“Ngươi còn mặt mũi hỏi ?” Quản gia lạnh:
“Không là do các ngươi ăn bớt nguyên liệu, lấy hàng dởm hàng , dám cả gan tham bạc của tri phủ đại nhân, các ngươi chán sống ?”
“Không thể nào!” Ta hét lên, quỳ bò đến bên quản gia, níu lấy vạt áo ông :
“Chuyện nhất định khuất tất, xin đại nhân minh xét!”
Ông hất một cước:
“Chẳng lẽ tri phủ đại nhân còn oan uổng các ngươi chắc? Đám các ngươi, cứ chờ mà ăn cơm tù !”
Quản gia nghênh ngang bỏ , để căn phòng thêu nữ, ai nấy sợ hãi, rấm rứt .
Tiệm thêu ngay trong ngày niêm phong đóng cửa, còn Vận Chi thì rõ sống ch-ếc .
Ta vài mang theo bạc đến ngục thăm, nhưng đều đuổi .
Ta nghĩ nát óc cũng rốt cuộc sai sót ở .
lúc , một tiệm thêu khác trong thành Lâm Giang nhận đơn hàng của tri phủ đại nhân.
Lúc hôn kỳ của thiên kim tri phủ gần kề, mà bên đó thể giao đủ bộ thêu phẩm chỉ trong chớp mắt, cứ như chuẩn sẵn từ lâu.
Nghe mấy lâu năm trong nghề kể , tiệm thêu vốn là kẻ đối đầu đội trời chung với Vận Chi.
Trước đây, bộ đơn thêu của tầng lớp quan quyền quý trong thành đều do họ đảm nhiệm.
khi Vận Chi đến thành mở tiệm, dựa danh tiếng đồ tôn của đại sư Trần Ổn cùng tay nghề xuất sắc, giành một phần nhỏ khách hàng từ tay tiệm cũ.
Tiệm từng dọa dẫm Vận Chi, nhưng nàng chẳng mảy may để tâm.
Xem , chúng giăng bẫy hãm hại.
Tri phủ là quan lớn nhất ở Lâm Châu. Lúc nhận đơn hàng, Vận Chi từng thắc mắc vì một mối ăn béo bở như rơi tay tiệm thêu mới mở như nàng.
Chỉ e khi đó, đối phương bắt đầu lên kế hoạch hại .
giờ chẳng thể lo nhiều đến — trong lòng chỉ tìm cách cứu Vận Chi ngoài.
Như kiến bò chảo nóng, mấy ngày trời xoay sở đến phát điên mà vẫn tìm manh mối nào.
Vận Chi trong ngục bặt vô âm tín, sống ch-ếc rõ.
Ta nghiến răng, rút từ bọc cũ một bộ váy in dấu tay m-á-u, đến phủ xa hoa nhất thành Lâm Giang.
Tiểu đồng canh cổng sớm đám nữ t.ử mạo nhận ân nhân phiền đến phát ngán, thấy liền vung tay xua đuổi.
Cho đến khi lấy bộ xiêm y đó .
Chưa đến nửa tuần , đến dẫn phủ.
Ta theo họ vòng vèo khắp phủ rộng lớn, đến khi sắp ch.óng mặt thì mới thấy xa xa nơi thủy đình giữa hồ, đang — chính là Giang Ngọc Lâm.
Hôm nay mặc một bạch y, càng tôn lên gương mặt như ngọc, phong tư bất phàm.
Một tay chống cằm, mắt khép , dáng vẻ lười nhác thong dong.
Thấy tới, cũng dậy, chỉ uể oải hỏi:
“Hôm đó chạy nhanh như thế, hôm nay chịu đến ?”
Trước lời trách cứ , sớm chuẩn tâm lý, nên bình tĩnh đáp:
“Phàn Cẩm dám nhận là ân nhân cứu mạng của công t.ử. Hôm đó thật sự cứu công t.ử là các quan sai, chẳng qua chỉ nhấc tay gọi đến mà thôi.”
Chàng phe phẩy quạt, ánh mắt đầy hứng thú :
“Nàng thật thà đấy. Người khác thì sợ công lao đủ lớn, còn nàng thì sợ cảm ơn quá.”
Nghe khẩu khí , hình như hề phát hiện vốn định bỏ mặc hôm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-phan-boi-ta-tim-hanh-phuc-moi-cho-rieng-minh/c7.html.]
Lòng yên hơn chút, khẽ đáp:
“Không công nhận lộc, chỉ cầu một chữ tâm an.”
Giang Ngọc Lâm khẽ một tiếng:
“Đã , hôm nay nàng đến gì?”
Ta lập tức quỳ xuống thật sâu:
“Nếu đường cùng, dân nữ tuyệt dám mặt dày cầu xin, chỉ mong công t.ử tay cứu giúp sư của một mạng!”
Chàng thờ ơ dùng khăn lau nhẹ chiếc nhẫn ngọc ngón tay cái:
“Nàng là chuyện tiệm thêu của Vận Chi đắc tội tri phủ, chủ tiệm tống ngục?”
Ta giật ngẩng đầu lên:
“Công t.ử chuyện đó? Chẳng lẽ…”
Chàng nhếch môi khinh bỉ:
“Yên tâm, bản thiếu gia còn hạ dùng mấy thủ đoạn đê tiện như . Đã cách tìm nàng, thì tự nhiên cũng chủ động đem tin tức về tiệm thêu của nàng tới mặt !”
“Vậy… công t.ử nhất định cách cứu sư đúng ?”
Ta nóng ruột đầy hy vọng.
Giang Ngọc Lâm nheo đôi mắt đào hoa, như như :
“Ngươi cứu út thiếu gia nhà họ Giang nghĩa là gì ?
Nhà cửa, ruộng vườn, vàng bạc châu báu — tùy ngươi chọn, ngươi chắc chắn chỉ cứu sư thôi ?”
Hắn bất ngờ thẳng dậy, nghiêng về phía :
“Cho dù ngươi cho ngươi một danh phận, cũng thể cân nhắc…”
Ta theo bản năng lùi một bước, lúng túng :
“Không… cần …”
Vị thiếu gia vàng ngọc đầy nhà họ Giang lộ vẻ mặt tổn thương:
“Ngươi ghét bỏ bản thiếu gia như thế ?”
Thế rõ ràng lắm ?
Ta hổ đưa tay chạm lên mặt .
Hắn bất lực tựa lưng ghế, phất tay :
“Thôi , ngươi cứ về đợi tin …”
Hắn… là đồng ý ?
Ta mừng rỡ ngẩng đầu, thấy dường như đang nghiến răng nghiến lợi.
“Giang công t.ử…”
Ta còn hỏi thêm, thì tiểu đồng bên cạnh kéo tay:
“Nương t.ử, lối phủ…”
Sắp đến cửa, cuối cùng cũng nhịn , hỏi tiểu đồng dẫn đường:
“Giang công t.ử… thật sự sẽ cứu sư chứ?”
Tiểu đồng giận mà gì, lườm một cái:
“Nương t.ử đúng là cứng đầu, cơ hội như , bao cầu còn , mà … Haiz…”