PHU QUÂN RỒNG CỦA TA LÀ "TRÀ XANH" - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-04 10:41:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

33.

Hề Cảnh vốn mang trong dòng m.á.u Long tộc cao quý. Tuy nhiên, hành trình để một chú rắn nhỏ trở thành chân long uy phong là một quá trình tiến hóa cực kỳ tàn khốc: Rắn hóa Trăn, Trăn thành Mãng, Mãng tu luyện thành Giao, và cuối cùng Giao mới thể hóa Rồng.

Bước cuối cùng — từ Giao hóa Rồng — là thử thách sinh t.ử. Chàng chịu đựng bảy bảy bốn mươi chín tầng thiên lôi giáng xuống đỉnh đầu. Chỉ kẻ nào sở hữu linh lực thượng thừa và ý chí sắt đá mới thể sống sót để nhận lấy tư cách kế thừa ngôi vị Đế quân, trở thành thống lĩnh cõi Thiên giới.

Mẹ của Hề Cảnh từng là vị phi t.ử Đế quân sủng ái nhất mực. Thế nhưng, ngày sắp chào đời, trời bỗng giáng dị tượng: mây đen vần vũ che lấp nhật nguyệt, sấm sét nổ vang rền trời đất. Mẹ qua đời vì kiệt sức ngay khi sinh hạ. Trong bốn quả trứng rồng năm , chỉ duy nhất Hề Cảnh còn giữ nhịp đập của sự sống.

Mọi bắt đầu ác độc thêu dệt rằng chính "khắc c.h.ế.t" mẫu và các của . Minh chứng rõ nhất chính là màu sắc lân giáp khác — một màu hồng phấn lạc loài, chẳng giống bất kỳ ai trong hoàng tộc.

33 (tiếp theo). Sự ghẻ lạnh của đấng sinh thành

Thành kiến một khi hình thành thì gần như thể phá vỡ. Mọi tin chắc rằng lời tiên tri về kẻ "xoay chuyển Thiên giới" chính là , nên ai nấy đều kinh sợ và xa lánh.

Theo thời gian, ngay cả Đế quân cũng bắt đầu nảy sinh lòng căm hận đối với đứa con "quái thai" cướp phụ nữ ông yêu nhất. Ông thậm chí từng định xuống tay xử t.ử Hề Cảnh ngay khi còn là một chú rồng con ý thức, nhằm triệt hạ mầm mống tai họa về .

đúng phút ch.ót, một ngăn cản...

 

 

 

 

​34

​— "Người cứu ... rốt cuộc là ai?"

​Ta siết c.h.ặ.t bàn tay đang rịn mồ hôi của Hề Cảnh, cũng lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay như tìm điểm tựa.

​— "Ta từng thấy dáng dấp của , nhưng chẳng rõ danh tính. Những chuyện quá khứ đều là do đó kể , cũng chính tìm cho khu rừng để nương ."

​— "Vậy... từng thử bước khỏi nơi ?"

​Hề Cảnh khẽ nhích gần hơn, giọng run rẩy:

— "Chưa từng. Lung Ngọc, sợ chuyện sẽ đúng như lời đó . Ta sợ hãi những ánh mắt kỳ thị ngoài ... Ta... quyền sợ hãi chứ, đúng ?"

​Ta gì, chỉ lặng lẽ ôm chầm lấy . Hề Cảnh vùi đầu vai , tiếng nghẹn ngào phát từ l.ồ.ng n.g.ự.c. Chẳng mấy chốc, vai áo ướt đẫm nước mắt của .

​— "Bất kỳ ai cũng quyền sợ hãi, ngay cả khi là một chú rồng màu hồng phấn chăng nữa."

​— "Bao nhiêu năm qua, nàng là duy nhất tình nguyện chủ động bước đây, chủ động gần gũi . Cảm ơn nàng, Lung Ngọc."

​35

​Hề Cảnh đến mệt lả ngủ bên cạnh . Nhìn gương mặt lúc ngủ, lòng chợt dâng lên một nỗi niềm phức tạp.

