Mở nắp.
Bên trong là một USB.
nắm c.h.ặ.t nó trong tay.
lúc , phía lưng bỗng vang lên một tiếng nhỏ.
Cạch.
Giống như… ai đó đặt chân xuống sàn.
xoay ngay lập tức.
Không ai.
cửa phòng… khép .
nhíu mày, chậm rãi bước tới.
Chưa kịp chạm tay nắm, một luồng lạnh bất ngờ quét ngang cổ .
nghiêng né sang bên.
Một bóng đen vụt qua mắt.
Không rõ hình dạng.
Chỉ … nó .
rút phù, dán thẳng phía .
“Trấn!”
Lá phù bốc cháy, ánh lửa xanh nhạt lóe lên một giây tắt.
Không gian yên tĩnh trở .
thở chậm, giữ nhịp tim định.
“Người c.h.ế.t…”
khẽ ,
“ cho phép ngươi loạn.”
Một luồng khí lạnh dần tan .
Cửa phòng mở .
Gió đêm ùa .
lặng vài giây, rời khỏi phòng 404.
Trong tay , chiếc USB lạnh như băng.
—
thứ trong đó
chính là chìa khóa mở bộ chân tướng.
Và cũng thể…
là thứ khiến sống
trở nên đáng sợ hơn cả ma.
mở chiếc USB ngay.
Không vì sợ.
Mà vì , những thứ một khi thấy …
sẽ còn cách nào ngoài cuộc nữa.
bàn, tắt đèn phòng, chỉ để ánh sáng mờ từ màn hình máy tính. Chiếc USB giữa hai đầu ngón tay , lạnh như băng, như thể trong đó chứa dữ liệu, mà chứa một phần ký ức cưỡng ép giam giữ.
cắm nó máy.
Máy tính khẽ rung một cái, im lặng.
Không hiện thư mục.
Không tên file.
nhíu mày, gõ vài dòng lệnh, ép hệ thống trực tiếp dữ liệu thô.
Một đoạn video hiện .
hít sâu, nhấn mở.
Hình ảnh rung lắc, rõ ràng là lén.
Bối cảnh: hành lang ký túc xá Đông khu, góc thấp, hướng về phía cầu thang tầng bốn.
Thời gian hiển thị: 01:12.
chằm chằm màn hình.
Một bóng xuất hiện.
Là Lý Dịch.
Cậu chạy, thở gấp, liên tục ngoái đầu về phía .
Chỉ vài giây , một khác xuất hiện trong khung hình.
Chu Ninh.
Hắn nhanh, nhưng chạy.
Không hoảng loạn.
Mỗi bước chân đều định, như thể kết cục.
vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y.
Hình ảnh chuyển cảnh.
Camera rung mạnh, rõ ràng giấu trong túi áo hoặc balo của Lý Dịch.
Tiếng thở dốc vang lên rõ rệt.
Rồi một giọng trầm thấp vang lên:
“Cậu tưởng chỉ cần giữ đoạn video là thể uy h.i.ế.p ?”
khựng .
Đoạn video ?
tiếp tục xem.
Giọng Lý Dịch run rẩy:
“ lớn chuyện… chỉ đừng tiếp tục nữa.”
Chu Ninh khẽ.
Tiếng nhẹ.
lạnh.
“Muộn .”
Hình ảnh rung mạnh.
Tiếng va đập.
Rồi… tiếng siết.
Âm thanh của dây thừng cọ vải áo.
Tiếng thở nghẹn trong cổ họng.
buộc mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phong-livestream-am-duong/chuong-1-4-vu-an-phong-404.html.]
Không vì dám xem.
Mà vì … đang thấy khoảnh khắc một sinh mạng tước đoạt.
Màn hình đen .
yên lâu.
Trong phòng, chỉ còn tiếng quạt máy đều đều.
.
Không run.
trong l.ồ.ng n.g.ự.c, thứ gì đó đang nặng dần lên.
mở livestream.
Không thông báo.
Không giới thiệu.
Chỉ bật camera.
Hơn một nghìn lập tức tràn .
họ.
thẳng ống kính.
“Chu Ninh,” chậm rãi,
“nếu đang xem, khuyên đừng trốn nữa.”
Không tiếng đáp.
, đang ở đó, .
“ đoạn video ai thấy.”
“ cần tung nó lên mạng.”
“Bởi vì…”
ngừng một nhịp,
“ tự .”
tắt mic, mở đoạn video, nhưng chỉ chiếu đoạn hình ảnh Chu Ninh xuất hiện.
Không âm thanh.
Không cảnh siết cổ.
Chỉ hình ảnh theo Lý Dịch.
Cư dân mạng bắt đầu xôn xao.
Tên Chu Ninh nhanh ch.óng đào .
Không đầy năm phút , một tài khoản mới xuất hiện trong phòng livestream.
Tên: CN_404
nhếch môi.
“Cuối cùng cũng tới.”
Một lát , dòng chữ hiện :
“Cô gì?”
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
hỏi ngược :
“Anh gì khi g.i.ế.c Lý Dịch?”
“Cậu đang chuyện đó,” đáp nhanh,
“nếu để lộ , xong đời.”
“Cho nên g.i.ế.c để giữ sự nghiệp?”
“Cô nghĩ ?”
Chu Ninh trả lời,
“mỗi đều thứ thể mất.”
thẳng màn hình.
“Anh nghĩ đến thứ Lý Dịch thể mất ?”
“Là mạng sống.”
Một lúc lâu, trả lời.
Rồi dòng chữ hiện lên:
“Cô là ai mà quyền phán xét ?”
nhạt.
“ phán xét.”
“ chỉ… đưa về đúng vị trí.”
gửi riêng cho một tin nhắn.
“Cảnh sát ở ký túc xá.”
“Anh chỉ còn hai lựa chọn.”
“Một là tự thú.”
“Hai là kéo .”
Ba mươi giây.
Không phản hồi.
Sáu mươi giây.
Phòng livestream im phăng phắc.
Rồi tài khoản CN_404 biến mất.
thở một dài.
Lúc , mới cảm thấy mệt.
Không mệt vì thức đêm.
Mà mệt vì… quá rõ bóng tối trong lòng con .
tắt livestream.
Dựa lưng ghế.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng.
ánh sáng đầu ngày, khẽ :
“Lý Dịch… thể .”
Một luồng khí lạnh nhẹ lướt qua lưng .
Rồi biến mất.
Vụ phòng 404 kết thúc.
—
đó chỉ là khởi đầu.
Bởi vì khi sống quen dùng cái c.h.ế.t để che giấu sự thật…
thì ma quỷ,
chỉ còn là thứ thứ hai trong danh sách đáng sợ.