Phu Quân Này Qúa Yếu Ớt Rồi!!! - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-05 04:45:24
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy gia khi hạ sính lâu liền năm bảy lượt hối thúc, đẩy nhanh hôn kỳ.

Nguyên nhân chẳng cần cũng thấu, Thái t.ử đại hoạch thắng, Tam hoàng t.ử đ.á.n.h mất mạng già, Ngụy thái hậu thì giam lỏng.

Nếu bọn họ thừa dịp lúc Thái t.ử còn đang bận rộn với tân chính mà tìm cho một chỗ dựa vững chắc, e rằng cả nhà họ Ngụy sớm muộn gì cũng tao ương.

Ta gật đầu đáp ứng, Ngụy gia liền ngỡ như nắm chắc phần thắng. Nào ngờ ngay hôn kỳ mấy ngày, Mạnh phủ đột ngột treo lên vải trắng tang thương.

Người của Mạnh gia khắp nơi đều rêu rao rằng: Ngụy gia tham lam gia sản, lừa gạt đại tiểu thư nhà họ.

Tên Ngụy Hiến Quân vốn chẳng hạng lành gì, sớm lén lút tư thông với biểu , khi tưởng rằng chuyện thiên y vô phùng liền nhẫn tâm ám hại đại tiểu thư.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Mạnh gia vốn là phường vận tiêu, bằng hữu khắp thiên hạ, miệng lưỡi thế gian truyền nhanh như gió.

Chỉ trong vòng hai ngày, thanh danh của Ngụy Hiến Quân thối nát tận cùng. Đi đến cũng bàn tán về việc bắt gặp gặp gỡ nữ t.ử lạ mặt.

Khốn nỗi, tình cảnh Ngụy gia lúc chẳng khác nào cá thớt, dẫu vu oan cũng dám gióng trống khua chiêng phản bác, chỉ thể ngừng hối thúc Ngụy Hiến Quân đòi sính lễ cho bằng .

Ngụy Hiến Quân vốn dĩ tự phụ, tin chắc rằng yêu đến c.h.ế.t sống nên hề nghĩ trúng kế.

Hắn thực sự tưởng rằng qua đời, mặt dày đến mức tìm tới cha để đòi chia chác gia sản.

Hắn còn bày vẻ mặt thâm tình, thề thốt từ nay về tuyệt cưới thêm ai khác, nguyện ý phụng dưỡng cha già.

Mẫu cái hình mảnh khảnh mà bà thể xách bổng lên bằng một tay của , khóe miệng khỏi giật giật.

Phụ trái nhớ lời dặn của , ông bình thản với .

"Nếu Ngụy công t.ử lòng như , chúng cũng tiện chối từ. Mời công t.ử linh đường thắp cho tiểu nữ nén nhang tiễn biệt."

Ngụy Hiến Quân tưởng rằng phụ nhượng bộ, mục đích đạt , liền nghênh ngang tiến linh đường.

Trong lòng lúc chỉ thấy tiếc nuối vì mất cơ hội phò mã, nhưng đổi phú quý vinh hoa thì cũng đáng.

Hắn tiếp lấy nén hương từ tay gã sai vặt, đang định quỳ xuống hành lễ.

Bỗng nhiên, đôi nến trắng đang cháy rực linh sàng vụt tắt ngấm. Một luồng âm phong từ sực tới, thổi tung những dải lụa trắng bay phấp phới giữa trung.

Ta đang gọn trong quan tài, ghé mắt qua lỗ nhỏ quan sát bên ngoài, tay quên gõ nhịp "cộc cộc" thành gỗ theo đúng tiết tấu.

Ngụy Hiến Quân sợ tới mức đ.á.n.h rơi nén hương, hai chân run rẩy quỵ xuống đất. Miệng lẩm bẩm ngớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-nay-qua-yeu-ot-roi/chuong-10.html.]

"Nghiên Thư, thực sự hại nàng, chỉ là tình thế bức bách mới đến đây. Nàng đừng tức giận, thắp xong nén hương sẽ ngay."

Vừa , bò lồm cồm vái lạy loạn xạ. Nhìn bộ dạng hèn hạ như cháu chắt của , ở trong quan tài đến mức run bần bật.

"Nghiên Thư, nàng đột ngột cũng đau lòng lắm. Ta là thật lòng thích nàng, chuyện với biểu chỉ là nhất thời hồ đồ, hề ..."

Ta vẫn đang tủm tỉm thì bỗng nhiên còn thấy tiếng xin tha của Ngụy Hiến Quân nữa.

Qua lỗ nhỏ, lặng khi thấy Đường Hạc Thanh xuất hiện.

Kẻ mà phái tìm kiếm bấy lâu nay đang đó, vạt áo nhuộm đầy bùn đất, gương mặt vốn trắng trẻo nay lấm tấm những vệt đỏ tươi ch.ói mắt. Đôi mày thanh tú của ánh lửa chập chờn toát lên vẻ thê lương đến lạ.

Thân hình gầy yếu của phập phồng vì thở dốc, đôi mắt hẹp dài còn chút thần sắc, chỉ còn sự trống rỗng vô hồn.

Dẫu thanh kiếm trong tay nặng tựa ngàn cân, vẫn lầm lũi kéo lê nó sàn, từng bước một tiến về phía Ngụy Hiến Quân đang sợ đến thốt nên lời.

Tim đập hẫng một nhịp, sợ rằng sẽ vì mà nhuốm m.á.u kẻ tiểu nhân, lập tức tung đẩy phăng nắp quan tài dậy.

"Dừng tay , Hạc Thanh!"

Hắn sững sờ hảo chút tổn hao gì mặt, đôi môi mấp máy nửa ngày cũng chẳng thốt nổi một câu trọn vẹn.

Thanh trường kiếm trong tay rơi choang xuống đất, Đường Hạc Thanh như tỉnh mộng cơn mê dài. Hắn chỉ chằm chằm , lặng thinh ở đó như pho tượng gỗ.

"Mạnh cô nương ."

Sau một hồi lâu, mới rặn một câu khách sáo như thể hai chẳng hề quen .

"Tại hạ lỡ tay thương vị hôn phu quân của ngài, Mạnh cô nương định định đoạt thế nào?"

Ta thầm nghĩ, gã mọt sách vẫn còn đang giận dỗi đây mà.

Ta bước lướt qua Ngụy Hiến Quân, quên hung hăng bồi thêm một đá gã tiểu nhân đang đo sàn để tỏ rõ lập trường, sang Đường Hạc Thanh .

"Định thế nào ư? Hay là đền  cho một vị phu quân khác ?"

Giọng vẫn nồng nặc mùi giấm chua.

"Mạnh cô nương thật mau quên, mấy ngày còn xua đuổi tại hạ, nàng bảo rằng chẳng hề thích tại hạ cơ mà."

" , mau quên đấy, thì nào?"

Loading...