Phu quân phản bội, ta tìm hạnh phúc mới cho riêng mình - C1
Cập nhật lúc: 2026-03-05 19:12:05
Lượt xem: 57
Khi tin tức Quận chúa sắp bước cửa truyền đến, đang thu dọn hành lý.
Phu quân vẻ mặt khinh thường:
“Rời khỏi , nàng còn thể ?”
“Được ngang hàng với Quận chúa, nàng còn ấm ức gì nữa chứ!”
Con trai bên cạnh im lặng , lâu mới nhẹ giọng khuyên:
“Cha, để !”
“Nếu còn ở trong phủ, Quận chúa sẽ thích cả con !”
Tim run lên một chút, liếc thiếu niên nhỏ bé nơi cửa.
Nó cúi đầu, mặt đỏ ửng, như là cố nén lâu mới mấy lời .
Ta nhớ hôm đó vô tình bắt gặp nó đang ôm tay áo của Quận chúa trong vườn, mặt đầy vẻ ngây thơ ngưỡng mộ:
“Quận chúa nương nương, nếu là mẫu của Tầm Nhi thì mấy!”
Trái tim khi từng đau đớn tột cùng.
Giờ mấy lời chẳng gợn lên chút sóng nào trong lòng.
Ta thở dài, đưa tờ giấy hòa ly trong tay cho Mặc Tiến Huyền:
“Xem như vì từng cứu , xin hãy thành cho .”
Con trai Mặc Tầm ánh mắt đầy mong đợi Mặc Tiến Huyền.
Hắn nhíu mày:
“Vớ vẩn! Ta thể vứt bỏ vợ tào khang? Truyền ngoài, mặt mũi nhà họ Mặc còn nữa!”
Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ chế giễu.
Hòa ly thì sợ mất mặt, phế bỏ vợ cả tái hôn thì mất mặt ?
Hắn bước tới nắm lấy tay :
“Ân tình của nàng với , bao giờ quên. Khi đó sẽ nuôi nàng cả đời.”
“Chỉ là nàng xuất thấp kém, xứng với môn hộ nhà họ Mặc. Những năm qua, chịu bao áp lực từ gia tộc, chỉ vì nàng chịu thiệt thòi.”
“Giờ Quận chúa chê xuất của nàng, sẵn lòng ban cho nàng danh phận bình thê, cùng địa vị với nàng , chẳng vẹn cả đôi đường ?”
“Bây giờ trong nhà đang bận rộn chuẩn hỉ sự, nàng đừng gây thêm rắc rối nữa!”
Ta nhẹ nhàng rút tay về, thẳng mắt :
“Ta cần!”
Ánh mắt Mặc Tiến Huyền lóe lên tia giận dữ:
“Được đằng chân lân đằng đầu! Những năm qua nên chiều chuộng nàng như thế, khiến nàng trời cao đất dày là gì!”
Chiều chuộng ?
Nhà họ Mặc suy sụp, chồng bệnh nặng, Mặc Tiến Huyền là kẻ đoái hoài việc đời.
Cả một gia đình lớn bé, việc gì là lo liệu.
Khi chẳng thấy ai chủ, giờ trách nuông chiều quá mức?
Ta lười tranh luận với .
Từ một năm , khi nhà họ Mặc minh oan, cả nhà triệu hồi về kinh phục chức, sẽ ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-phan-boi-ta-tim-hanh-phuc-moi-cho-rieng-minh/c1.html.]
Ai bảo chỉ là một thợ thêu bình thường.
Nếu cơ duyên cứu Mặc Tiến Huyền khi thương, cơ hội trở thành con dâu nhà họ Mặc?
Khi đó cảm kích rơi lệ, hứa sẽ bên cả đời.
Giờ chê nhục môn hộ.
“Vậy cứ xem như trời cao đất dày .” Ta lạnh lùng :
“Ta dù thế nào cũng chấp nhận cùng khác chung chồng, Quận chúa cũng !”
“Cha ơi!” Mặc Tầm quýnh lên.
Những ngày kinh, nó vì mẫu xuất thấp kém mà chế giễu ít.
Dù là đứa trẻ đơn thuần, rơi chốn nhuộm sắc , cũng khó tránh khỏi nhuốm thành kẻ tục lụy.
Ta trách nó.
cũng còn yêu thương nữa.
Thấy Mặc Tiến Huyền cứng cổ chịu đồng ý, nhét tờ hòa ly tay Mặc Tầm:
“Khuyên cha con , như là cho tất cả.”
Mặc Tầm sững , lẽ ngờ bình tĩnh đến thế.
“Mẹ!”
Nó cúi đầu, lời thôi.
Ta quỳ xuống, chỉnh vạt áo cho nó:
“Yên tâm, cho dù cha con ký hòa ly, cũng sẽ ở trong phủ nữa. Từ nay, Quận chúa mới là mẫu của con!”
Suy cho cùng vẫn là trẻ con, mặt Mặc Tầm thoáng lộ vẻ vui mừng:
“Mẹ lời giữ lời chứ?”
“Ừ!” Ta gật đầu, dậy bước ngoài:
“Mẹ sẽ lưu kinh thành vài ngày, đợi con điểm chỉ lên hòa ly thư đưa cho .”
Sau lưng vang lên tiếng giận dữ của Mặc Tiến Huyền:
“Ngươi thì cứ , để xem ngươi thể trụ mấy ngày ở ngoài! Đến lúc đó đừng lóc về cầu xin !”
e rằng sẽ thất vọng !
Khi rời khỏi phủ Mặc, quản gia sát theo .
Ta , nhận lệnh từ chồng, sợ mang theo tài sản nhà họ Mặc bỏ .
Ta dứt khoát mở bọc hành lý , bên trong chỉ vài xấp vải, mấy cuộn kim chỉ, cùng vài bức thêu khi lấy Mặc Tiến Huyền.
Đây là đồ cưới của , tính là tài sản nhà họ Mặc.
Quản gia gượng mấy tiếng, thở phào nhẹ nhõm, giả vờ khuyên nhủ mấy câu để rời .
Mẹ chồng , từng chăm sóc ngày đêm rời, đến mặt cũng buồn lộ .
Ta bà mong còn kịp, để khỏi lỡ tiền đồ của con trai bà.
Ta ngoảnh đầu, cứ thế rời khỏi phủ Mặc.
Đã dự tính rời , chuẩn từ sớm?
Ta đặt sẵn một căn phòng ở khách điếm, tuy vị trí hẻo lánh nhưng cái sạch sẽ rẻ.
Chưởng quầy và tiểu nhị đều là chất phác, cũng vì là nữ nhân mà tỏ thái độ khinh thường.