Phượng Ca - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:55:29
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đủ !" lạnh lùng cắt lời , "Điện hạ, nếu cùng bình an vô sự, nhất đừng nhắc đến Gia Dương quận chúa."

 

"Lý Phượng Ca, ngươi thật ngang ngược vô lý, là đang quan tâm ngươi." Hoài vương quát.

 

"Ha ha! Ngươi vẫn nên quan tâm bản , vì ám sát ngươi? Vì hành tung của ngươi lộ? Ngươi rốt cuộc đắc tội với ai? Sau khi về kinh, nhất đừng xuất hiện bên cạnh nữa, sợ ngươi liên lụy, đến c.h.ế.t cũng c.h.ế.t thế nào."

 

07

 

Ta để ý đến nữa, hung hăng tát cho phỉ thủ một cái.

 

"Ngủ cái gì mà ngủ! Mau dậy, cho , là ai sai các ngươi cướp g.i.ế.c nữ nhi của Uy Vũ tướng quân, Lý Phượng Ngô?"

 

Phỉ thủ hằn giọng lạnh.

Hồng Trần Vô Định

 

Ta lấy cây kim dài mang theo bên .

 

Trong quân bắt gian tế đều tra khảo, trong nhiều hình cụ, chọn thứ tiện nhất.

 

Chỉ chốc lát , phỉ thủ thốt một cái tên: Gia Dương quận chúa.

 

Ta hề bất ngờ.

 

Hoài vương trầm mặc.

 

Hắn tin.

 

ngay mặt bắt phỉ thủ, ngay mặt tra khảo, đường chạy trốn , căn bản thời gian để thông đồng lời khai.

 

Đêm , ngủ yên.

 

Đến lúc trời sáng.

 

Chúng tìm đường trở về kinh.

 

Giữa đường gặp binh sĩ tìm chúng .

 

Hoài vương lên ngựa, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt, chút phát sốt, , thôi.

 

Ta lạnh lùng .

 

"Nếu là lời , điện hạ cũng cần ."

 

Ta lên ngựa, áp giải sơn phỉ kinh, đưa phỉ thủ đại lao.

 

đến đêm.

 

Liền thị vệ vội vã báo rằng, phỉ thủ trong lao tự vẫn.

 

Ta hề bất ngờ.

 

Sáng sớm hôm , mặc một tố y (y phục tang), đốt giấy tiền cho trưởng tỷ.

 

Hoài vương vội vã chạy đến.

 

Hắn một áo trắng, mặt đầy vẻ hổ thẹn.

 

"Xin , , mới tin."

 

"Ta Gia Dương là loại như ."

 

Kẻ thể lặng lẽ g.i.ế.c trọng phạm trong ngục, chỉ Thái t.ử.

 

Thái t.ử bao che cho Gia Dương quận chúa.

 

Ta ngẩng mắt , nở một nụ châm chọc đến cực điểm.

 

"Hoài vương điện hạ, ngươi với những lời , là như thế nào?"

 

"Là buông bỏ thù hận? Tha thứ cho Gia Dương quận chúa?"

 

"Hay là ngươi trong sạch, vướng bùn nhơ?"

 

"Hay là ngươi hận ai? Hay đừng thấu sự nhu nhược của ngươi?"

 

"Ngươi dám tra rõ chân tướng, càng dám đối mặt với hung thủ thật sự."

 

"Ngươi chỉ dám tìm đến , kẻ chịu khổ , ở linh vị tỷ tỷ những lời hùng hồn."

 

" !"

 

"Ngươi ! Đừng đến nữa."

 

"Ngươi xứng với sự đối đãi của tỷ tỷ , càng xứng để cứu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-ca/chuong-5.html.]

 

Bước chân Hoài vương loạng choạng.

 

Hắn về phía linh vị của trưởng tỷ, cúi thật sâu, xoay rời .

 

Hắn đến phủ Thái t.ử.

 

Ta xảy chuyện gì.

 

Chỉ khiêng , miệng nhét vật, thể , gương mặt giận dữ đến cực điểm.

 

Ngự sử dâng tấu buộc tội lời vô lễ, x.úc p.hạ.m Thái t.ử.

 

Hắn phạt cấm túc, ba tháng ngoài.

 

Ta ngẩng đầu trời.

 

Cảm thấy như cũng .

 

Sẽ còn ai một lòng mong họ hòa thuận, dốc tâm dốc sức vá víu mối quan hệ giữa họ nữa.

 

Bọn họ cuối cùng sẽ trở về trạng thái ban đầu.

 

Huynh tương tàn, cốt nhục chia lìa.

 

08

 

Ta cung yết kiến, bẩm báo với bệ hạ việc tiễu phỉ.

 

Khi ngoài, Thái t.ử chờ sẵn điện.

 

Thanh Minh đến, mưa bụi lất phất.

 

Thái t.ử cầm một chiếc ô giấy dầu, mưa nhỏ thấm ướt hàng mi, ngẩng mắt , ánh thanh lãnh mà lạnh lẽo.

 

Trong thư, trưởng tỷ từng , Thái hậu thích hoàng hậu, đem Thái t.ử về nuôi bên , thực chất là để kiềm chế hoàng hậu.

 

thích trẻ con, tuổi thơ của Thái t.ử trôi qua khổ sở, cho nên bất hòa với Hoài vương nuôi gối hoàng hậu, thường xuyên tìm gây sự.

 

Trưởng tỷ Thái t.ử bề ngoài thanh lãnh cao ngạo, thực là dùng một lớp vỏ dày bao bọc bản , thường khó bước nội tâm của .

 

Nàng cũng miễn cưỡng.

 

Nàng chỉ theo bản tâm.

 

Khi đau lòng, nàng đến an ủi.

 

Khi oan uổng, nàng chạy khắp nơi giải vây.

 

Khi tự buông bỏ bản , nàng với , kỳ thực , yêu ghét của khác thể quyết định chúng trở thành thế nào, chúng thể tự lựa chọn trở thành như thế nào.

 

Nàng đối với Thái t.ử, vẫn .

 

Ta nghĩ, con thể báo ân.

 

chí ít cũng nên lấy oán báo ân.

 

Ta lạnh nhạt hành lễ với Thái t.ử, bước xuống bậc thềm.

 

Khi ngang qua , Thái t.ử bình thản :

 

"Cô thỉnh chỉ phụ hoàng, cho phụ mẫu ngươi hồi kinh, một nhà các ngươi thể đoàn tụ ."

 

Đó là bồi thường dành cho .

 

Hắn g.i.ế.c phỉ thủ, khiến thể chỉ chứng Gia Dương quận chúa, liền cho phụ mẫu hồi kinh để bù đắp, bịt miệng .

 

Bước chân khựng , ngẩng mắt .

 

"Điện hạ, Gia Dương quận chúa từng cứu mạng ngài ?"

 

"Thiếu một , thì còn gọi là đoàn tụ."

 

Trong một năm, đêm trăng tròn chỉ mười hai ngày, còn hơn ba trăm ngày đều là trăng khuyết.

 

Gia đình , vĩnh viễn thể đoàn viên nữa.

 

09

 

Ta lặng lẽ chờ phụ mẫu hồi kinh.

 

Đến ngày *thất thất của trưởng tỷ.

 

(*thất thất: 49 ngày khi mất qua đời)

Loading...