QUÝ HƠN VÀNG - 1
Cập nhật lúc: 2025-08-27 06:55:22
Lượt xem: 195
1
A phụ để cùng đại tỷ gả sang Kỷ gia.
Đại công tử phong nhã, nhị công tử cởi mở.
Ta và đại tỷ cùng cũng coi như thể chăm sóc lẫn .
Ta lắc đầu:
“Ta còn một việc quan trọng .”
“Ta tìm Vệ Chiêu, nếu chậm trễ sẽ c.h.ế.t.”
A phụ khi tỉnh bệnh thì cứ lẩm bẩm những điều kỳ quặc, cũng ép, chỉ bảo nhị công tử cởi mở đến mấy cũng sẽ cưới một kẻ điên.
Lúc thu dọn xong túi nhỏ, chuẩn .
Đại tỷ ngủ ngay bên ngoài , ánh trăng lạnh, gương mặt nàng đến nao lòng.
Ta vốn định từ biệt, nhưng lúc lén xuống giường vẫn thấy nàng :
“Nếu Ngọc Châu, thì men theo con đường nhỏ về phía tây, ở Minh Nguyệt Loan một chiếc thuyền nhỏ.”
Thật thích vị tỷ tỷ lâu .
Từ khi sinh , nàng ăn nhiều hơn , sức lực hơn , lúc nào cũng đè mà đánh.
ngay khoảnh khắc chia tay , chợt nhớ , kiếp cộng thêm kiếp , chúng lâu chuyện, về cũng sẽ xa cách lâu dài.
Không còn cơ hội gặp .
Ta đầu định gì đó với nàng, thì thấy Nhậm Tiều Tiều trùm chăn kín đầu.
Quả nhiên ở Minh Nguyệt Loan một chiếc thuyền nhỏ.
Ta vẫn đang nghĩ nhanh chóng đến Ngọc Châu.
Lần sống thật chẳng đúng thời điểm Vệ Chiêu kết tội.
Người thường nhắc tới Vệ Chiêu, thường là tiểu tướng quân phong thần tuấn lãng nhất năm : lông trắng giương cung, thúc ngựa như gió, phá liền ba thành địch.
Vệ Chiêu là vị tướng quân mang cốt cách thư sinh.
Thiên hạ ai cũng , lúc hiểu đó là ý gì, chỉ nghĩ là đang khen .
Sau mới chậm rãi nhận , từ câu đó trở , đều ngầm hiểu tiếp theo c.h.ế.t chính là Vệ Chiêu.
Kiếp , gặp khi kết tội, cửu tử nhất sinh mà trốn .
Vệ gia tru di tộc, tiểu tướng quân Vệ Chiêu giải chiếu ngục chịu hình, cuối cùng quăng bãi tha ma.
Khi đó chỉ còn thoi thóp một , trong chiếu ngục chắc chắn khiến sống nổi, huống hồ tàn dư Vệ gia c.h.ế.t sạch, chẳng ai chịu bỏ bạc cứu một tội thần.
Không ai ngờ Vệ Chiêu cố chống đỡ sống sót.
Một tàn, xương bàn tay vỡ vụn, mùi m.á.u tanh dẫn lũ chó hoang tới, hai cánh tay cắn mất mấy mảng thịt.
Ta tìm thấy Vệ Chiêu khi trông thấy vài con ch.ó hoang đang rình mò từng bước.
Mưa dứt, mùi xác c.h.ế.t thối rữa ở bãi tha ma trộn với mùi tanh của bùn đất khiến buồn nôn.
Ta một tay cầm đuốc, một tay xách rìu, xua lũ chó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-hon-vang/1.html.]
Sau đó mới cúi xuống Vệ Chiêu.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Kiếp , đầu gặp , gương mặt thanh tú như lúc .
Có lẽ vì nửa đời đầu của Vệ Chiêu quá thuận buồm xuôi gió, khổ nạn đều dồn cả nửa đời , khiến ướt đẫm trong cơn mưa triền miên, cũng thoát, trốn cũng chẳng kịp.
Người tuyệt nhiên nhắc đến nửa đời đầu vì dân mà nhọc lòng, vó ngựa áo bào bay.
Cũng nhắc đến việc oan khuất nhục nhã, gần như mất mạng.
Nhắc đến Vệ Chiêu, chỉ còn bạo ngược vô độ, thủ đoạn bất chấp và g.i.ế.t như ngóe.
Bởi , đầu thấy , là Vệ hầu bạo ngược vô độ.
Khắp thiên hạ đều lấy mạng , nhưng ép nở nụ vì quyền thế.
Mọi nơi đều mượn thế của và lúc lùng bắt, đưa đến dâng cho Vệ Chiêu.
Những mỹ nhân khác đều trả về nguyên chỗ cũ.
Còn tới muộn hơn, khi bước đại điện thì trong đó chỉ còn một Vệ Chiêu.
Chàng ghế gỗ trầm hương, tóc xõa nửa, ánh mắt đang rơi .
“Gọi là gì?”
Ta quỳ mặt :
“Nhậm Liễu Liễu.”
“Liễu Liễu.”
Giọng Vệ Chiêu trầm, lúc mới đưa mắt .
“Ngươi đói ?”
Ta quả thật đói.
Dù cũng là ngàn dặm xa xôi đưa đến Ngọc Châu, đường thủy đường bộ mệt mỏi, đói buồn ngủ.
“Liễu Liễu, ngươi chắc là từ nơi xa tới.”
Vệ Chiêu đỡ dậy, khẽ dừng một chút, để tóc xõa xuống che nửa gương mặt.
Chàng khẽ :
“Ngươi đói ? Ta cho chuẩn đồ ăn cho ngươi.”
2
Sau khi đưa Vệ Chiêu về, một tuần mới tỉnh .
Trên đường lớn ngõ nhỏ Ngọc Châu chẳng còn ai bàn tán chuyện Vệ tiểu tướng quân nữa, ở một nơi phồn hoa như thế , mỗi ngày những chuyện mới để .
Ta cảm ơn bà lão hàng xóm mang bánh nướng đến, cầm đồ về bên trong động tĩnh.
Khi chạy , Vệ Chiêu hình như đang gắng sức xuống giường.
Đôi mắt đen thẫm của , đầy cảnh giác:
“Ngươi là ai?”
Động tác xuống giường quá nhanh, chạm vết thương mới băng bó ở tay , đau đến mức theo bản năng cau mày.