Vừa mở cửa, đập mắt là gương mặt u ám của Trình Hề Hoài. Chẳng hiểu , tự dưng thấy chột .
Trình Hề Hoài bước qua ngưỡng cửa, từng bước áp sát. Ta lùi theo quán tính, mãi đến khi lưng chạm cạnh bàn mới thôi.
Mặt Trình Hề Hoài đen như đ.í.t nồi, gằn giọng: “Mấy ngày gặp, phu nhân sống thoải mái quá nhỉ.”
Hắn vẫn tiến tới, mà thì hết đường lui. Gương mặt tuấn tú kề sát, thở nóng hổi phả cổ khiến run lên.
Ấy thế mà…
– Tống Liễu gặp nàng, Cẩm Ngôn cũng gặp nàng, mỗi là gặp. Ta! Ấm! Ức! Lắm!
– Nàng thèm nhớ ! Nàng thèm tìm ! Nàng hết yêu !
…
Bầu khí lãng mạn bay sạch sành sanh bởi tiếng lòng gào thét của ai đó. Ta hết run, đó là nổi da gà da vịt.
Ta nổi m.á.u điên, húc đầu vai Trình Hề Hoài.
Trình Hề Hoài hề phòng , húc cho lảo đảo lùi mấy bước. Hắn trưng vẻ mặt thể tin nổi: “Nàng…”
– Nàng dám húc ? Hôm nay nàng dám húc , ngày mai nàng sẽ dám húc đổ cửa Vạn Hoa Lâu, b.a.o n.u.ô.i mười tên tiểu quan!
– Nàng lòng đổi , hồi nàng hôn cơ mà! Hu hu hu!
Làm ơn đừng hu hu nữa !
– Hu hu hu hu hu hu…
Ta tiếng cho điên đầu, bèn đẩy Trình Hề Hoài : “Có chuyện t.ử tế , thì cút.”
Trình Hề Hoài sững , nghiến răng ken két: “Được, lắm, nếu phu nhân chào đón thì ở đây nàng chướng mắt nữa.”
Nói , đầy dứt khoát, khí lạnh tỏa xung quanh khiến dám gần.
Ta ôm trán, bóng lưng âm u của xa dần.
– Hu hu hu hu hu hu…
– Hu hu hu hu hu hu hu hu hu hu hu hu!
Ai đó tới cứu với!
Vào ngày thứ ba kể từ khi tên mít ướt, nhầm, Trình Hề Hoài bỏ , nhận mời huấn luyện dã ngoại.
Đây là buổi huấn luyện mà tất cả tướng quân lẫn phó tướng đều dẫn gia quyến tham gia. Nội dung đơn giản lắm: dùng binh khí, đấu tay đôi thuần túy.
Ý của Hoàng thượng là ngày nào các ngươi cũng chỉ trỏ trong doanh trại, chẳng nhẽ định vác bụng phệ chiến trường ?
Người thắng thưởng một ngàn lượng vàng. Kẻ thua phạt, nhưng nguy cơ cao sẽ chọc ngoáy suốt cả năm trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-ta-ngoai-lanh-trong-mit-uot/chuong-3.html.]
“Ối trời ôi, đây chẳng tướng quân đội sổ huấn luyện dã ngoại đấy , bụng to sắp nứt cả áo giáp kìa!”
…
Và cứ thế cho đến khi nạn nhân mới của năm xuất hiện.
Thế nên cứ mỗi độ sắp đến huấn luyện dã ngoại, kinh thành xuất hiện một đội quân bí ẩn. Họ là những địa vị cao vời vợi và chiến công lừng lẫy, nhưng ngày ngày chẳng gì, chỉ chạy phì phò vòng quanh kinh thành rèn thể lực, cốt để bảo danh tiết lúc về già.
Trình Hề Hoài là tướng quân trẻ tuổi nhất, dĩ nhiên cũng tham gia.
Năm nào cũng cùng Trình Hề Hoài. Chẳng vì điều gì khác, đơn giản vì khi đ.á.n.h đến hăng m.á.u, họ thích cởi áo. Trông bổ mắt, thích lắm.
…
Việc trong nhà nên ngoài, bởi và Trình Hề Hoài cùng leo lên một cỗ xe ngựa. Lên xe , liền nhắm mắt lim dim, chẳng thèm liếc lấy một cái.
Ấy thế mà giữa gian tĩnh lặng như tờ, một giọng bí ẩn cứ thế oanh tạc thẳng đầu .
– Sao nàng im re thế , chẳng bắt chuyện với gì cả, còn ngỡ đôi lúc nào cũng chuyện trời bể để cơ.
– Hay là mở lời nhỉ? Thôi dẹp! Lỡ nàng mắng thì tiêu, sẽ tu tu mất.
– Phu nhân ơi đoái hoài tới mà, phu nhân ơi để ý xíu mà, phu nhân ơi…
Bị giọng oang oang t.r.a t.ấ.n, nhịn nữa: “Này…”
Trình Hề Hoài lập tức mở choàng mắt, đôi mày cau , vẻ mặt khó ở thấy rõ. Tiểu t.ử màu mè gì !
Ta hít một thật sâu : “Chuyện mấy bữa cho xin , nên đuổi .”
Trình Hề Hoài ngẩn . Rồi lạnh lùng buông một câu: “Không , chuyện vặt, chẳng để bụng.”
Hắn để bụng á? Giữa một tràng tiếng lòng nổ lốp bốp như pháo, chỉ .
…
Phó tướng của Trình Hề Hoài tên là Nghiêm Sam, một tiểu t.ử đôi mắt to. Nghiêm Sam kém Trình Hề Hoài ba tuổi, từng sinh t.ử cùng chiến trường nên họ thiết như ruột thịt.
Ta và Trình Hề Hoài đặt chân tới trường huấn luyện thì Nghiêm Sam trông thấy, vội vẫy tay chạy .
Ủa quanh lạnh lẽo thế nhỉ… Ta ngoảnh đầu mới bên cạnh bắt đầu tỏa khí lạnh.
– Tại cả… ngày nào cũng lải nhải bên tai rằng ‘nương t.ử nhà thèm gửi thư cho , nương t.ử nhà hết , nương t.ử nhà sắp bỏ ’.
– Làm sợ sợ , mới kiếm Tống Liễu về diễn kịch, để giờ rơi cảnh chẳng dám hó hé lời nào với phu nhân.
Ta cạn lời, thì ngọn nguồn bắt đầu từ đây.
Ngoảnh tiểu t.ử đang ngơ ngác nhe hàm răng trắng bóng chạy tới, chỉ thành tâm khấn vái: Cầu cho Nghiêm Sam may mắn, nguyện cho Nghiêm Sam trời phật độ.
“Trình ! Đợi mãi, chào tẩu tẩu!”
Ta gật đầu đáp lễ.