5 giờ chiều, điện thoại rung lên. Một lạ. bắt máy.
"Hân, là đây." Giọng Trần Dữ khản đặc, đầy vẻ mệt mỏi và kiệt quệ. "Chúng gặp chuyện chút ?"
"Anh trả tiền, trả hết, bây giờ trả ngay. Em rút đơn kiện ... xin em."
buông chuột, tựa lưng ghế: "Sao thế?"
Đầu dây bên im lặng vài giây, vang lên tiếng thở gấp gáp, gần như sụp đổ: "Cả công ty đều chuyện ."
"Sếp gặp chuyện, bảo là chuyện riêng tư tuy ảnh hưởng đến năng suất nhưng rõ ràng đều cái khác về . Đồng nghiệp ai cũng bằng ánh mắt quái dị, chẳng ai thèm với câu nào. Vừa nãy... nãy nhân sự cũng tìm , khuyên nên chủ động xin nghỉ việc, họ sẽ hỗ trợ tiền bồi thường."
"Hân, sai , thực sự . Cầu xin em, để cho một con đường sống."
Nghe những lời sám hối lộn xộn của , lòng bình thản đến lạ lùng. Thậm chí còn . Hóa , cũng sợ. Anh sợ mất việc, sợ mất mặt, sợ "xử t.ử" về mặt xã hội. Thế nhưng lúc ở trong nhóm em chế nhạo , từng nghĩ cũng sợ ?
Sợ chân tình dẫm đạp, sợ lòng tin phản bội, sợ thanh xuân của ném cho ch.ó gặm.
"Anh định trả thế nào?" hỏi thẳng, khô khốc và dứt khoát.
Trần Dữ ngẩn , vội vàng đáp: "... Anh vay bố , mắt trả em mười vạn, chỗ còn giấy nợ, mỗi tháng trả dần ?"
"Còn tiền lãi thì ?"
"Tiền... lãi cũng tính luôn, cứ theo lãi suất ngân hàng, em?"
trả lời ngay, ngón tay gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn. Hồi lâu mới cất lời: "Mười vạn tiền gốc, cộng 8.765 tệ tiền lãi, cộng thêm tỉ lệ trượt giá của ba năm qua. Tổng cộng mười hai vạn. Trong hôm nay, thấy bộ tiền. Nếu , chúng gặp ở tòa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phieu-an-nam-nghin-te/chuong-6.html.]
Nói xong, cúp máy. Chặn luôn đó. Rồi tiếp tục việc. Những dòng chữ màn hình tuy dày đặc nhưng thấy chúng vô cùng rõ ràng. Dường như đây là đầu tiên, thực sự thấu suốt chính bản .
8 giờ tối. Tài khoản ngân hàng báo nhận mười hai vạn năm nghìn tệ. Lời nhắn: Cộng thêm 5.000 tệ lúc , chúng sòng phẳng.
dãy đó lâu. Sau đó, chuyển ngay mười vạn thẻ tín dụng, thanh toán dứt điểm khoản nợ năm xưa. Số tiền còn , rút , bỏ một chiếc phong bì.
tìm đến trung tâm đào tạo kỹ năng nghề nghiệp nhất thành phố. Đó là khóa học về Phân tích dữ liệu mà khao khát từ lâu nhưng luôn thấy đắt đỏ nên nỡ đăng ký. Đây là một hướng triển vọng cho tương lai.
Lúc đóng tiền, chị nhân viên ở quầy bảo: "Bây giờ đầu tư bản là khoản đầu tư hời nhất đấy em ạ." mỉm gật đầu: "Vâng, hời nhất."
Bước khỏi trung tâm đào tạo, trời tối hẳn. Phố phường lên đèn, xe cộ như nước chảy. Đứng ở ngã tư đèn tín hiệu đổi, dòng qua hối hả, chợt thấy thế giới dường như khác . Nó rộng lớn hơn, sáng sủa hơn và tự do hơn nhiều.
Điện thoại rung lên báo tin nhắn lương về. Dự án tiền thưởng hậu hĩnh. Nhìn những con màn hình, bật . mở WeChat, đăng một dòng trạng thái mới. Không kèm hình ảnh, chỉ một câu duy nhất:
"Phiếu ăn thực sự, vĩnh viễn là bản lĩnh và sự tự chủ của chính ."
Chỉ vài giây , bài đăng nhận vô lượt thích và bình luận từ đồng nghiệp, bạn bè. Họ đều khen . trả lời bất kỳ ai, chỉ cất điện thoại, ngẩng đầu hít một thật sâu. Gió đêm se lạnh mang theo sự ồn ào đặc trưng của phố thị lướt qua da thịt, cảm giác vô cùng dễ chịu.
, từ nay về , sẽ bao giờ gửi gắm hy vọng bất kỳ lời hứa hẹn nào nữa. Sẽ bao giờ vì cái gọi là "tình cảm" mà để lợi ích của tổn hại. Và cũng bao giờ vì sợ cô đơn mà nhẫn nhịn một kẻ tôn trọng .
Bởi vì cuộc đời dạy một sự thật phũ phàng nhưng chân thực nhất: Trên đời , ngoài bản , chẳng ai để dựa dẫm cả.
Đèn xanh bật sáng. rảo bước, hòa dòng , tiến về phía ánh đèn rực rỡ mà một ngoảnh đầu .
(TOÀN VĂN HOÀN)