Quý Nữ Phản Kích - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:22:39
Lượt xem: 208

1

 

Cơ thể yếu ớt cùng những lời ghê tởm bên tai khiến nhận trọng sinh.

"Con ngoan, con cứ yên tâm, cho dù hôn sự của con và các cô nương khác trong tộc đều khó tìm, cũng sẽ gả con cho tên thư sinh đó."

 

Kế mẫu Chu thị vẻ mặt đầy quan tâm, giọng điệu quả quyết.

Ta kìm run rẩy khắp , nếu trải qua cảnh t.h.ả.m khốc kiếp , e rằng vẫn sẽ màn kịch của bọn họ lừ/a g/ạt.

 

Bọn họ giả vờ cha hiền thảo, khiến đành lòng để họ khó xử, cam tâm tình nguyện lấy gã thư sinh. Từ Phu nhân Thế t.ử cao quý tả xiết trở thành dân thường ai cũng thể b/ắt n/ạt, chút sức phản kháng nào.

 

Một cái bẫy rõ ràng như , sống một đời mới thấu.

Ta c/ắn ch/ặt môi , nhưng mồ hôi lạnh trán vẫn chảy dọc xuống má.

 

Trần Ngọc Vinh như thấy thứ gì bẩn thỉu lùi mấy bước kiểm soát, Chu thị kéo tay áo mới phản ứng . Hắn đè giọng quát Chu thị: "Sao còn đắp chăn cho con gái?"

Chu thị đưa tay lau nước mắt, mới bước vài bước đến bên giường .

 

Ta một tay đẩy Chu thị : "Không cần, về nhà nửa canh giờ , cũng thấy nửa vị đại phu nào đến chữa trị cho , lẽ nào Mẫu là thần y, chỉ đắp chăn cho là b/ệnh sẽ khỏi ?"

Nụ của Trần Ngọc Vinh cứng mặt, Chu thị cũng với vẻ mặt đau khổ.

 

Ta rảnh xem họ diễn kịch, thổi một tiếng sáo, lập tức một xuất hiện chắn mặt . editor: bemeobosua. Người đó là Bạch Triệt, võ công cao cường trung thành, là ám vệ chọn cho , cũng là duy nhất sẽ ph/ản b/ội .

Thấy , mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng Chu thị.

 

"Ta rơi xuống nước, ngươi điều tra sự thật, cũng tìm đại phu chữa trị cho , giờ giả nhân giả nghĩa đến thăm , còn tự ý quyết định hôn sự của , ai cho ngươi cái gan đó?"

 

"Một phòng nâng lên chính thất, ngày thường nể mặt phụ nên gọi ngươi một tiếng Mẫu , ngươi liền quên phận của ?"

Ta chằm chằm Chu thị, mỗi một chữ, mặt nàng trắng thêm một phần, ánh mắt hậ/n th/ù cũng tăng thêm một phần.

 

Lời dứt, vẻ h/ận th/ù biến mất, đó là một nỗi bi thương lan tỏa trong khí.

"Uyển Thanh, ... dám can thiệp hôn sự của con, ... chỉ là..."

 

Chu thị như chịu đựng nỗi o/an ức lớn lao, lóc lê hoa đái vũ, ngả phụ .

"Trần Uyển Thanh! Ngươi..."

Trần Ngọc Vinh đau lòng vô cùng, định mở lời thì c/ắt ngang.

 

"Còn Phụ , là Lễ Bộ Thượng Thư, để kế thất hà khắc đích nữ của nguyên phối? Chuyện mà truyền ngoài, thể diện và danh dự của đều mất sạch."

Ta chớp mắt Trần Ngọc Vinh, thấy đỡ Chu thị xuống ghế, chắn tầm mắt , mới dịu giọng cầu xin .

 

"Uyển Thanh, mẫu con nàng cũng vì quá lo lắng nên hồ đồ , đại phu sẽ đến ngay, con đừng chấp nhặt với nàng nữa."

Mục đích hôm nay đạt , bọn họ quyết trở mặt với .

 

Ta khẩy một tiếng: "Mẫu ? Ta nào mẫu , mẫu mất lâu !"

Trần Ngọc Vinh nhờ khuôn mặt tuấn tú và lời hứa một đời một kiếp mà cưới , dựa sự giúp đỡ của ngoại tổ phụ mà từ một gã nghèo kiết x/ác trở thành Nhị phẩm Đại quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-nu-phan-kich/chuong-1.html.]

 

Năm năm tuổi, qua đời vì b/ệnh, Trần Ngọc Vinh giữ tang ba năm, đủ vẻ. Khiến ngoài khi cưới vợ nạp vẫn khen tình nghĩa.

