“ sảy thai, thể quan hệ. Anh chỉ nghĩ cho bản , đó là yêu ?”
Lục Tranh cứng họng, cuối cùng hừ lạnh một tiếng sập cửa bỏ .
Không lâu , điện thoại tin nhắn của cảnh vệ dội tới:
“Chị Vãn Ninh, Lục thủ trưởng đập nát bộ trang trí Valentine chuẩn cho chị, đổi hết thành ảnh của cô Thẩm !”
dứt khoát tắt máy, tập trung thu dọn hành lý.
Sáng hôm xuất ngoại, khỏi khu nhà một đàn ông lạ mặt bịt miệng, kéo về phía rừng cây:
“Nghe cô là của Lục thủ trưởng, chơi với một chút nào!”
liều mạng giãy giụa, cắn mạnh tay .
Người đàn ông đang định tát thì Cố Yến Thần kịp thời chạy tới đè xuống đất.
Sau khi báo cảnh sát mới , là kẻ cuồng tín cực đoan của Lục Tranh, trong lúc trò chuyện với khác địa chỉ nhà .
Lòng lạnh buốt.
Đây là một “thử thách” của ?
Cảnh sát thể truy cứu trách nhiệm Lục Tranh vì lộ thông tin, nhưng nghĩ đến ơn dưỡng d.ụ.c của nhà họ Lục, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Cố Yến Thần đưa cho một cốc gừng đường đỏ ấm:
“Nghe Lục phu nhân , hồi nhỏ cô hoảng sợ, uống cái sẽ đỡ.”
Chiếc cốc ấm nóng đầu ngón tay , cũng ấm cả trái tim.
Thì khác trân trọng, là cảm giác như thế .
“Đi thôi, chúng nên xuất phát .” Anh dịu dàng .
“Chuyện kết hôn cứ từ từ, thứ lấy cảm nhận của em ưu tiên.”
gật đầu, theo thẳng tiến sân bay.
Chương 6
Ở phía bên , khi Thẩm Nhược Vy lộ địa chỉ của , Lục Tranh lập tức nổi giận, đòi đuổi cô .
Thẩm Nhược Vy lóc cầu xin:
“Em cố ý, chỗ chị Vãn Ninh ở an ninh , sẽ chuyện gì .”
Lục Tranh điện thoại tin nhắn của , chân mày dần giãn .
Trước cứ mười phút báo hành trình một , kể từ thất hứa hôn lễ thứ một trăm, còn chủ động liên lạc với nữa.
Tham mưu đề nghị:
“Lục thủ trưởng, giành quán quân cuộc diễn tập tặng cho chị Vãn Ninh, chắc chắn chị sẽ hồi tâm chuyển ý.”
Lục Tranh thấy lý:
“Nếu cô chịu hòa, sẽ đăng ký kết hôn với cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quan-phuc-va-vay-dinh-hon/5.html.]
Sắc mặt Thẩm Nhược Vy cứng đờ:
“ chuyện đính hôn của chúng công bố mà…”
“Chỉ là diễn kịch thôi, tuyên bố hủy là .”
Nửa tháng tiếp theo, Lục Tranh dốc lực cho cuộc diễn tập, hề liên lạc với .
Cho đến khi dẫn dắt đơn vị giành chức vô địch.
Hậu trường diễn tập, cầm huân chương quân công, với tham mưu:
“Gọi cho Tô Vãn Ninh, bảo cô trong vòng hai mươi phút đến cục dân chính, nếu thì khỏi đến.”
Điện thoại kết nối, loa ngoài đột nhiên vang lên tiếng thở dốc mập mờ, kèm theo giọng của Cố Yến Thần:
“Vãn Ninh, nhịn một chút, đảm bảo đây là cuối cùng.”
Hậu trường lập tức yên lặng như tờ.
Sắc mặt Lục Tranh u ám, cảnh cáo :
“Cô là của , ai dám mơ tưởng, đừng trách khách khí.”
Anh kéo Thẩm Nhược Vy về phòng nghỉ:
“Cô dám dùng chuyện kích , sẽ thật cho cô xem!”
chuyện trong tưởng tượng xảy .
Anh liên tục gọi điện, gọi video cho , mới phát hiện chặn!
Lục Tranh giận quá hóa :
“Tô Vãn Ninh, em giỏi lắm.”
lúc , Thẩm Nhược Vy đột nhiên tiết lộ:
“Em thấy chị Vãn Ninh gọi điện cho bác sĩ, hỏi thế nào để giả vờ sảy t.h.a.i do tai nạn…”
Ánh mắt Lục Tranh tối sầm :
“Bác sĩ nào?”
“Hình như là bác sĩ Trương.”
Cơn giận của Lục Tranh bùng lên:
“Dám phá bỏ đứa con của , sẽ khiến trả giá!”
Anh đẩy Thẩm Nhược Vy , lao thẳng tới căn hộ của .
Phá cửa xông , mặt là một đàn ông xa lạ:
“Anh tìm ai?”
Lục Tranh tung một cú đ.ấ.m, lao nhà lục soát khắp nơi, nhưng thấy bóng dáng .
Bảo vệ chạy tới:
“Tô tiểu thư chuyển nửa tháng . Trước đó cô gặp kẻ , báo cảnh sát xong thì nữa.”