​Thực chất, hề "chủ động" đến gần như nghĩ. Ta đến đây chỉ vì thành nhiệm vụ thăng cấp tiên phẩm mà thôi. Nỗi mặc cảm tội khiến bồn chồn yên.

​Đang lúc mải mê suy nghĩ, một mảnh giấy đột ngột xuất hiện ngay mặt, lơ lửng giữa trung. Trên giấy chỉ vỏn vẹn hai chữ:

​【  VỀ GẤP 】

​Đây là Ngôn Linh Thuật của Sư tôn. Đây là pháp thuật mà dạy từ lâu đây, và từng dặn dò rằng chỉ trong những tình huống cực kỳ nguy cấp, mới sử dụng nó để gọi .

​Chẳng lẽ ở Thần điện xảy chuyện gì đại sự ?

​Ta định dậy thì Hề Cảnh giật tỉnh giấc, nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , đôi mắt vẫn còn sưng mọng vì :

— "Nàng định ?"

​— "Ta việc gấp về một lát, sẽ ngay." — "Chờ nhé, Hề Cảnh."

​Hề Cảnh phắt dậy, ôm ghì lấy từ phía , ghé sát tai thì thầm đầy khẩn thiết:

— "Làm ơn... nàng nhất định trở về đấy."

 

 

36

Thư Sách

​Ta vội vã trở về Thượng Thần điện.

​Vừa bước , đập mắt là hình ảnh Sư tôn khoác bộ chiến giáp nhuốm đầy m.á.u tươi. Người một lượt từ đầu đến chân với vẻ mặt đầy nôn nóng, đó mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-rong-cua-ta-la-tra-xanh/6.html.]

​— "Tiểu Ngọc, con thấy chỗ nào khỏe ?"

​Ta ngơ ngác lắc đầu:

— "Dạ ... Sao hỏi như ?"

​Ánh mắt Sư tôn bỗng hiện lên vẻ mờ mịt, phịch xuống chiếc ghế gỗ, miệng ngừng lẩm bẩm:

— "Sao thể chứ? Hắn thể đem vật quan trọng như thế giao cho ?"

​— "Sư tôn? Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

​Sư tôn , sự căng thẳng hiện rõ trong đôi mắt:

— "Hay là... gần đây con cảm thấy linh lực trong cơ thể gì bất thường ? Kiểu như đặc biệt đến một nơi nào đó chẳng hạn?"

​Ta cẩn thận hồi tưởng một lượt. Những ngày qua đều ở bên cạnh Hề Cảnh, cảm giác kỳ lạ như lời Sư tôn .

​— "Tiểu Ngọc ... cuộc đại chiến Thần - Ma , tất cả đều là vì con."

​37

​Ta gần như tin tai nữa. Giữa lúc còn đang sững sờ, Sư tôn mới đem ngọn ngành sự việc kể hết cho .

​Chân của là một khối ngọc thạch, nhưng đó là khối ngọc bình thường. Ta là vật đính ước mà năm xưa vị hoàng t.ử Ma tộc tặng cho Sư tôn, nhưng đồng thời, chính là Ma Tộc Ngọc Tỷ — vật biểu tượng độc nhất cho quyền lực tối thượng của Ma giới.

​Chỉ cần nắm giữ khối ngọc trong tay, kẻ đó thể hiệu lệnh vạn quân Ma tộc.

​Vị Ma tộc năm xưa " lòng" Sư tôn chính là tiểu hoàng t.ử Ma Tôn đương thời yêu chiều nhất. Ma Tôn sớm trao khối Ngọc Tỷ cho , bởi trong các con của , tiểu hoàng t.ử là kẻ thực lực mạnh nhất.

​Thế nhưng, một khuyết điểm chí mạng: đó là cực kỳ, cực kỳ đáng tin cậy!

