Quỷ Gà - Chương 6 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:31:27
Lượt xem: 1,034
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một luồng khí lạnh ập thẳng mặt.
Ông nội là đầu tiên quăng sợi dây mực trong tay ngoài.
Ngay đó, ngoài cửa vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m khiến da đầu tê dại.
Ông nội hét lớn: “Dũng Tử, hắt cửa!”
nhấc chậu nhỏ, nhằm về phía cửa mà dội mạnh.
Chỗ mực rơi xuống dần hiện một cái bóng mờ mờ, dáng nhưng đầu gà.
Toàn bốc lên khí đen, xì xì kêu vang.
“Dũng Tử, bôi m.á.u của cháu lên d.a.o phay của ông!”
Tim thắt . Tuy sợ đau, nhưng thấy cái bóng mờ đang lao về phía bà , cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, nắm lấy lưỡi d.a.o rạch mạnh một đường.
Ông nội cầm d.a.o phay, sải bước lao thẳng về phía cái bóng.
Quỷ gà thấy thì đầu bỏ chạy, nhưng vì hắt mực nên động tác chậm hẳn.
Ông nội nhảy vọt lên, d.a.o phay xé gió, bổ thẳng xuống quỷ gà.
Cái bóng phát một tiếng thét ngắn ngủi, từ từ hóa thành một làn khói đen, tan biến giữa trung.
15
Ông nội thở hổn hển từng , d.a.o phay trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Sắc mặt ông nội trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh.
chạy tới đỡ ông, phát hiện tay ông run ngừng.
“Ông ơi, ông chứ?”
Ông nội một lúc lâu mới lên tiếng:
“Không … cuối cùng cũng đ.á.n.h tan hồn của nó .”
Bà nội lau mồ hôi cho ông, hỏi: “Ông , thật sự kết thúc chứ?”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ông nội gật đầu, quầng mắt thâm đen, ánh mắt đầy mệt mỏi: “Kết thúc …”
Sáng sớm hôm , trưởng thôn và mấy hôm qua đến giúp lượt tới.
Nhìn cảnh trong sân, ai nấy đều giật .
Trưởng thôn hỏi ông nội: “Lại là con quỷ gà gây ? Chẳng ông xử lý nó ?”
Ông nội dậy, miễn cưỡng : “Đã giải quyết triệt để . Làm chê , tiệc hôm nay vẫn bày, cứ ăn cứ uống, đừng để chuyện ảnh hưởng tâm trạng.”
Mọi cũng hỏi thêm, cùng dọn dẹp sân, dựng rạp, bày bàn ghế.
Chẳng mấy chốc, sân nhà náo nhiệt, mùi rượu và mùi thức ăn quyện .
Mọi uống say sưa, kể chuyện hôm qua đ.á.n.h quỷ gà, bàn bạc chuyện lo hậu sự cho Trương Quý.
Không ai để ý ông nội ăn mấy miếng rời bàn, sắc mặt luôn .
lo cho ông, liền hỏi: “Ông, ông khỏe ?”
Ông nội xoa đầu , an ủi: “Ông , chỉ là mệt. Dũng Tử, nhớ kỹ, gặp chuyện kiểu , tránh thì tránh, đừng giống ông, suốt ngày thích lo chuyện bao đồng.”
gật đầu nửa hiểu nửa , rõ vì ông đột nhiên .
Cuộc sống dần trở yên bình. sức khỏe của ông nội thì ngày một sa sút.
Trước ông thể dễ dàng vác nửa con heo, giờ ngay cả cầm d.a.o phay cũng thấy nặng, sắc mặt cũng luôn kém.
Bà là vì ông sát nghiệp quá nặng, phản phệ.
luôn cảm thấy chuyện liên quan đến đêm c.h.é.m quỷ gà hôm đó.
Dường như trong khoảnh khắc , ông hao hết tinh khí thần.
Cứ thế mười năm trôi qua.
Ngày điểm thi đại học, ông nội qua khỏi.
