Hắn dậm chân, để một ngơ ngác ngoài cổng lớn phủ họ Giang.
Ta bất an chờ đợi ba ngày, cuối cùng Vận Chi cũng thả .
Vừa thấy nàng, hai ôm chầm lấy , .
Mới chỉ mấy ngày trong ngục, Vận Chi tiều tụy đến mức nhận .
Tuy thể thương tích gì, cũng t.r.a t.ấ.n, nhưng khí sắc ngày nào biến mất.
Cả rụt rè, chỉ một tiếng động cũng giật như chim sợ cung.
Việc đầu tiên khi trở về, nàng thu dọn hành lý, kéo tay :
“Sư tỷ, theo thôi, thành Lâm Châu nơi chúng thể ở .”
Thấy nàng như , đau lòng giận dữ.
Đau vì nàng vô cớ chịu cảnh lao ngục.
Giận vì những kẻ âm hiểm tàn độc hãm hại nàng.
Lại càng cảm thán, nữ t.ử dựng nên một sự nghiệp thật sự khó khăn đến nhường nào.
Chúng vội vàng thu dọn đồ đạc, bán tháo hàng tồn của tiệm thêu, thanh toán lương tháng cho các thêu nữ và tiểu nhị.
Các thêu nữ rấm rứt, ai nấy đều xuất nghèo khó, khó lắm mới gặp chủ t.ử như Vận Chi, mỗi tháng đều trả lương đúng hạn, nay giải tán.
Đang lúc bận rộn, Giang Ngọc Lâm bất ngờ dẫn theo đến.
Hắn cau mày hỏi:
“Các định đóng cửa tiệm ?”
Vận Chi run rẩy hành lễ:
“Giang công t.ử, chỉ là một nữ nhân nghề thêu nhỏ bé, dám đắc tội với những đại lão gia .”
Nào ngờ Giang Ngọc Lâm nổi giận, đập mạnh tay xuống bàn:
“Đại lão gia cái rắm! Đám đó trong mắt bản thiếu gia chẳng khác gì một lũ phân ch.ó!”
Lời dứt, ai nấy đều co rụt cổ, dám lên tiếng.
Bên cạnh Giang Ngọc Lâm vẫn là tiểu đồng hôm đưa khỏi phủ, ghé sát thì thầm với :
“Thiếu gia vẫn luôn chờ nương t.ử đến tìm báo thù giúp, nhưng đợi mãi chẳng thấy, thiếu gia tức lắm đó…”
lúc , Giang Ngọc Lâm đột nhiên ho khẽ một tiếng, tiểu đồng lập tức ngậm miệng.
Hắn liếc một cái:
“ là của , mà nhát gan đến thế, dọa một chút tính bỏ chạy? Không lấy danh tiếng bản thiếu gia ?”
Người của ?
Chẳng lẽ là… ?
Tất cả ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía .
Trong lòng vốn đầy ấm ức, nay , cũng nhịn nữa, bước thẳng lên một bước:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-phan-boi-ta-tim-hanh-phuc-moi-cho-rieng-minh/c8.html.]
“Nếu về tài nghệ thêu thùa, chúng tuyệt đối nhận thua. Nếu công t.ử thể giúp chúng ngăn chặn những mũi tên trong bóng tối, và Vận Chi cũng ngại liều một phen!”
“Hay!” — Hắn gập chiếc quạt trong tay :
“Xem như ngươi còn chút khí cốt! Những chuyện khác cần ngươi lo, nhưng nếu kỹ bằng , bản thiếu gia cũng giúp !”
Ta kích động, lòng hiếu thắng trỗi dậy, thẳng :
“Giang công t.ử yên tâm, nhất định sẽ khiến ngài thất vọng!”
Khóe môi khẽ cong lên, ép xuống:
“Ngươi chỉ cần việc của ! Trong thành Lâm Châu , ai dám giở trò mặt bản thiếu gia!”
Chưa đến mấy ngày , quản gia mới của phủ tri phủ đích mang bạc đặt cọc đến, giao cho chúng tiếp tục may thêu bộ sính lễ cho thiên kim đại nhân.
Nghe , quản gia cũ cùng tiệm thêu hãm hại chúng cấu kết với từ lâu.
Những năm qua bòn rút ít tiền bạc từ đơn đặt hàng.
Lần chuyện bại lộ, tri phủ đại nhân cách chức lập tức, còn nhốt ngục.
Hiện tại, nhà đang sốt sắng bán tài sản gom bạc để chuộc .
Còn tiệm thêu vì phá hoại thêu phẩm và lỡ chuyện trọng đại của thiên kim, cũng niêm phong điều tra.
“…” — quản gia mới nhắc nhở:
“Tri phủ đại nhân từng dùng qua tiệm các cô, nếu Giang thiếu gia đích bảo đảm, e rằng cũng yên tâm giao đơn hàng. Hai vị nương t.ử, xin hãy dốc lòng cho thật .”
Nói cảm kích Giang Ngọc Lâm thì là dối, nhưng áp lực theo đó cũng nhân đôi.
Lần , chúng tuyệt đối phép xảy bất kỳ sai sót nào.
Ta tự nhốt trong phòng, dốc bộ tài nghệ tích lũy cả đời.
Suốt một tháng, thêu liền mười hai bộ y phục tân hôn.
Từ lễ phục cưới, đồ thường nhật, cho đến y phục phòng the.
Ngoài kiểu áo cưới truyền thống thêu kim phượng hoàng, còn sáng tạo thêm — đồ mặc thường và y phục phòng ngủ, thêu đủ bốn mùa và hai mươi tư tiết khí.
Dưới ánh nắng, hoa lá thêu phẩm như đang rung rinh lay động, dường như thể ngửi thấy hương thơm.
Lần , chúng cẩn thận từng ly từng tí.
Thậm chí còn mượn từ phủ Giang công t.ử để hộ tống và Vận Chi giao hàng đến tận phủ tri phủ, trao tận tay quản gia.
Hôm , quản gia đích mang phần còn của thù lao đến:
“Lão phu nhân, phu nhân và tiểu thư đều ngớt lời khen bộ y phục tân hôn , từng thấy tay nghề nào tinh xảo đến thế. Tiểu thư còn ôm c.h.ặ.t buông, thúc giục chúng mau thúc giục các cho xong phần còn !”
Ta và Vận Chi , cùng thở phào nhẹ nhõm.
Đến khi thành bộ sính lễ và giao cho quản gia xong xuôi, cả tiệm thêu đều mệt rã rời.
Ta thì lăn bệnh, liệt giường mấy ngày.
Mơ màng trong cơn sốt, dường như thấy gương mặt tuấn tú của Giang Ngọc Lâm lướt qua mắt: “Chỉ một câu của , mà nàng liều mạng đến ? Vì vài trăm lượng bạc, ngay cả mạng sống cũng chẳng cần?”
Đại thiếu gia nhà họ Giang đến chiếc giường đơn sơ của ?
Chắc chắn là mê sảng .