​Hắn ý định kế thừa đại nghiệp của Ma tộc, mỗi ngày chỉ rong chơi, tìm kiếm mỹ nhân khắp thiên hạ. Cứ hễ gặp một ý, đem tặng một món đồ đính ước.

lúc gặp gỡ Sư tôn , mê mẩn đến mức chịu nổi, mà chẳng mang theo vật gì khác đáng giá, thế là "tiện tay" đem khối Ngọc Tỷ — chính là đây — tặng luôn cho .

​Sau khi trở về Ma giới, vị tiểu hoàng t.ử đó liền bế quan tu luyện, mãi cho đến khi Ma Tôn qua đời mới xuất quan. Lúc , mới sực nhớ món đồ "nhỏ nhặt" đại diện cho quyền lực của cả Ma giới chính tay đem tặng cho mất ...

 

 

 

38.

​Đầu óc trống rỗng. Đã lúc cứ ngỡ Sư tôn đang đùa giỡn với , nhưng khi vẻ mặt nghiêm nghị và mệt mỏi của , tâm trí bắt đầu rối bời.

​— "Tiểu Ngọc, nếu con chỉ đơn thuần là một khối ngọc thạch, sẽ ngần ngại trả con về cho Ma tộc để đổi lấy sự thái bình cho Thiên giới." — Sư tôn trầm giọng, ánh mắt đầy xót xa: — " con điểm hóa thành tinh, con ý thức và linh hồn của riêng . Ta thể tước đoạt điều đó. Con quyền tự đưa phán xét cho chính ."

​Hiện tại, mắt chỉ hai con đường:

​Trở Ma tộc: Biến trở về một khối ngọc thạch vô tri vô giác, kết thúc cuộc chiến nhưng cũng đồng nghĩa với việc "Tiểu Ngọc" sẽ biến mất vĩnh viễn.

​Ở Thiên giới: Tiếp tục một tiểu tiên quan, nhưng Ma giới sẽ ngừng tấn công. Khi đó, Sư tôn — bao che và mang về — sẽ trở thành tội đồ của cả Thiên giới. Ta dám tưởng tượng Thiên giới sẽ trừng phạt tàn khốc đến mức nào.

​— "Tiểu Ngọc... đừng vì mà đắn đo. Hãy chỉ nghĩ cho bản con thôi, con thích nơi nào hơn, con sống một cuộc đời như thế nào? Thiên giới sẽ ."

​Ở đây ư?

Trong đầu lập tức hiện lên bóng dáng của Hề Cảnh. Ta vẫn còn nợ một lời hứa sẽ trở ngay lập tức. Ta thấy những vệt m.á.u khô vạt chiến giáp của Sư tôn, lòng đau thắt .

​— "Nếu biến trở thành ngọc thạch, con còn cơ hội nào để về nữa ?"

​Sư tôn ngập ngừng, buông một tiếng thở dài:

— "Tiểu Ngọc, thể lừa dối con... Một khi trở về nguyên trạng, con thực sự sẽ còn cơ hội nữa."

​Trái tim quyết định.

— "Sư tôn, cho con chút thời gian để suy nghĩ ? Con đến một nơi ."

— "Nhanh thôi, khi trở về con sẽ cho câu trả lời cuối cùng."

​39. 

​Ta một nữa lao khỏi Thượng Thần điện với tốc độ nhanh nhất.

​Trong thâm tâm, khao khát Thiên giới. Nơi đây Sư tôn, Hề Cảnh. Ta là một con ý thức, tình cảm, chứ là một khối đá khô khan, vô vị. Nếu Thiên giới trừng phạt Sư tôn, nguyện sẽ cùng gánh chịu hình phạt.

​Thế nhưng, lòng vẫn thôi nôn nóng và sợ hãi. Ta rõ sự việc đơn giản như tưởng tượng.

​Ta cần hỏi Hề Cảnh. Chàng cần ? Chàng thể cho một lý do thật kiên định để ở nơi ?

​Làm ơn Hề Cảnh... cũng đang cần .

 

Loading...