Ông bảo bà nội gọi đến bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt đầy luyến tiếc nhưng giọng vô cùng cứng rắn:
“Dũng Tử, xuống miền Nam học đại học, càng xa càng . Tốt nghiệp thì ở đó tìm việc, đừng về nữa, vĩnh viễn đừng về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-ga/chuong-6-het.html.]
sững , khó hiểu hỏi: “Ông, vì ? Đây là nhà , con thể về?”
“Nghe lời ông. Cháu , mới thể bình an.”
Mũi cay xè, gật đầu: “Ông, cháu lời ông.”
Ông nội lúc mới thở phào, mặt lộ một nụ , chậm rãi nhắm mắt .
Sau khi nghiệp đại học, tìm một công việc ở miền Nam.
chẳng bản lĩnh gì hơn , cuộc sống mơ mơ hồ hồ, cuối cùng vì miếng cơm manh áo đành thu dọn hành lý trở về quê.
thất hứa với ông nội.
thật sự còn cách nào khác.
Sau khi về, kế thừa y bát của ông, còn bái sư học nghề, thỉnh thoảng giúp xử lý mấy chuyện sạch sẽ.
Ngày thường thì núi gõ mõ canh đêm, kiếm chút tiền sinh sống.
Chỉ là đôi khi giường, nhớ đến con quỷ gà năm đó, nhớ đến lời dặn dò lúc lâm chung của ông.
luôn cảm thấy, chuyện lẽ vẫn thật sự kết thúc.
bao nhiêu năm trôi qua, cũng xảy chuyện quái dị nào nữa.
Có lẽ… thật sự là nghĩ nhiều .
16 – NGOẠI TRUYỆN
Hôm đó, như thường lệ gõ mõ canh đêm trong núi.
Một kiểm lâm vì tránh mưa nên chui căn chòi của , kể chuyện.
“Anh ơi, chuyện kể huyền bí quá, thật sự quỷ gà ?”
nhóm lò hâm rượu, gật đầu.
Thời tiết trong núi sâu đổi nhanh.
Ban ngày còn nắng, tối đến đổ mưa.
rót một chén rượu đưa cho kiểm lâm.
Anh nhận, dường như vẫn đang chìm trong dư âm của câu chuyện.
“Sao quỷ gà gõ cửa là gõ bằng tay rủ xuống?”
thu ánh mắt đang đặt .
Cánh tay đang giơ lơ lửng khẽ động, chiếc chén sứ nghiêng , rượu đổ xuống đất vẽ thành một nửa vòng cung.
“Bởi vì nó đội phần của con , dùng sức ở cánh tay, nên chỉ thể dùng mà húc cửa.”
Có lẽ trong giọng cố tình che giấu cảm xúc, hẳn , tiên gọi một tiếng:
“Anh.”
Rồi tiếp: “Vậy xem, tay nhấc lên ?”
Từ lúc bước cửa, hai cánh tay của vẫn luôn buông thõng.
Ánh mắt chậm rãi hạ xuống.
Gió lớn nổi lên, bên ngoài sấm chớp đì đùng, mưa càng lúc càng to.
Cửa sổ một luồng âm phong thổi bật , bóng đèn điện lép bép mấy tiếng tắt hẳn.
Nửa của dần dần vặn vẹo, mơ hồ như sắp rơi hẳn xuống đất.
Anh từng bước tiến về phía , giọng bắt đầu biến đổi:
“Bao nhiêu năm , cuối cùng cũng đợi đến lúc ông nội mày c.h.ế.t. Mày tao tìm vất vả quá đấy.”
Một tia sét hình nhánh cây x.é to.ạc bầu trời, trong chớp mắt chiếu sáng căn chòi.
Dưới chiếc áo mưa của kiểm lâm, lộ một đôi chân gà màu đen pha đỏ.
vẫn yên, hề động đậy.
“Phải , bao nhiêu năm nay… mày cũng tao tìm mệt quá.”
(HẾT)