PHU QUÂN MUỐN NẠP THIẾP, TA GIÚP NÀNG THÀNH KẾ MẪU - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:12:57
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hỏi ý về phía gác cổng.

 

Hắn cất cuốn sổ, chắp tay bẩm:

 

“Thiếu gia tam thật.”

 

“Hôm đó chỉ chuyện với Tần cô nương một lúc rời .”

 

“Bà t.ử hầu Tần cô nương thể chứng.”

 

“Sau đó tới chỉ còn lão Hầu gia.”

 

Ngụy Giác như trút gánh nặng, thở phào một .

 

lão Hầu gia càng lộ vẻ khó xử, ghé thấp giọng với :

 

“Bảo Trân, con nghĩ giúp một cách.”

 

“Ta thể nạp nàng .”

 

“Người định cưới kế thất… .”

 

Lão Hầu gia cưới Thành Dương quận chúa kế thất.

 

Quận chúa còn lớn hơn lão Hầu gia sáu tuổi, năm nay năm mươi mốt.

 

Song bà gia tài vạn quán, là đường tỷ của Thái hậu, cũng là di mẫu của bệ hạ.

 

Nói về khuyết điểm,

 

Chính là c.h.ế.t ba đời phu quân, mang tiếng khắc phu.

 

Lão quận chúa là truyền thống,

 

Chỉ nhanh ch.óng tái giá để rửa sạch tiếng .

 

Mối là cha se duyên,

 

Không ngờ thành thật.

 

Ngày cha tới Hầu phủ bàn chuyện hôn sự, và Ngụy Giác cũng mặt.

 

“Quận chúa vốn định nửa đời còn nương đèn xanh cửa Phật.”

 

thấy bức họa của Hầu gia, liền như cây khô gặp xuân, hạn lâu gặp mưa.”

 

“Ngay trong ngày nhờ đến tìm ngài.”

 

Cha chắc như đinh đóng cột, lão Hầu gia đỏ bừng cả mặt.

 

“Còn chuyện khắc phu .”

 

“Ta hợp bát tự của ngài và quận chúa.”

 

“Ngài đoán xem ?”

 

“Ngài là mệnh khắc thê.”

 

“Hai kẻ mạnh gặp , hóa can qua thành ngọc bạch!”

 

“Tục ngữ nữ lớn ba ôm gạch vàng.”

 

“Quận chúa lớn hơn ngài sáu tuổi, chẳng trời rơi xuống hai cục gạch vàng ?”

 

Lão Hầu gia nhe răng toe, suýt nữa chẳng kể tôn ti mà gọi cha .

 

Ngụy Giác đến ngây :

 

“Đứng đầu doanh cũng vẫn là đầu doanh .”

 

Mẹ thường , lời ý của nhà đều cha hết, nên mới so đo đến .

 

Cha chẳng để tâm, còn khen giống ở chỗ nghiêm chỉnh cẩn thận, mới thể trông nom trong ngoài cho gia đình.

 

Giờ đến lượt , kẻ trông nom thấy khó xử.

 

Khó khăn lắm mới một quận chúa bá đạo để mắt tới Hầu gia,

 

Tuyệt đối thể để chuyện cha đoạt của con.

 

Tần Sương Nhi lời Hầu gia, vẻ hả hê tan sạch,

 

Bịch một tiếng quỳ sụp, ôm lấy chân lão Hầu gia như mưa:

 

“Hầu gia.”

 

“Ngài thể bỏ .”

 

“Sương nhi chỉ còn ngài thôi!”

 

Tần Sương Nhi đến bất lực,

 

Ta cũng chỉ bất lực theo.

 

Nữ nhân đem hi vọng ký thác lên nam nhân, rốt cuộc nam nhân dạy cho một bài học.

 

Trước mắt bao , lão Hầu gia đẩy nàng cũng , đỡ nàng dậy cũng xong.

 

Ta thở dài một tiếng, cho lui nha gia đinh.

 

“Tần Sương Nhi dù cũng mang huyết mạch của Hầu gia, nên lưu lạc bên ngoài.”

 

“Vậy .”

