Phu Quân Xinh Đẹp Của Tôi - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:46:59
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Thanh đang định thì đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, và tiếng hô: “Hoàng thượng giá lâm!”

Mới qua một canh giờ đến ? nhanh ch.óng dậy đón . Chợt thấy Sở Thanh nghiêng đầu trong, nháy mắt nhúc nhích gì, chỉ giọng nhỏ xíu của truyền tới tai: “Lười ông lải nhải, mau đuổi ông .”

buồn . Xưa nay Hoàng thượng yêu thương nhưng ngờ thương mà càn quấy đến thế. Nếu đổi khác, chắc là mất đầu luôn thực sự hâm mộ lắm, hâm mộ thể giở chứng nũng nịu của trẻ con mặt cha … Dẫu cả tình thương của cha và , đều cả hai.

Hoàng thượng gấp gáp bước , thấy bộ dạng Sở Thanh hôn mê bất tỉnh thì lo lắng thôi.

Mấy ngự y theo đó tiến cũng lo sợ bất an, khẽ : “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là nãy An Vương tỉnh , vả ngài cũng thương nặng gì bên trong.”

Vẻ mặt Hoàng thượng vui. cho dù hết sức tức giận cũng vẫn cố nhỏ giọng , e sợ đ.á.n.h thức Sở Thanh.

“Xương sườn gãy! Còn tính là nghiêm trọng ? Các ngươi Thanh nhi thương thế nào mới gọi là nặng?”

“Hoàng thượng bớt giận, An Vương tuổi trẻ khỏe mạnh, nhanh sẽ khôi phục.”

“Rất nhanh sẽ khôi phục? Vậy tại nó vẫn còn bất tỉnh? Nếu như Thanh nhi gặp chuyện gì bất trắc thì các ngươi ai cũng đừng hòng sống!”

“Hoàng thượng bớt giận, bọn thần sẽ vì An Vương mà kiểm tra …”

Nếu kiểm tra thì chẳng chuyện giả vờ hôn mê sẽ lòi ? nhanh miệng : “Khởi bẩm phụ hoàng, đúng là hết thảy ạ. Chỉ là nãy mới tán gẫu một chút, thì xíu mệt mỏi nên ngủ mà thôi. Phụ hoàng chớ lo, để tránh ảnh hưởng long thể. Cứ để A Thanh ngủ ạ, ngủ cũng là cách chữa trị.”

Mấy vị ngự y lau mồ hôi, ai nấy cũng gật đầu ngừng: “Vương phi chí .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-xinh-dep-cua-toi/chuong-11.html.]

Hoàng thượng chỉ hừ một tiếng, nhiều lời nữa. Ông lẳng lặng Sở Thanh, mấy vươn tay như sờ trán , nhưng rốt cuộc sợ quấy rầy đến nên đành thôi. Cuối cùng, ông nhẹ nhàng dém góc chăn cho Sở Thanh thở dài khỏi phòng.

“Vãn Tâm, trẫm chuyện với con.”

nhanh nhảu đáp: “Vâng phụ hoàng.”

theo sát Hoàng thượng thẳng tới vườn hoa. Trên đường Hoàng thượng vẫn luôn im lặng, đành tìm một đề tài để đ.á.n.h vỡ hổ: “Cha con ở cửa nghênh đón Hoàng thượng từ sớm, cớ thấy cha con cùng ?”

Lúc Hoàng thượng mới mở miệng: “Nghe Tả Kiêu , Tống ái khanh tới trễ song vẫn hứng nắng nghênh đón, kết quả còn thấy tới, thì chính say nắng hôn mê bất tỉnh.”

Phụt… đúng là tính kế ông , nhưng cái kịch bản vượt quá trí tưởng tượng của đó, đúng là chút hả hê! cố c.ắ.n c.h.ặ.t môi để tiếng.

“Trẫm Tống ái khanh là vì sợ trẫm sẽ trách tội, dù Thanh nhi cũng là vì con mới thương. thực tế, trẫm cũng trái. Thanh nhi nguyện ý liều mạng cứu con, đủ thấy con ở trong lòng nó quan trọng, đây là chuyện mà nó vui vẻ chịu, cho nên con và cha cần tự trách bản .”

ngạc nhiên., thú thực sẵn sàng để những lời trách móc từ ông … trong lòng như sưởi ấm.

đang định tạ ơn, chợt ông : “Hai năm nay, vợ chồng các con son sắt hòa thuận, trẫm thấy mà vui. Thanh nhi sống hạnh phúc là tâm nguyện lớn nhất của trẫm và của nó. Cơ mà…”

Ông thở dài một tiếng: “Hơn hai năm , mấy vị thái y điều trị cho con đều với trẫm, thể con thật sự quá suy nhược, cho dù chữa thế nào cũng thể thụ thai. Thật trẫm luôn chuyện với vợ chồng con, nhưng nhiều đắn đo nên thế nào cho thỏa. Hôm nay chợt tin Thanh nhi thương nghiêm trọng, trẫm lo sợ, khi bình tĩnh hạ quyết tâm, chuyện ngay.”

đoán ông gì, quả nhiên.

“Thanh nhi là đứa con trẫm thương nhất ai bằng, cho nên trẫm thể mặc nó đời . Mẹ nó khi lâm chung dặn dặn với trẫm rằng cưới cho nó một cô vợ hiền đức, yêu thương nó, đau lòng cho nó, con đàn cháu đống bình an hạnh phúc. Trẫm thiếu nợ nhiều với nàng , nên quyết để lời trăng trối của nàng tan vỡ . Con thông minh như thế chắc cũng hiểu ý của trẫm! Thú thực nửa năm trẫm nhắc tới chuyện nạp trắc phi cho nó, thế nhưng nó quan tâm nên cũng cưỡng ép, chỉ đem bộ tâm tư đặt lên thái ý chữa trị cho con, nghĩ thầm nếu con thể nhanh nhanh cho Thanh nhi hai đứa con gái, cho dù nó quyết mãi chỉ một con thì trẫm cũng phản đối.”

Hoàng thượng , ánh mắt uy nghiêm kiên định: “Bây giờ trẫm tuyệt đối để nó tùy hứng nữa. Ngày mai trẫm sẽ đưa danh sách tuyển trắc phi tới, để con chọn hai cô gái mà lòng nhất mau ch.óng phủ. Con chọn bất cứ ai trẫm cũng sẽ can thiệp, đây là nhượng bộ và đặc quyền lớn nhất của trẫm cho hai vợ chồng con. Tóm , năm mới, trẫm nhất định thấy trắc phi thai, thậm chí trẫm còn đồng ý bọn nhỏ sinh đều cho con nuôi dưỡng. Nếu con bất kỳ yêu cầu gì cứ việc với trẫm, trẫm sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn con. Chỉ hy vọng bên Thanh nhi, con hãy nhanh thuyết phục nó. Vãn Tâm, trẫm đối xử với con tệ, con đừng để trẫm thất vọng.”

Loading...