Quấn Quýt Không Rời - Phần 7

Cập nhật lúc: 2026-04-18 20:48:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

giơ tay dấu OK, xoay vô lăng rời khỏi quán bar.

Trì Vũ ngả ghế phụ, nhắm mắt, đang lẩm bẩm gì.

Đèn đỏ bật lên, xe dừng vạch sang đường.

liếc sang Trì Vũ. Trên ngón áp út tay trái của … vết sẹo do c.ắ.n khi còn nhỏ, nhàn nhạt hiện lên màu trắng.

Không kỹ thì thấy. kiểu vết sẹo , chỉ trong cuộc mới hiểu… nó vĩnh viễn thể xóa trong lòng.

“Tay vết sẹo đó… từng nghĩ đeo cái gì che ?”

chỉ ngón tay : “Nhìn đấy.”

Ánh mắt Trì Vũ thoáng tỉnh táo trong một giây, kinh ngạc giơ tay lên.

“Xấu ? quen .”

móc từ túi một thứ, hai lời, đeo thẳng lên ngón tay .

“Được , thế là che .”

Anh cúi đầu . Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn bạc trơn.

Anh xoay nhẹ, đó khắc hai chữ cái tiếng Anh: C & Y.

“Không ngại chứ?” giải thích: “Có thể là C của Trì Vũ.”

“Đương nhiên…” 

nhấn ga, chiếc xe lao v.út qua màn mưa như mũi tên rời cung.

“… cũng thể là Y của Ứng Thường.”

Trì Vũ sững , mặt đỏ bừng, buột miệng c.h.ử.i: “Mẹ nó! Cậu chuẩn từ khi nào thế?!”

Nhận đang lái xe tiện quấy rầy, tự lén xoay chiếc nhẫn.

“Nhẫn đôi ? Cậu chia tay ? Đến lượt ?”

bật .

Cuối cùng cũng hiểu vì Tạ Trác thích Trì Vũ ăn quả đắng.

Chọc ch.ó chọc mèo… thật sự vui.

“Chưa từng yêu.”

Trì Vũ sững .

“Cái… cái gì!!!”

Anh trong xe gào lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quan-quyt-khong-roi/phan-7.html.]

“Đùa ?! Các đùa ?!”

“Một cũng từng yêu?!”

nheo mắt : “Cậu giả say bảo Tống Mục Ngôn gọi , chẳng với cũng đùa ?”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

“Huề.”

Trì Vũ nhất thời nghẹn lời, lặng lẽ chỗ.

“Cậu phát hiện từ khi nào, Tưởng Thuyên còn nhận .”

với rằng lúc lên xe, nhận tin nhắn của Tạ Trác.

Chỉ hai dòng:

[Hôm nay thể kết thúc , thế là đủ.]

[Không say, giả vờ thôi.]

Tống Mục Ngôn đúng là kiểu … ăn cả hai đầu.

nhớ kỹ .

Trì Vũ tiếp tục truy cứu chuyện ai đùa ai, chỉ ho nhẹ, ngượng ngùng hỏi: “À đúng … cái nhẫn đó…”

“Là hai chiếc ?”

“Cậu cũng chứ?”

Trong xe, đúng lúc bài “Lưu Niên” của Vương Phi vang lên.

Xe dừng cửa nhà Trì Vũ.

mỉm , giơ tay lên cho xem chiếc nhẫn.

“Có chứ.”

“Vết sẹo tay … chính là chiếc nhẫn đây của .”

đưa tay đến mặt .

Chiếc nhẫn bạc phản chiếu ánh sáng kim loại lạnh lẽo.

“Chỉ là… đổi sang một hình thức khác mà thôi.”

Một đời , định sẵn gặp con đường hẹp thì nhất định thể tránh khỏi.

Sợi dây leo quấn quýt đ.â.m chồi qua kẽ tay, là vết hằn thật sâu, thật sâu của em… là dấu vết em để , trong cuộc đời .

(Hết)

 

Loading...