 

“Tạm thời cứ để nàng ở ngoại trạch.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-muon-nap-thiep-ta-giup-nang-thanh-ke-mau/7.html.]

“Đợi tang kỳ chồng qua, để Ngụy Giác chính thức nạp nàng , đứa trẻ cũng danh phận.”

 

“Không!”

 

Ngụy Giác một nữa phát tiếng gào the thé.

 

Lão Hầu gia nghiến răng, sầm mặt:

 

“Không cái gì mà .”

 

“Cứ thế quyết.”

 

“Đứa trẻ dù trai gái, đều quá kế danh nghĩa Ngụy Giác.”

 

Hai vị chị dâu một cái, cũng thấy ngoài cách còn đường nào khác.

 

Hơn nữa xử lý như hình như cũng đụng tới lợi ích của họ, mỗi ngáp một cái tản .

 

Kẻ chịu thiệt,

 

Chỉ một Ngụy Giác.

 

Tần Sương Nhi lau nước mắt, mềm mềm dịch tới bên Ngụy Giác:

 

“Ngụy lang…”

 

“A a a a a a!”

 

Ngụy Giác cứng đờ như hóa đá, run lên như điện giật, gào chạy mất hút.

 

Trong gió, lờ mờ còn vẳng câu “ tin tình yêu nữa” gì đó.

 

“Hừ, đồ hồ đồ.”

 

Tần Sương Nhi trợn mắt, ghé gần :

 

“Sương nhi rõ.”

 

“Trong nhà chủ là tỷ tỷ.”

 

“Ta nguyện theo tỷ tỷ, dù chỉ .”

 

Ta bụng nàng , bật .

 

“Vậy thì kẻ ích.”

 

“Ta nam nhân.”

 

“Ta nuôi phế vật.”

 

Ta bỏ thêm bạc riêng của , giúp lão Hầu gia cưới quận chúa, một hôn lễ thật phong quang.

 

Lại trong lúc dâng cho chồng mới, chủ động dâng lên chìa khóa trong phủ cùng sổ sách chỉnh lý, địa khế đơn từ và danh sách nhân khẩu.

 

Thành Dương quận chúa gia tài vạn quán, tự nhiên giỏi trị gia.

 

chỉ lật mấy trang, ngẩng lên đ.á.n.h giá một lượt.

 

“Ngươi là trưởng nữ nhà Kiều chưởng quỹ, Kiều Bảo Trân?”

 

Ta cụp mắt thu :

 

“Vâng.”

 

“Quả là việc .”

 

Thần sắc quận chúa mềm :

 

“Ta già mắt mờ, quản nổi những việc vặt .”

 

“Vẫn phiền ngươi.”

 

.”

 

“Nghe nhà họ Kiều đang chuẩn chung tuyển hoàng thương?”

 

Ta vốn định tìm dịp khác dò ý tứ quận chúa,

 

Không ngờ bà nhanh miệng, tự .

 

“Vâng.”

 

“Tấm lụa quận chúa, chính là loại vải độc nhất của thương hiệu nhà họ Kiều.”

 

“Định đem dâng lên các vị đại nhân xem qua trong kỳ chung tuyển.”

 

Quận chúa phẩy tay áo, cợt :

“Ôi, chịu khó cung nhiều hơn.”

 

“Hôm Thái hậu còn khen chất vải lạ, còn hơn cả những thứ Nội Vụ Phủ đang .”

 

Ta lặng lẽ lui xuống,

 

Trong lòng cảm khái cha thật giỏi biến lão Hầu gia thành của báu.

 

Nhà họ Kiều dựa phong vận còn lưu của lão Hầu gia mà chạm tới dùng cuối cùng.

 

Lão Hầu gia ôm phú bà về nhà, quận chúa còn “hắc quả phụ.”

 

Một nhà hòa hòa thuận thuận bao.

 

Thế mà kẻ nhất định phá vỡ hòa khí .

 

Nhị tẩu sai tới tìm , trưởng tẩu tố cáo Ngụy Giác trong thời kỳ để tang mà nạp .

 

 

 

Loading...