Ta bảo vệ quá , tưởng rằng lòng đều thiện, Chu thị dù chỉ là giả vờ với , cũng đáp bằng sự chân thành, còn lời nàng răm rắp.

 

Ngay cả nàng lấy cớ nam nữ bất đồng mà cho Bạch Triệt bảo vệ s/át , cũng đồng ý.

Không ngờ quyết định , khiến c/hết thây, cũng hại Bạch Triệt và các hộ vệ khác Trần Ngọc Vinh và Chu thị h/ãm h/ại đến ch/ết.

 

Sự phẫn nộ tích tụ trong lòng dâng trào, lạnh giọng :

"Bạch Triệt, truyền tin ngoài, rằng Đại nhân Lễ Bộ Thượng Thư Trần Ngọc Vinh dung túng kế thất hà khắc đích nữ nguyên phối."

 

"Không, khoan , thế vẫn đủ, nếu đổi thành Đại nhân Trần dung túng kế thất phu nhân bày mưu h/ãm h/ại đích nữ nguyên phối rơi xuống nước, để con gái ruột thế hôn sự của con gái nguyên phối sẽ hấp dẫn hơn ?"

 

Sự thật tr/ần tr/ụi tùy tiệ/n , Trần Ngọc Vinh và Chu thị hoảng loạn. Bọn họ hề nghi ngờ khả năng của Bạch Triệt, chút bản lĩnh nào thì để ở bên .

Lời dứt, hai thị vệ truyền âm của Bạch Triệt lĩnh mệnh mà đến.

 

Chu thị nhảy dựng lên khỏi ghế, đưa tay ngăn cản thị vệ sắp rời .

"Nói b/ậy gì đấy, con bé , con rơi xuống nước chỉ là một t/ai n/ạn..."

Ta nhíu mày, "Ồn ào."

 

Bạch Triệt lập tức lệnh cho thị vệ t/rói nàng , c/ởi giày và tất dài thượt h/ôi th/ối của Trần Ngọc Vinh nhét miệng Chu thị.

Trần Ngọc Vinh té ngã xuống đất đầy chật vật, mồ hôi lạnh rịn trán.

 

"Uyển Thanh, cha hồ đồ , Chu thị vốn phá lệ nâng lên chính thất nhờ công chăm sóc con, nay nàng việc bất lợi, cứ để nàng cấm túc ba tháng ?"

Ta , liếc mắt hiệu cho Bạch Triệt, Trần Ngọc Vinh sợ hãi, run rẩy tăng thêm điều kiện.

 

"Không , đủ, lẽ đ/oạt quyền quản gia, c/ấm túc nửa năm!"

Ta hài lòng gật đầu: "Cứ theo ý Phụ ."

Họ thở phào nhẹ nhõm, mở lời: "Trong các di nương của Phụ , chỉ Lý thị là đắc lực nhất, nửa năm cứ để nàng tạm thời quản lý trung quỹ ."

 

Bấy nhiêu năm, tất cả trong hậu viện đều sống tay Chu thị, nàng nâng lên chính thất, đắc tội ít . Lý di nương phụ sủng ái, Chu thị ngày thường ít ức h/iếp nàng .

Tường đổ xô, hai tích o/án sâu nhất, nửa năm đủ để Chu thị nếm mùi đau khổ.

 

Nhìn Chu thị đang li/ệt đất như ch/ó c/hết, nhíu mày, "Thật là thể đưa ngoài, cũng chỉ Phụ coi nàng là bảo bối."

Ta để ý đến khuôn mặt đỏ bừng xen lẫn tái mét của Trần Ngọc Vinh, tiếp tục công kích:

 

"Phụ , dựa sự che chở của ngoại tổ phụ bao nhiêu năm mới leo lên vị trí Lễ Bộ Thượng Thư, năng lực thật đáng lo ngại, chuyện rơi xuống nước nếu dựa nghĩ cách, còn đợi đến bao giờ."

"Con nghĩ cách , thể giữ danh tiếng Trần gia, mất hôn sự với Trấn Quốc Công, chuyện đừng nhúng tay nữa."

 

Trần Ngọc Vinh dựa sự phò trợ của ngoại tổ phụ mới ngày hôm nay, đó là vảy n/gược trong lòng , ai phép nhắc đến. Nay công khai chỉ , mặt đỏ bừng, tay run. Kế sách hạ sách là để gả cho thư sinh, để Trần Uyển Ninh gả cũng ng/hẹn trong cổ họng, còn cơ hội .

 

Trần Ngọc Vinh tức giận công tâm, trợn mắt ngất .

là một lão p/hế v/ật, quả là trời sinh một cặp với đàn bà đ/ộc ác Chu thị.

 

Loading...