Quy Tắc Quái Đàm Ngày Tết - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-25 11:30:32
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàn hồn , vội vã lăn khỏi ghế sofa. Ngay lập tức, thấy đang bàn vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả trong đĩa. Bà giơ d.a.o lên, gào thét lao về phía ông nội. Ông nội cũng vơ lấy chai bia đất, đập mạnh tường, đáy chai vỡ tan, ông giơ mảnh thủy tinh sắc nhọn định đ.â.m .

Chứng kiến cảnh tượng mắt, định bỏ chạy thì giây tiếp theo một bàn tay tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay, ấn mạnh xuống ghế sofa. Trên tay bố chẳng từ lúc nào lăm lăm con d.a.o phay, bổ thẳng xuống đầu .

“Á!” hét lên, dùng hết sức bình sinh c.ắ.n mạnh đầu lưỡi. Máu tươi tràn ngập trong miệng, phun thẳng mặt bố.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, ông ôm mặt thụp xuống, rên rỉ. Cách đó xa, d.a.o của cắm phập vai ông nội, còn vỏ chai rượu trong tay ông nội cũng găm sâu đùi bà. bật dậy, lao vụt trong phòng.

 

4.

 

Khóa trái cửa , thở dốc hai thì thấy tiếng đập cửa rầm rầm. Tiếng “rầm rầm rầm” vang lên, cánh cửa gỗ rung lên bần bật mắt . Thấy cánh cửa sắp sập đến nơi, run rẩy lùi .

 

Phải đây? Họ bây giờ chẳng khác nào những cỗ máy g.i.ế.c . Nếu bắt , chắc chắn còn đường sống!

 

Đảo mắt một vòng, chợt nảy ý nghĩ: Tắt Gala xuân! giờ đang nhốt trong phòng ngủ. Chợt nhớ điều gì, lao đến đầu giường, lôi từ ngăn cùng của tủ đầu giường một chiếc tua-vít. Đây là cái mua mấy năm , cán cầm bằng gỗ.

 

Cầm tua-vít tay, lao đến ổ cắm điện, chút do dự chọc thẳng . Kèm theo tiếng điện chập “xẹt xẹt”, mắt tối sầm . Tiếng đập cửa bên ngoài cuối cùng cũng im bặt.

 

Tiếng pháo nổ ngoài cửa sổ vẫn vang rền, đêm Giao thừa vốn dĩ đoàn viên sum họp, bệt đất trong bóng tối bao trùm, mồ hôi lạnh toát đầy đầu. Trong màn đêm đen kịt, chậm chạp leo lên giường. Chẳng lúc nào.

 

Tỉnh , ngoài cửa sổ vẫn tối đen, tiếng “cách, cách, cách” vang lên liên hồi dứt. Nhìn đồng hồ, mười hai giờ rưỡi đêm. nhớ tin nhắn : “Sau mười hai giờ đêm, nếu thấy tiếng “cách cách” thì đừng sợ, đó là đang c.h.ặ.t sườn.”

 

Xem chỉ cần theo quy tắc, mặc kệ nó thì sẽ . Thở phào một , trở định ngủ tiếp. Chưa bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên.

 

bật dậy giữa đêm, cảnh giác chằm chằm cánh cửa, tim nhảy lên tận họng. Ngay đó, bên ngoài vang lên tiếng ho khù khụ già nua. “Cháu gái, mở cửa , ông chuyện .”

 

Giọng tang thương của ông nội hòa lẫn với tiếng c.h.ặ.t sườn, trong đêm khuya thanh vắng như tiếng gọi hồn đoạt mạng đầy quỷ dị. Ban ngày tuy vi phạm quy tắc bốn nhưng ông chẳng phản ứng gì, cứ tưởng quy tắc đó là giả. Nào ngờ , ông tìm tới tận cửa lúc nửa đêm thế .

 

Tiếng gõ cửa vẫn vang lên, giọng già nua cứ lặp lặp tên . co rúm ở chân giường, bịt c.h.ặ.t miệng dám phát tiếng động. Phải một lúc lâu , tiếng gõ cửa mới dừng .

 

thở hắt , định chui chăn thì khoảnh khắc đầu , cả đông cứng tại chỗ. Chỉ thấy bên ngoài cửa sổ kính phòng ngủ, lúc đang một bóng đó. Tấm lưng còng xuống, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn trắng bệch dán c.h.ặ.t lên mặt kính.

 

Ánh sáng đỏ quạch từ chiếc đèn l.ồ.ng treo mái hiên hắt lên khuôn mặt trắng bệch , ánh mắt ông đang chòng chọc. Rồi ông chậm rãi nhếch miệng, nở nụ quỷ dị đó. Chẳng hiểu , hàm răng giả vốn dĩ bình thường bỗng chốc trở nên nhọn hoắt, nụ càng lúc càng rộng, khóe miệng toác đến tận mang tai vẫn tiếp tục mở rộng, chiếm hết cả nửa khuôn mặt.

 

Một cái lưỡi màu tím bầm đột ngột thè , dài thòng lọng rủ xuống tận n.g.ự.c.

 

Cứ như , ông vẫn chán mà gọi tên liên hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-tac-quai-dam-ngay-tet/chuong-3.html.]

 

Cuối cùng, tính khí ông càng lúc càng trở nên hung bạo, điên cuồng đập phá cửa sổ.

 

“Á!”

 

hét lên thất thanh, lùi co rúm ở góc giường.

 

5.

 

Cửa kính ông đ.ấ.m rung lên bần bật, dường như chỉ giây tiếp theo sẽ vỡ tan tành từng mảnh.

 

trân trân cái thứ quỷ quỷ ngoài cửa sổ , mồ hôi lạnh túa khắp .

 

Đang lúc cùng đường tuyệt vọng, bên tai bỗng vang lên một tiếng hát.

 

sững , cứ tưởng nhầm nhưng âm thanh đó ngày càng rõ ràng hơn.

 

Rõ ràng và quen thuộc đến lạ.

 

Ngoài cửa sổ, động tác đập cửa của con quái vật dần dừng , chớp mắt một cái biến mất thấy tăm .

 

hít một thật sâu, vẫn còn hồn định cửa sổ kéo rèm .

 

Vừa dậy, thấy ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng khác.

 

Bóng dáng đó thấp hơn nhiều, lưng vẫn còng xuống.

 

rõ mặt bà nhưng cảm giác vô cùng thuộc.

 

Tiếng ngân nga dừng , rõ mồn một giọng già nua đang gọi tên .

 

“Lâm Kiều... Lâm Kiều...”

 

Không còn là cái tên “cháu gái” “nhóc con” nữa.

 

Cũng ngay khoảnh khắc giọng vang lên, cuối cùng cũng nhận , đó là bà nội qua đời của .

 

Trong ký ức, bà là một giáo viên tiểu học, chuyện lúc nào cũng nghiêm nghị, mặt mày cau . Người bà mất nhiều năm , giờ đây đang bên cửa sổ phòng , gọi tên hết đến khác.

----

 

Loading...