, hỏi nghiêm túc: 

“Vợ . Khi về… Anh còn thấy em ?”

Nhìn Hạ Đình thiếu cảm giác an như … Mắt cay xè, cổ họng nghẹn .

trả lời.

Anh vẫn chờ.

Kiên quyết đáp án.

“…Có.” Một lúc cúi mắt nhỏ.

“Được.”

“Anh tin em.” Anh hôn trán .

Ôm thật lâu, mới lên xe rời .

trong sân chiếc xe của khuất dần.

Khi hồn… mặt đầy nước mắt.

Sợ Hạ Đình , lau nước mắt. Nhanh ch.óng lên lầu thu dọn đồ.

Để dễ chạy… mang vali khi về nước, chỉ định mang giấy tờ.

khi mở chiếc túi giấu trong tủ… ngây .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Giấy tờ của ?!

lục túi ba .

Không .

Lục cả phòng, vẫn thấy. tối qua khi ngủ kiểm tra rõ ràng.

Trong chớp mắt nhận , Hạ Đình lấy chúng.

Không kịp nghĩ nhiều, cầm điện thoại chạy xuống lầu.

Giấy tờ thể , quan trọng nhất là rời khỏi đây . khi mở cửa… thấy một ngờ tới.

Phó phu nhân.

Bà vẫn cao quý, sang trọng như năm xưa.

Ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt.

: “Cô Thời, chúng chuyện.”

12.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/rat-muon-yeu-them-lan-nua/phan-4.html.]

Một giờ , máy bay riêng của Phó phu nhân.

 

Bay sang Anh.

Ở độ cao mười nghìn mét, còn thấy Bắc Kinh nữa.

tựa ghế, nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi.

Lần … Có lẽ sẽ nữa.

Xin nhé Hạ Đình.

thất hứa .

13.

 

về căn nhà đây ở Anh. Sau khi mở cửa… thậm chí còn sức bật đèn.

Mò mẫm phòng ngã xuống giường ngủ.

Giấc ngủ đó nửa tỉnh nửa mê.

Ác mộng liên tục.

Trong mơ… Toàn là Hạ Đình.

Có cảnh năm năm chia tay, nếu gặp sẽ g.i.ế.c , nhưng ngay đó quỳ xuống xin .

Có cảnh tự rạch cổ tay trong phòng việc.

Có cảnh họp lớp, thẳng thắn thừa nhận là l.i.ế.m cẩu.

Cuối cùng… Là lúc khi hỏi : “Anh về… còn thấy em ?”

Những hình ảnh đó đan , như một tấm lưới khổng lồ. Bao trùm lấy , khiến thở nổi.

chìm trong ác mộng như , giống hệt năm năm qua.

Cho đến khi chuông cửa vang lên, đ.á.n.h thức.

Lúc tỉnh dậy, vẫn mơ hồ phân biệt thật.

Mắt đến sưng đỏ, đầu nặng trĩu, cả như đổ chì.

ngây giường một lúc, mới dậy mở cửa.

Có lẽ vì đầu óc mơ màng, xem ngoài cửa là ai, cứ thế mở cửa.

Khoảnh khắc cửa mở … Đầu trống rỗng. 

Bởi vì ngoài… Là Hạ Đình. 

Anh vẫn mặc bộ vest lúc rời , nhưng giờ nhăn nhúm. Tóc vuốt ngược cũng rối bời, như thể mấy ngày ngủ. Đôi mắt đào hoa xinh đỏ ngầu, quầng thâm nhàn nhạt mắt. Cả còn vẻ cao quý lạnh lùng thường ngày, trông chật vật.

Nhìn thấy bình an… thở phào một , chằm chằm .

Mắt đỏ lên, nghiến răng :

“Thời Dương. Em đúng là kẻ dối.”

Nước mắt dồn nén, lập tức rơi ào ào.

“Khóc cũng vô dụng. Lần dễ tha cho em …”

Thấy , giọng mềm . vẫn cố cứng, chỉ là câu còn dứt… Đã dừng .

Bởi vì lao ôm .

Ôm thật c.h.ặ.t.

Rồi bật lớn.

“Được … Đừng nữa. Anh chỉ dọa em thôi.”

“Không thật sự bắt nạt em .”

Hạ Đình nhẹ giọng dỗ dành. càng dỗ… càng dữ hơn.

Cuối cùng đến kiềm hô hấp.

Năm phút , tháo túi nhựa đang chụp mặt xuống.

Hít mũi, chút hổ.

“Bây giờ chột ?” Hạ Đình tức giận bóp má , nghiến răng : “Thời Dương. Anh nên buộc em thắt lưng, cũng mang theo. Không thì chỉ cần lơ là một chút… Em chạy mất.”

cúi đầu, dám cãi.

lúc đó… Chuông cửa vang lên.

Để phá bầu khí hổ, chủ động mở cửa. mở, một đàn ông tóc vàng mắt xanh, gương mặt sâu nét phương Tây lập tức ôm chầm lấy .

“Hi, Dương! Cuối cùng em cũng về ! Anh nhớ em c.h.ế.t mất!”

còn kịp phản ứng, phía vang lên tiếng Hạ Đình bùng nổ: “THỜI DƯƠNG!!!”

14.

Hai phút , cuối cùng cũng tiễn George lắm lời . Vừa đầu thấy Hạ Đình đó với vẻ mặt như suy nghĩ nghiêm túc.

Anh khoanh tay n.g.ự.c, mặt nghiêm nghị : “Anh vợ bé, đây là giới hạn cuối cùng của .”

: ?

Anh đang cái gì ?

Loading...